Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 219: Sự Thật Được Phơi Bày. (2)

Sẵn sàng

Chương 219: Sự Thật Được Phơi Bày. (2)

- Ta không nghĩ mình muốn trải nghiệm nó thêm một lần nào nữa.

- Ngươi đã làm một việc quá nguy hiểm. 

Trên thực tế, sử dụng phương pháp ngủ đông như vậy rất nguy hiểm đối với người bình thường. Sẽ có những cách rã đông an toàn trong tương lai, nhưng chắc chắn đó không phải là những cách hiện có.

- Không sao cả, ta có Huyết Lân Kỳ chảy trong người, vì vậy ta là người duy nhất có thể làm điều đó. 

Ngoài ra, Hồ Bang còn sở hữu khả năng tái tạo cho nên hắn đã quyết tâm làm theo phương pháp ngủ đông chỉ vì muốn gặp Thiên Như Vân ở tương lai. Bất chấp việc hắn ta có thể đánh mất ý thức, thậm chí là chết trong quá trình ngủ đông này.

- Hồ Bang, ngươi thực sự là ... 

Sự trung thành của Hồ Bang càng thêm khiến hắn xúc động.

- Ngươi thật là ngu ngốc khi cố gắng làm tất cả những điều này để gặp ta. 

Hồ Bang lập tức trả lời.

- Nói cách khác, ta sẽ làm tất cả để đưa giáo chủ trở về.

- Cái gì? 

Nghe được hai chữ ‘trở về’ khiến sắc mặt Thiên Như Vân cứng đờ.

Họ không thể du hành xuyên thời gian và không gian vì khoa học ở thời đại hiện tại chưa phát triển đến đó.

- Ý ngươi là gì? Đưa ta quay về sao? 

- Mục Thành Thiên nói có cách đưa chủ quân trở về võ lâm đương thời.

- Có một cách để trở lại? 

Thiên Như Vân chớp mắt liên tục. 

Điều này hoàn toàn bất ngờ.

Hắn không thể tin được, Hồ Bang đã ngủ đông suốt ngàn năm chỉ vì muốn đưa Thiên Như Vân trở về.

- ... đó là cách gì? 

Thiên Như Vân ngừng lại trong giây lát, ổn định cảm xúc rồi bình tĩnh hỏi.

Hồ Bang đáp lại, có chút lúng túng.

- Chuyện này ... ta không biết chính xác phải làm thế nào.

- Gì cơ? Ngươi không biết làm thế nào, nhưng ngươi lại muốn đưa ta trở lại? 

- Hắn ta nói đã đưa cho ngài một thánh vật có thể đưa ngài trở lại nhưng không nói cho ta biết đó là gì. 

- Thánh vật?

Thiên Như Vân cau mày trước từ này.

Nếu đó là thứ có thể giúp du hành thời gian, thì chỉ có thể là nó.

- Gói thời không? 

Gói thời không là một loại thiết bị có trong thời đại của Thiên Mục Thành. Nó cho phép người sử dụng di chuyển trong không gian - thời gian. Tuy nhiên, thứ này dùng cho một người và chỉ dùng được một lần. 

Và nếu Thiên Như Vân nhớ không lầm thì Thiên Như Vân còn lại một gói thời không để quay trở lại tương lai.

‘Đừng nói là ...’

Nếu những gì Hồ Bang nói là đúng thì chẳng lẽ Thiên Mục Thành đã từ bỏ việc quay trở lại thế giới tương lai?

Trong lòng Thiên Như Vân có chút nghi hoặc.

Hồ Bang tiếp tục nói trong vô thức.

- Hắn nói thứ đó có thể mang chủ quân trở lại. Nhưng hắn nói nó không thể rơi vào tay kẻ khác cho nên đã dùng một biện pháp phòng tránh trường hợp đó.

- Ngươi đã cất giấu nó? 

- Kya! Không hổ là chủ quân. Ta đã giấu ở một nơi mà không ai tìm thấy nó.

Nếu đây thực sự là gói thời không mà Thiên Như Vân đã nghĩ thì hắn sẽ không để bất kỳ ai có thể được dù cho phải trả giá bao nhiêu đi chăng nữa.

- Ahh!’

Thiên Như Vân bỗng nghĩ tới chuyện khác.

- Hồ Bang ... ngươi đã hy sinh bản thân mình để nói với ta điều này sao? 

Lúc đầu, hắn tưởng Hồ Bang chấp nhận rủi ro chỉ vì không muốn để hắn cô độc.

Nhưng điều này có vẻ không đúng.

Hồ Bang nói rằng mình đã đợi cả ngàn năm chỉ để tiết lộ nơi giấu gói thời không và đảm bảo rằng Thiên Như Vân có thể trở lại võ lâm đương thời.

- Ngươi ... có bị điên không thế? 

Thiên Như Vân đang trải qua rất nhiều cảm xúc lẫn lộn.

Gói thời không chỉ cho phép một người quay lại.

- Thứ vật phẩm thần thánh đó ... 

Thiên Như Vân còn muốn nói thêm điều gì, Hồ Bang liền ngắt lời hắn.

- Chủ quân … ta biết.

- Ngươi biết cái gì! 

- Hắn nói chỉ có một người có thể sử dụng nó.

Hồ Bang chưa kịp trả lời thì Thiên Như Vân giận dữ hét lên.

- Dù biết rõ nhưng ngươi vẫn làm!

Nó không phải để trách mắng Hồ Bang. Đó là bởi vì Thiên Như Vân không muốn chấp nhận Hồ Bang hy sinh bản thân.

Thình thịch!

Hồ Bang quỳ xuống, nước mắt lưng tròng, nhìn thẳng vào mắt Thiên Như Vân mà nói.

- Chủ quân! Người cần phải quay trở lại! Tất cả các thành viên giáo phái đang chờ đợi người!

- Ngươi ... 

- Chủ quân! Văn Khuê ... Văn Khuê đang đợi người. Ta không thể để đứa con duy nhất của người lớn lên mà không có phụ thân! 

Hồ Bang lại bắt đầu khóc.

Tâm trạng của Thiên Như Vân lúc này rất phức tạp, hắn ngẩng đầu lên, cố gắng che giấu đôi mắt đỏ hoe của mình.

Cho dù có chuyện gì xảy ra vàcả chuyện phải đến tương lai này, Thiên Như Vân cũng chưa bao giờ cảm thấy chán nản, nhưng lần này, hắn lại cảm thấy vô cùng đau đớn trước lời nói của Hồ Bang.

‘Mục Thành … Mục Thành … ngươi thực sự ...’

Thiên Như Vân trách móc hậu duệ.

Cho dù là vì Thiên Như Vân, Thiên Mục Thành cũng đã làm một số việc tàn nhẫn khi phải khiến Hồ Bang hy sinh bản thân mình.

- Thật đau đớn thay. 

Thiên Như Vân luôn là kẻ thông minh, nhưng lúc này, tâm trí hắn dường như không còn tỉnh táo.

Mọi thứ rối tung cả lên bởi thời đại này nằm ở một trục tọa độ và dòng thời không khác. Bản thân hắn cũng không thể khiến trình độ khoa học kỹ thuật nơi đây phát triển nhanh chóng được. Và làm sao hắn có thể chấp nhận bỏ mặc Hồ Bang và trở về?

- Lẽ ra ngươi nên đợi ta. 

Thiên Như Vân cho rằng đó là cách tốt hơn. Hắn có thể đợi cho đến khi thiết bị du hành thời không được phát minh và sau đó sử dụng nó để trở về.

Mặc dù điều này đòi hỏi Thiên Như Vân phải rất nhiều kiên nhẫn, nhưng ít nhất Hồ Bang sẽ không phải hy sinh.

‘Hy sinh?’

Đây là điều khó tránh khỏi vì không phải mọi việc đều diễn ra theo ý mình. Hắn càng muốn quay trở lại thời đại của chính mình, hắn càng phải hy sinh nhiều hơn.

Thiên Như Vân cắn môi.

- Chủ quân.

- Hồ Bang. 

- ...Vâng. 

Hồ Bang đáp lại với vẻ mặt đờ đẫn. Hắn biết rằng Thiên Như Vân sẽ tức giận, nhưng Hồ Bang rất vui khi làm được điều gì đó có ý nghĩa cho vị chủ quân đáng kính của mình.

- Chủ quân, người quá lo lắng cho thuộc hạ rồi.

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...