Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 222: Kẻ Thù Tìm Đến Cửa. (2)
Chương 222: Kẻ Thù Tìm Đến Cửa. (2)
‘Ngọn núi đó!’
Tên đầu bên kia của bộ đàm hướng những quả tên lửa về phía sườn đồi nơi Thiên Như Vân đang đứng. Ý định của hắn là cho nổ tung ngọn núi gần đó và chôn sống hai người. Đó là một ý tưởng tàn bạo và tàn nhẫn.
Push!
Những quả tên lửa còn lại đồng thời phóng đi.
Chúng bay đi với tốc độ 1 Mach và sẽ đâm vào sườn đồi trong 3 giây, rồi san bằng cả khu vực thành bình địa.
Nhưng một chuyện khó tin đã xảy ra.
- Hả?
Người đeo mặt nạ kinh ngạc kêu lên.
Tên lửa đang bay đột nhiên dừng lại giữa không trung, như thể nó va phải bức tường vô hình nào đó.
‘Làm sao có thể!’
Khi người đeo mặt nạ vẫn còn choáng váng khi nhìn thấy tên lửa lơ lửng trên không, Thiên Như Vân đã giơ tay phải lên và khiến mọi thứ trở nên sốc hơn.
Push!
Quỹ đạo của những tên lửa bị Thiên Như Vân thay đổi, chúng từ từ quay đầu lại và trở về điểm xuất phát.
- K-Không thể nào!
Hắn ta càng lúc càng không hiểu nổi thế giới này nữa rồi.
Những quả tên lửa bay về phía máy bay không người lái. Khi đó, gã đeo mặt nạ nhận ra ý định của đối phương và nhanh chóng hét lên.
- Nhanh, di chuyển máy bay không người lái!
Gã đeo mặt nạ hét vào bộ đàm.
Cần phải nhanh chóng điều khiển máy bay trinh sát rời khỏi đó ngay nếu không sẽ bị tên lửa phá hủy.
Nhưng mọi thứ đã muộn mất rồi. Tốc độ của những quả tên lửa đó rất nhanh và chỉ trong cái chớp mắt, từng chiếc máy bay trinh sát nổ tung trên bầu trời.
Rầm! Rầm! Rầm!
Đồng thời, tất cả màn hình quan sát đều chuyển sang màu đen.
- Chết tiệt!
Tên đeo mặt nạ càng lúc càng lo lắng, hối hận vì sự chậm trễ của mình. Nếu như hắn phóng toàn bộ những quả tên lửa thì giờ mọi thứ không tệ đến mức này rồi.
Lúc này, hắn ta phát hiện vẫn còn ba màn hình còn phát sáng. Có vẻ như có ba chiếc máy bay đã may mắn tránh khỏi những quả tên lửa.
- Thật sao?
Hắn ta nghe thấy tiếng cấp trên càu nhàu qua bộ đàm.
Nhưng rồi, một bóng đen bỗng xuất hiện trên màn hình camera.
- Ah!
Màn hình camera chuyển động.
- Là chiếc máy bay này.
Click! Click!
Gã cấp trên nói với giọng lo lắng, cố gắng điều khiển camera để xem xét tình hình hiện tại.
Lúc này, camera tập trung vào một người đang đứng. Tất nhiên, người này không ai khác chính là Thiên Như Vân, mục tiêu ám sát bất thành và khiến tổ chức gặp nhiều khó khăn.
- Hắn ta đang tới.
- C - cái quái gì vậy?
Hắn ra không thể hiểu được, máy bay trinh sát vẫn giữ khoảng cách với mục tiêu hơn 1 kilomet mà tên này chỉ trong vài giây đã di chuyển một quãng đường dài như vậy, tốc độ này cũng quá đáng sợ rồi.
Nếu để hắn biết Thiên Như Vân không chỉ di chuyển nhanh mà còn có khả năng bay tới bay lui nữa thì không biết tâm tình của hắn sẽ ra sao.
Trên màn hình quan sát, Thiên Như Vân đưa tay về phía máy bay trinh sát.
- Hắn đang định làm gì?
Gã đeo mặt nạ nghi ngờ hỏi.
- Làm thế nào điều này có thể xảy ra?
Bỗng nhiên, tên cấp trên hét lên.
- Chuyện gì vậy?
- Tên đó đang cố gắng hack vào máy bay trinh sát.
- Gì cơ?
Mọi chuyện vô lý hết sức. Không cần đến máy tính, mạng lưới thông tin mà chỉ cần một hành động vươn tay là đã hack vào hệ thống.
Gã đeo mặt nạ không chắc điều đó có thực sự đúng hay không, nhưng dù thế nào đi nữa cũng phải ngăn hắn lại. Vì vậy mà gã ta đã nhấn nút màu đen có chữ X trên bàn.
Tại thời điểm đó.
Click!
Cả hai màn hình quan sát đều hóa thành đen và mất tín hiệu kết nối. Đó là chương trình tự tự hủy được thiết lập bên trong máy bay trinh sát. Một biện pháp nhằm phòng ngừa khi có ai đó muốn hack hệ thống. Tuy nhiên, vẫn còn một chiếc máy bay vẫn chưa bị hủy.
- Hắn làm điều đó như thế nào?
- Quyền kiểm soát máy bay trinh sát đã bị vô hiệu hóa, ta không thể điều khiển nó được nữa.
Chỉ một cái giơ tay tên đó vậy mà thành công hack quyền kiểm soát máy bay, tên này còn là con người không?.
Trên màn hình, Thiên Như Vân vẫn đứng ở nơi đó, môi khẽ mấp máy, lẩm bẩm một chữ O.
‘Hắn ta tìm được rồi sao?’
Thiên Như Vân biến mất khỏi màn hình quan sát mà không để lại dấu vết nào.
Shhhh!
Những tia lửa bùng lên từ thiết bị trước mặt gã đeo mặt nạ và còi báo động vang lên. Tất cả thiết bị đều bị phá hủy, kể cả bộ đàm.
Ngay lúc đó, một giọng nói phát ra từ tai nghe.
- Nếu muốn sống, hãy tiêu hủy mọi bằng chứng và rút lui ngay lập tức.
Chh! Click!
Đây là lời cảnh báo từ cấp trên, nhưng hiện tại mọi thứ đã quá muộn rồi. Trước khi hắn kịp hành động, doanh trại đã bị xé toạc. Sống lưng của hắn tê dại, và có ai đó đang đứng đằng sau hắn.
- Sao rồi? Không ...
Mọi thứ trở nên im lặng. Đầu óc hắn bắt đầu quay cuồng, cố gắng tìm cách trốn thoát. Không, hắn không thể cứ đứng chờ chết, hắn chỉ có thể mạo hiểm một lần.
- Chết tiệt!
Hắn nhanh chóng quay lại rồi vung cánh tay lên. Hai cánh tay trước đây giờ đã trở thành vũ khí chiến đấu. Hóa ra nhờ công nghệ tiên tiến nên hắn đã biến đổi cánh tay thành những khẩu súng máy.
Khoảnh khắc hắn ta chuẩn bị nổ súng.
Clash!
Một luồng năng lượng sắc bén xẹt qua chém đứt cánh tay của hắn.
- KayaK!
Suy cho cùng, vai vốn dĩ bằng xương bằng thịt và hắn cảm nhận được cơn đau và toàn thân run rẩy, quằn quại.
- Ngươi đã cải tạo cơ thể mình.
Thiên Như Vân lạnh lùng nhìn cái gã đang vùng vẫy trước mặt, không nói nên lời.
Thật đúng là trùng hợp. Mới cách đây vài ngày, hắn đã gặp những kẻ cải tạo cơ thể, những kẻ làm việc dưới Tập đoàn MS và đều bị hắn giết chết.
Pak!
Thiên Như Vân bước tới trước mặt gã ta. Hắn đưa tay ra và phóng ra một luồng hàn khí lan vào cơ thể gã.
Jkkk!
- Kuaak!
Gã mặt nạ cảm thấy bản thân quá khổ sở, gã không chỉ phải chịu đựng nỗi đau mà còn phải bị tên quái vật này đóng băng.
Nhưng gã cũng hiểu rằng Thiên Như Vân làm vậy nhằm ngăn cản gã ta tự sát hoặc làm điều gì đó ngu ngốc khác.
Thiên Như Vân ngước mắt nhìn vào tai gã, đưa tay tới, chiếc tai nghe rơi ngay ngắn vào lòng bàn tay. Sau khi ngắm nghía một chút, hắn đeo nó lên tai.
‘Nano - theo dõi vị trí của chúng.’
[Vâng].
Sau khi ra lệnh cho Nano, Thiên Như Vân nói.
- Tập đoàn MS?
…
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook