Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 215: Truyền Thừa Của Ma Thần. (4)

Sẵn sàng

Chương 215: Truyền Thừa Của Ma Thần. (4)

‘T - Thiên Ma!’

Người này khác với những gì hắn đã thấy trong đoạn quay hình.

Ngoài ra, sự hiện diện của y khiến hắn sợ hãi.

‘Hắn tới đây bằng cách nào chứ?’

Thiên Võ Khánh không thể hiểu nổi.

Hắn ta chắc chắn rằng Thiên Như Vân vẫn đang ở thành phố Tế Nam.

Thành phố Tế Nam đã đưa ra cảnh báo ở cổng nên không có phương tiện giao thông nào hoạt động.

Đến đây là điều hoàn toàn không thể.

Trước sự bối rối của hắn, Thiên Như Vân nói với giọng giễu cợt.

- Sẽ tốt hơn nếu ngươi không ngồi vắt óc suy nghĩ.

Cuối cùng, Thiên Như Vân cũng đã gặp được thủ lĩnh của phe thứ ba.

Bởi vì phe này giống như một tổ chức nên không dễ dàng gì để tìm ra các thành viên và lần ra tung tích của Thiên Võ Khánh.

Nhưng cuối cùng hắn đã tìm thấy hắn nhờ vào việc tên này đang nhắm đến di sản của mình.

- Lòng tham đã khiến lí trí ngươi bị ăn mòn rồi.

Thiên Như Vân đưa tay ra.

Nội lực mạnh mẽ như muốn kéo Thiên Võ Khánh lại.

- Hả? 

Nhưng người tóc đỏ đã chặn nó.

Wooh!

Khi người tóc đỏ đưa tay ra, những dao động xung quanh cơ thể Thiên Võ Khánh đã biến mất.

- Hmm? 

Mắt Thiên Như Vân sáng lên.

‘Tên này vừa ngăn nó?’

Đây là lần đầu tiên có ai đó ở thời đại này ngăn được ý muốn của Thiên Như Vân.

Ngay cả những tên mạnh hơn cả Tuyệt Đỉnh Tông Sư cũng không thể làm được điều đó. 

Người tóc đỏ hét vào mặt Thiên Như Vân.

- Thiên Ma giáo chủ! Ta sẽ không để hắn chạm vào ngài! Còn ngươi, ngươi sẽ phải trả giá vì dám mạo phạm đến giáo chủ.

Khoảnh khắc nghe thấy những lời đó, mắt Thiên Như Vân nheo lại.

Một giọng nói rất quen thuộc.

‘Không đời nào …’

Giọng nói này trưởng thành hơn nhưng vẫn nhẹ nhàng.

Và Thiên Như Vân có cảm giác như mình đã từng nghe thấy điều đó trước đây. Trong giọng nói đó có chút trẻ con.

Không giống như Thiên Như Vân tỏ ra khó hiểu, Thiên Võ Khánh tỏ ra bất ngờ trước hành động vừa rồi.

‘Hắn ta vừa ngăn Thiên Ma sao?’

Thiên Võ Khánh không ngờ tên thuộc hạ này lại mạnh như vậy.

Một tia hy vọng nhỏ nhoi chớm nở trong lòng hắn.

‘Nếu hắn có thể đối phó với Thiên Ma, thì ta có thể có một cơ hội.’

Thiên Võ Khánh nghĩ rằng mình có thể đánh bại Thiên Ma nếu tận dụng tốt sơ hở.

Nhưng không phải mọi thứ đều diễn ra theo đúng kế hoạch.

- Kuak! 

Thiên Võ Khánh đã ho ra máu.

Tên tóc đỏ hoảng sợ trước cảnh tượng đó nên đã tới đỡ hắn.

- Giáo chủ! Ngài ổn chứ? 

- Ta ổn. 

Ngay cả việc nói cũng có vẻ khó khăn đối với Thiên Võ Khánh.

Cơ thể hắn sưng lên vì đã uống Huyết Kỳ Lân.

Ông ta nói rằng mình ổn, nhưng trong lòng nóng như lửa đốt.

‘Mình cần phải ổn định ...’

Việc ổn định và kiểm soát chuyển động nội lực trong cơ thể là điều cấp thiết nhất.

Trong khi chờ đợi, Thiên Võ Khánh hy vọng rằng têm tóc đỏ có thể ngăn Thiên Ma tấn công mình.

- Thuộc hạ. Ngăn hắn lại, không, ngươi phải giết hắn ! 

Thay vì ngăn cản Thiên Ma, hắn nghĩ giết Thiên Ma sẽ là tốt nhất.

Nhưng phản ứng từ người tóc đỏ thì khác.

- Giáo chủ. Nhưng người đó. Ta cảm thấy như ta đã nhìn thấy hắn trước đây.

‘!?’

Thiên Võ Khánh cau mày.

Nếu tên này là thuộc hạ của Thiên Ma, thì họ đã gặp nhau từ ngàn năm trước.

Hoặc có khả năng người đó đã quen biết với Ma Thần vào một thời điểm nào đó.

‘Cho dù đầu óc có vấn đề thì hắn vẫn nhớ?’

Nó có vẻ tương tự như biết võ thuật.

Theo các bác sĩ, hội chứng thoái hóa hành vi phải mất một tháng mới có dấu hiệu hồi phục.

Dù vậy, Thiên Võ Khánh vẫn không thể ngừng lo lắng.

‘Mình không nên nghĩ về những thứ khác.’

Hắn chỉ vào Thiên Như Vân đang đứng ở cửa hang và nói.

- Nghe này. Hắn ta là một kẻ độc ác đã giả mạo Thiên Ma.

- Giả mạo? 

- Hắn tự gọi mình là Thiên Ma. 

Trước những lời đó, tai của người tóc đỏ đỏ bừng lên dường như phẫn nộ với những gì mình vừa nghe thấy.

- Thiên Ma là giáo chủ của ta! 

‘Tốt.’

Ông ta đã đạt được mục đích của mình.

Nếu sự tức giận được bộc lộ ra ngoài, người tóc đỏ sẽ chỉ nghĩ đến việc tấn công người trước mặt.

Thiên Võ Khánh liếm môi.

- Hắn ta cố giết chết ta và khiến Thiên Ma Thần Giáo rơi vào nội chiến. Ngươi biết những gì mình nên làm rồi chứ?

Rầm!

Người tóc đỏ đập tay xuống sàn.

- Ngươi thật đáng chết! Ta sẽ giết ngươi! Không ai được phép chạm vào Giáo chủ! 

Anh ta đã tức giận.

Bộ não của hắn đã bị thoái hóa, nhưng hắn có thể cảm thấy tức giận.

Mặt khác, ánh mắt Thiên Như Vân trở nên lạnh lùng.

- Ngươi đang cố kéo dài hơi tàn sao.

Hắn vung tay ra.

Jjjjjkk!

Hàn khí lan tỏa khắp hang động và hàng trăm băng kiếm xuất hiện.

Thiên Võ Khánh không nói nên lời khi nhìn thấy chúng.

- C - cái gì thế này? 

- Vậy thì các ngươi cùng chết đi!

Thiên Như Vân chỉ tay về phía họ.

Tất cả các băng kiếm lao tới Thiên Võ Khánh.

Thiên Như Vân vốn định sử dụng Tốc Vân, nhưng vì không gian hẹp nên hắn đã tránh làm điều đó.

- C - chết tiệt! 

Thiên Võ Khánh kinh hãi, sợ hãi nhắm mắt lại.

Chỉ vài giây nữa thôi, hắn sẽ giống như một con nhím.

Điều mà hắn không nghĩ đến đã xảy ra.

Wheiik!

Ngọn lửa hình thành như một tấm khiên dày xung quanh họ.

Papapak!

Những băng kiếm va chạm với khiên lửa đã bị gãy hoặc tan chảy do nhiệt độ cao.

Không một thanh kiếm nào lọt vào bên trong.

- Ồ ồ! 

Thiên Võ Khánh rất vui mừng và ngạc nhiên.

Ông ta không nghĩ rằng tên này có thể ngăn được điều đó.

- Ta không cho phép ngươi động đến giáo chủ.

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...