Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 209: Bọn Chúng Đang Đến. (2)

Sẵn sàng

Chương 209: Bọn Chúng Đang Đến. (2)

Những thanh kiếm quang bao vây lấy Thiên Như Vân và những đầu mũi kiếm sắc bén đều nhắm vào những bộ phận quan trọng trên cơ thể Thiên Như Vân.

- Ta đã chiếm thượng phong. Hãy dừng việc này lại và tiết lộ danh tính của ngươi đi.

Minh Công ngọ nguậy ngón tay như muốn uy hiếp rằng thanh kiếm sẵn sàng xuyên qua theo ý mình.

Và đây cũng chính là trạng thái mạnh nhất của Đại Ma Vệ Minh Công.

Nhưng có điều …

Từ nãy đến giờ Thiên Như Vân chỉ dùng tay không để đối phó hắn.

Hắn cho rằng dù đối phương có võ công cao cường đến mấy thì cũng không thể lật ngược thế cờ.

[Chuẩn bị, đề phòng.]

Tuy nhiên, Minh Công là người cẩn thận nên hắn đã truyền âm đến cho Lý Tông Hà.

Đáp lại lời ấy, Lý Tông Hà gia tăng nội lực và cô đọng nó trên thanh kiếm, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

Suỵt!

Những ngọn lửa nóng rực xuất hiện, dường như chúng sẵn sàng lao lên cùng với Hỏa Kiếm trong tay Lý Tông Hà.

- Ta muốn nói với ngươi rằng chúng ta đã chiếm được thế thượng phong rồi.

- Tốt. Nếu ngươi muốn biết ta là ai thì hãy đến đây.

Thiên Như Vân cử động bàn tay mình.

Đại Ma Vệ Minh Công nhận thấy có chuyển động thì vội điều khiển kiếm quang.

Swoosh!

Bảy thanh kiếm lao tới Thiên Như Vân với cùng một tốc độ.

- Ngươi rốt cuộc đang ẩn giấu cái gì … Hả? 

Có thể thấy đôi mắt của Minh Công đang run rẩy qua khe hở trên chiếc mặt nạ.

Những thanh kiếm quang đột nhiên dừng lại trước khi chạm vào da thịt hắn.

Chứng kiến ​​sự phi lý này, Minh Công đã tăng cường nội lực để thúc giục chúng.

Nhưng mà.

Rung rinh!

Những thanh kiếm dừng lại giữa không trung, chỉ run rẩy chứ không hề di chuyển.

Kikiki!

Ngay sau đó, chúng quay về hướng ngược nhau.

Thiên Như Vân hơi vươn tay về phía Minh Công.

Swoosh!

Bảy thanh kiếm đã thoát khỏi quyền kiểm soát và lao đến chỗ Minh Công.

‘H - hắn ta có thể chiếm được kiểm soát của ta?’

Minh Công không khỏi sửng sốt.

Trong khoảng thời gian ngắn, đối phương không những thay đổi cục diện mà còn đáp trả bằng một đòn cực mạnh.

- Haaa! 

Lý Tông Hà nhận thấy Minh Công đang gặp nguy hiểm liền lao tới Thiên Như Vân.

Hweik!

Lưỡi kiếm bùng lên ngọn lửa đỏ rực.

Ánh sáng lóe lên và một đạo hỏa kiếm khí chém về phía Thiên Như Vân.

[Đại Ma Vệ! Tránh ra!]

Đường kiếm di chuyển với mục đích giúp Minh Công.

Hai người đều cho rằng Thiên Như Vân không thể chống đỡ được đòn tấn công của Lý Tông Hà vì còn phải điều khiển các thanh kiếm quang.

Và nếu Thiên Như Vân chống lại đạo kiếm khí đang lao tới, Minh Công sẽ lấy lại quyền kiểm soát kiếm quang và họ sẽ lật ngược tình thế.

Nhưng mà.

Pak!

- Ugh! 

Lý Tông Hà không giấu được sự bàng hoàng.

Thiên Như Vân bất ngờ đưa tay về phía quỹ đạo đường kiếm được thi triển thức đầu tiên trong Hỏa Kiếm Thuật.

Hắn giữ đạo kiếm khí lao đến bằng hai ngón tay.

- L - làm sao có thể? 

Chuyện kinh ngạc hơn nữa là ngọn lửa dường như không có tác dụng gì với hắn.

‘Làm sao hắn có thể chặn được hỏa khí cơ chứ.’

Càng bối rối, Lý Tông Hà càng gia tăng hỏa khí.

Wheik!

Ngọn lửa trên thanh kiếm càng bùng cháy hơn.

Lưỡi kiếm đã di chuyển sâu hơn và sắp cắt đứt ngón tay, nhưng Thiên Như Vân chẳng mảy may quan tâm.

‘C - cái này ...’

Thiên Như Vân nói.

- Thứ đồ chơi này gọi là lửa à? Ngươi muốn chơi lửa với ta ?

- Cái gì? 

Vào lúc đó, phần lưỡi kiếm giữa hai ngón tay của Thiên Như Vân đột nhiên trở nên nóng hơn.

Đôi mắt Lý Tông Hà mở to lên.

Jiiii!

- Euk! 

Lý Tông Hà không chịu nổi nhiệt lượng cao ngất ngưỡng, liền buông kiếm.

Lòng bàn tay hắn đã cháy đen đi.

‘Hỏa khí của hắn mạnh hơn cả ta? Sao có thể? Ta vốn dĩ là Hỏa Vương cơ mà?’

- Đại Ma Vệ. 

Lý Tông Hà không tin được điều này, nới rộng khoảng cách và nhìn Minh Công.

Lý Tông Hà biết khoảng cách giữa họ lớn đến mức nào và đang cân nhắc việc mạo hiểm mạng sống của mình để câu giờ cho Đại Ma Vệ trốn thoát.

- Không đời nào! 

Nhưng không ngờ. Hắn thấy những thanh kiếm quang đã chạm vào da thịt của Minh Công, trên đó có vết máu, cơ thể hắn ta đang không ngừng run rẩy.

Mồ hôi lạnh chảy xuống chiếc mặt nạ. Nếu Minh Công để nó đi sâu hơn nữa, thì nó sẽ đâm sâu vào da thịt.

- Ngươi rốt cuộc là ai? 

Trên đời này có người mạnh như vậy sao?

Thiên Như Vân hất thanh kiếm đang cầm trên tay sang một bên.

- Như vậy là đủ rồi.

Wheik! Pak!

- Huh! 

Thanh kiếm lao tới nơi Lý Tông Hà đang đứng và đâm xuyên qua mặt đất.

Mặt đất đỏ ửng lên vì sức nóng.

Phía bên kia Minh Công cũng tương tự. Tất cả những thanh kiếm muốn đâm vào cơ thể Minh Công đều rơi xuống đất.

Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!

Khi họ chìm trong sững sờ và nghi hoặc, Thiên Như Vân đã mở lời.

- Không tệ! Ta còn tưởng đám Ma Vệ các ngươi cũng sẽ thụt lùi cơ chứ. Xem ra các ngươi có tiềm năng vượt qua những kẻ tiền nhiệm trước rồi.

‘!!!’

Trước những lời đó, mắt Minh Công trợn tròn mắt. Hắn lập tức chạy về phía Thiên Như Vân, cúi đầu.

- Đại Ma vệ, ngươi đang làm gì vậy? 

Lý Tông Hà vẫn không hiểu hành động ấy, nhưng Minh Công cũng không quan tâm.

- Đại Ma Vệ Minh Công khấu kiến Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ, Đệ Nhị Thiên Ma Thiên Như Vân.

‘Hả?’

Đôi mắt của Thiên Như Vân nhìn hắn kèm theo sự kinh ngạc.

Bởi từ khi đến thế giới này, Thiên Như Vân luôn phải chứng minh thân phận của mình thông qua Thiên Ma Kiếm nhưng Đại Ma Vệ Minh Công đã nhận ra danh tính của hắn chỉ sau vài chiêu thức đơn giản.

Thiên Như Vân đang định hỏi câu này vì tò mò thì Minh Công lại nói ra điều bất ngờ hơn.

- Xin hãy trừng phạt thuộc hạ! Bởi vì không đợi Thiên Ma giáo chủ xuất hiện trở lại! Và từ bỏ những gì mà tiền nhân đã dày công xây dựng!

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...