Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 225: Lại Là Tập Đoàn MS. (3)
Chương 225: Lại Là Tập Đoàn MS. (3)
- Sao cơ?
Thiên Như Vân cau mày trước lời nói đó.
Hồ Bang vẫn chưa chắc chắn về suy đoán đó lắm, những gì hắn nói chỉ là đoán mò.
Huyết Long Quy.
- Bạch Kỳ giữ một lọ Huyết Long Quy đúng không?
Thiên Như Vân hỏi điều đó khi sực nhớ lại Hồ Bang có mang theo một lọ đựng Huyết Lân Kỳ.
Mặc dù thứ này đối với hắn không có tác dụng mấy nhưng hắn vẫn muốn lần theo đó để tìm manh mối.
- Đúng vậy, chủ quân. Chúng ta giữ nó đề phòng trường hợp thức dậy sau giấc ngủ đông và không thể phục hồi.
Bọn họ mang theo nó để đề phòng.
Sau khi Thiên Như Vân biến mất, những thành viên trong giáo phái đã bắt đầu các cuộc nghiên cứu huyết tinh của thần thú.
Một trong những điều mà họ phát hiện được là những bộ phận trên cơ thể của người đã hấp thụ huyết tinh thần thú có thể được phục hồi kể cả khi nó bị chặt đứt.
- Chính xác là như vậy.
Do đó, họ đã kết luận rằng huyết tinh thần thú sẽ thúc đẩy quá trình tái tạo các tổn thương trong quá trình ngủ đông.
Đối với những thành viên trong Lục Kiếm, huyết tinh thần thú có ý nghĩa như một loại thần dược hồi phục. Nhưng đối với những cao thủ võ lâm thì đó chẳng khác nào là một đại cơ duyên, một tạo hóa cực lớn.
Cho nên, đó là lý do vì sao mà Hồ Bang lại nghĩ như vậy.
- Hồ Bang. Ngươi muốn nói rằng …
Thiên Như Vân đang định nói ra điều gì đó thì đột nhiên im lặng lại.
Hai mắt hắn dán chặt vào tấm bản đồ được quét bởi sóng siêu âm, đang được hiện lên trong thực tế tăng cường.
- Chủ quân?
Thiên Như Vân không đáp lại, vẫn dán chặt mắt vào tấm bản đồ.
Đột nhiên, hắn phát hiện ra điều gì đó.
- A! Đúng rồi!
- Thật may mắn khi không bỏ qua nó. Hồ Bang! Mau đi theo ta!
- Hả?
Thiên Như Vân vội nhảy xuống cái hố.
- Chờ đã! Chủ quân?
Hồ Bang lập tức nhảy theo.
Cái hố do vụ nổ gây ra rất sâu và rộng.
Khi hai người họ đến gần điểm cuối miệng hố, Thiên Như Vân bỗng dừng lại rồi đưa tay ra.
Lớp đất cứng bắt đầu được đào lên.
Papapapk!
- Chủ quân! Ngài đã làm gì vậy?
- Nhìn cho kỹ đi.
Thiên Như Vân quá nóng vội, vừa đào đất vừa trấn tỉnh bản thân.
Đào được vài mét, Thiên Như Vân dừng lại.
Hang động nhân tạo rung chuyển và có thứ gì đó bật ra.
- Hả? Bàn thờ!
Hồ Bang đã nhận ra nó.
Nó giống với cái bàn thờ đặt trước lối bí mật vào nơi Hồ Bang ngủ đông.
Bàn thờ này được làm bằng đá sapphire.
- Bàn thờ này không bị hư hại gì.
- Nó vẫn còn nguyên vẹn nhưng lại không có dấu vết của Bạch Kỳ và cả chiếc lọ đựng Huyết Long Quy.
- À!
Hồ Bang trợn tròn mắt, bây giờ mới hiểu tại sao Thiên Như Vân lại làm như vậy.
Ít nhất rằng, bọn họ có thể kết luận rằng giả định Bạch Kỳ bị cuốn trôi bởi dòng dung nham là điều không thể xảy ra bởi vì cái bàn thờ vẫn còn an toàn mà không có dấu vết bị trầy xước.
Nếu như vậy thì có khả năng Bạch Kỳ vẫn còn sống và đang ở một nơi nào đó.
- Bạch Kỳ đã tỉnh dậy?
- Ta không biết.
Họ không có cách nào xác định rằng Bạch Kỳ đã tỉnh dậy hay chưa hay bị kẻ khác bắt giữ.
Và cũng không có chút dấu vết nào trên tấm bàn thờ có thể lần ra manh mối khác.
- Hử?
Cùng lúc đó, Thiên Như Vân nhìn thấy bàn thờ sapphire đã bị cắt mất một phần.
Nhìn kĩ hơn, nó có vẻ như là vết cắt do con người tạo nên.
- Chỗ bị cắt ...
Hắn tin chắc rằng phần vết cắt phẳng kia không phải do kiếm gây ra mà là do một thứ khác.
- Bị cắt như thế này có nghĩa là...
Thiên Như Vân ngưng tụ một thanh Vô Hình Kiếm trong lòng bàn tay.
Tất nhiên, đá sapphire không thể nào chống lại được Vô Hình Kiếm, nhưng Thiên Như Vân đang muốn thực hiện một cuộc thí nghiệm.
Drrr!
Thanh kiếm đã rung lên.
Vô Hình Kiếm giống như Kiếm Siêu Thanh.
Một đường chém dễ dàng tách tấm bàn thờ ra làm đôi.
Shhh!
Thiên Như Vân thu kiếm lại rồi nhìn vào vết cắt hai mặt.
Hồ Bang cũng để ý đến nó.
- Chủ quân? Hai vết cắt hoàn toàn y hệt nhau. Ngài đã làm nó như thế nào!
Kể cả những điểm nhỏ nhất cũng y hệt nhau.
Khi đó, Thiên Như Vân nheo mắt.
- Kiếm Siêu Thanh ... lại là những kẻ đó.
Ở thời đại này, chỉ một tập đoàn có công nghệ tạo ra Kiếm Siêu Thanh.
- Tập đoàn MS!
- Tập đoàn MS? Đó là thứ gì?
- Ta nghĩ chúng đã bắt Bạch Kỳ.
Thiên Như Vân tin chắc rằng chúng có liên quan đến việc này.
- Sao bọn chúng dám làm thế! Chủ quân! Chúng ta hãy đi tìm bọn chúng và khiến chúng phải trả giá!
Hồ Bang vô cùng tức giận.
Nếu như trước mặt hắn là những kẻ có liên quan đến Tập đoàn MS. Hắn sẽ lập tức xông lên xé xác đối phương ra từng mảnh.
Nhưng Thiên Như Vân lắc đầu.
- Hả? T - Tại sao chứ? Chủ quân! Nếu không có Bạch Kỳ, ngài không thể quay trở về võ lâm đương thời được.
Bởi Bạch Kỳ nắm giữ một trong ba mật khẩu.
Tuy Hồ Bang lo lắng cho Bạch Kỳ, nhưng hắn càng lo lắng hơn khi Thiên Như Vân không thể về.
- Hồ Bang, bình tĩnh.
- Tại sao? Nhưng không có Bạch Kỳ ...!
- Giải thích rất mất thời gian. Chúng ta cần tìm ra manh mối.
Nếu Tập đoàn MS là tổ chức còn hoạt động thì việc tìm kiếm manh mối sẽ rất dễ dàng, nhưng nó lại là một tổ chức ngầm và có rất nhiều thủ đoạn che giấu thông tin.
Cho nên, việc tìm kiếm tập đoàn MS chẳng khác nào là mò kim đáy biển.
Không chỉ vậy, thời gian và sức lực sẽ tiêu tốn rất nhiều.
- A! Ta muốn bọn chúng xuất hiện ngay lập tức. Chúng ta có thể bắt và tiêu diệt chúng ngay lập tức.
- Ngươi nói sao?
Thiên Như Vân phấn khích khi nhìn vào biểu cảm phàn nàn ấy.
- Đây là một ý tưởng hay.
- Chủ quân?
Thiên Như Vân mỉm cười trước sự giận dữ của Hồ Bang.
- Đúng vậy. Chúng ta không nhất thiết phải đi tìm chúng.
Sau khi được Thiên Võ Khánh ủy quyền, bọn chúng đã nhắm đến Thiên Như Vân.
Hơn thế nữa, mỗi lần chúng hành động đều không phải là thành viên trong tổ chức mà là do những kẻ khác làm thay.
Vì vậy có thể kết luận rằng tập đoàn MS cũng có thể có quan hệ với các tổ chức khác.
Và nếu Thiên Như Vân tận dụng được điều này, hắn sẽ thu thập được rất nhiều manh mối khác rồi xâu chuỗi chúng lại với nhau cho đến khi …
Cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra.
- Hồ Bang.
- Vâng! Thưa chủ quân.
- Ta hứa sẽ để ngươi tự tay giết từng tên một.
- Vâng! Thưa chủ quân.
Nghe được điều đó, Hồ Bang đã ngừng càu nhàu.
Hắn tin rằng Thiên Như Vân chắc chắn sẽ làm được điều đó.
- Trước khi làm điều đó, Văn Lan Dung ... Không, phu nhân của ngươi, chúng ta cần đi tìm bà … cô ấy trước.
- Chủ quân! Chúng ta mau đi mau!
Hai mắt Hồ Bang trở nên sáng hơn, muốn nhanh chóng bay đến chỗ đó.
Sự việc của Bạch Kỳ khiến cho hắn cảm thấy lo lắng rằng Văn Lan Dung cũng có thể gặp nguy hiểm.
Shhh!
Thiên Như Vân khởi động bộ giáp nano rồi dang tay ra.
- Nhanh đi.
- A ...
Hồ Bang đã trải qua trải nghiệm đáng sợ đó nên đã có phần hơi do dự.
Nhưng hắn không thể làm gì khác.
Hắn cau mày bước tới rồi nằm trong ‘vòng tay’ của Thiên Như Vân.
Trong tích tắc, hai người họ đã bay vút lên bầu trời …
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook