Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 226: Thành Phố Đại Đồng. (1)

Sẵn sàng

Chương 226: Thành Phố Đại Đồng. (1)

Thành phố Đại Đồng nằm phía bắc tỉnh Sơn Tây và phía đông Bắc Kinh.

Thiên Như Vân cảm nhận như thể chạm vào thứ gì đó.

- Cái gì đây?

Tuy khoảng cách còn vài kilomet nữa nhưng hắn đã cảm nhận làn sóng năng lượng mạnh mẽ đang dao động ở thành phố Đại Đồng.

- Cánh cổng?

Những biến động năng lượng như vậy chỉ có thể được cảm nhận khi cánh cổng đã xuất hiện.

Năng lượng làm rung chuyển không gian mạnh hơn và quỷ dị hơn so với những gì hắn đã từng cảm nhận được trước đây.

Tuy nó không mạnh đến mức này khi hắn chiến đấu với Shivaras.

Rầm! Rầm!

Khi khoảng cách được thu hẹp, những tiếng pháo kích dữ dội vang lên như những tiếng nổ.

Nghĩ có chuyện lạ xảy ra, Thiên Như Vân đi chậm lại và ra lệnh cho Nano.

- Nano. Phóng to tầm nhìn.

[Đã hiểu.]

Tầm nhìn của một bên mắt đã được mở rộng.

Tuy nhiên, bên ngoài bức tường, một lượng lớn tăng thiết giáp đã bao vây họ và bắn lên trời.

[Tăng thiết giáp phòng không PGZ-15.]

Đó là mẫu tăng thiết giáp chuyên đối phó với các vật thể có khả năng bay.

Đầu nòng của tăng thiết giáp bắn liên tục lên không trung phía trên bức tường thành. Nhưng rõ ràng hành động đó là có ý nghĩa.

- Đó là thứ gì?

Thật kì lạ.

Mặc dù không thể nhìn thấy bằng mắt thường nhưng chắc chắn ở đó có thứ gì đó.

Rầm! Rầm!

Trong lúc đang thắc mắc, hắn nhìn thấy thứ gì đó trông giống như làn khói mờ bay trong không trung.

- Thứ đó là gì?

Mỗi lần di chuyển đều để lại một vệt trắng phía sau.

Như thể đó là hồn ma.

* * *

Tại một nơi nằm bên ngoài bức tường, cách thành phố Đại Đồng khoảng 1 km.

Bên trong phòng chỉ huy và kiểm soát tình hình nằm trong trụ sở Bộ Quốc Phòng.

Hàng chục màn hình đang hiển thị trạng thái thời gian thực của từng bức tường.

- Báo cáo Cục Trưởng! Mười thực thể đã vượt qua phòng tuyến B-13 và phá hủy ba tăng thiết giáp và đã khiến ba mươi sĩ quan bị thương.

- Báo cáo Cục Trưởng! Chúng ta nhận được yêu cầu hỗ trợ từ đội tháp canh trên phòng tuyến D-5.

Các giám sát viên đang liên tục nhận báo cáo từ mỗi đơn vị và báo cáo lại cho người chỉ huy.

Phía bên trên, một người đàn ông trung niên với bộ râu bù xù đang ngồi trên vị trí cao nhất của trụ sở.

Ông ta là Thiếu tướng Mai Vũ Xương, sĩ quan chỉ huy Lữ đoàn thành phố Đại Đồng.

Thiếu tướng Mai Vũ Xương toát mồ hôi lạnh khi nghe những tin báo liên tục được gửi đến.

Tuy ông ta là một chỉ huy tài ba, và có nhiều kinh nghiệm tham gia đánh chặn cổng trong suốt bốn mươi năm, nhưng đây là lần đầu tiên ông ta gặp phải tình huống tồi tệ như vậy.

‘Ta sắp phát điên mất.’

Thông thường, Lực lượng Vệ binh Quốc gia có nhiệm vụ ngăn chặn các thực thể xâm nhập vào bức tường.

Nhưng lần này, mọi thứ đã thay đổi. Họ phải ngăn chặn các thực thể đang cố vượt qua phòng tuyến.

‘Chết tiệt! Tại sao cánh cổng lại mở ra ngay trung tâm thành phố?’

Một vị trí tồi tệ nhất mà cánh cổng có thể xuất hiện.

Thường thì các cánh cổng không bao giờ mở ở cùng một nơi.

Vị trí mở cánh cổng sẽ có chút thay đổi nhưng hiếm khi vị trí cổng thay đổi hoàn toàn.

Nhưng điều đó lại đang diễn ra ngay bây giờ.

Hai ngày trước, chính xác hơn là 29 giờ trước, cánh cổng đã mở ra ở phía tây nam của tường thành và đẩy thành phố Đại Đồng vào tình thế trở tay không kịp.

Bên trong các bức tường chứa đầy thực thể nguy hiểm.

Đó thực sự là một nỗi kinh hoàng đối với người dân trong thành phố.

Dù họ đã trốn trong hầm trú ẩn nhưng nỗi sợ hãi vẫn hiện hữu xung quanh.

Dù chưa có số liệu thống kê cụ thể nhưng con số thương vong ước tính lên tới hơn một triệu người. Và việc tìm kiếm người sống sót cũng gặp rất nhiều khó khăn.

- Điều duy nhất quân đội có thể làm là kìm hãm sức tiến công của chúng.

Một sự bất lực hiện lên trên đôi vai họ.

Khi không có cách nào để tiêu diệt những thực thể nguy hiểm này.

Cho đến giờ phút này, bọn họ bất lực triển khai biện pháp đối phó khi mà bộ phận nghiên cứu Bộ Quốc Phòng vẫn chưa tìm ra điểm yếu của chúng.

- Hơn ba mươi tăng thiết giáp bị phá hủy, hơn năm trăm sĩ quan đã thiệt mạng. Lực lượng tiếp viện phải đến đây càng sớm càng tốt.

Mai Vũ Xương đã yêu cầu tiếp viện đến năm thành phố lân cận, nhưng bọn họ cũng đang ở trong tình thế nguy hiểm. Vì vậy, họ không thể điều động toàn bộ lực lượng đến.

- Thưa Cục Trưởng!

Ngay lúc Cục Trưởng còn đang trầm tư suy nghĩ thì có người bước vào phòng chỉ huy.

Người bước vào là một trung sĩ đứng gác bên ngoài.

- Quân tiếp viện vẫn chưa tới?

- Chúng ta vừa nhận được tin báo rằng ba đơn vị đến từ Hiệp Hội Võ Thuật Bắc Kinh và quân tiếp viện từ thành phố Bảo Định và thành phố Thạch Gia Trang đã đến.

- Chỉ có vậy thôi sao?

Mai Vũ Xương không khỏi cảm thấy thất vọng.

Thật tốt khi các cao thủ võ lâm đến giúp họ, nhưng điều hắn cần nhất bây giờ chính là sự hỗ trợ từ quân đội.

Nhưng dù sao, hắn cũng vui vì sự xuất hiện của họ.

- Nhanh chóng dẫn họ đến doanh trại tiếp viện đóng quân.

Tuy nhiên, người trung sĩ vẫn còn chưa báo cáo hết.

- Cục trưởng! Có vẻ như người của Bộ An Ninh Quốc Gia và Cơ Quan Tình Báo đi cùng với đội tiếp viện Hiệp Hội Võ Thuật Bắc Kinh.

- Cậu nói gì cơ?

Thiếu tướng Mai Vũ Xương bật dựng khỏi chỗ ngồi.

Bộ An Ninh Quốc Gia là cơ quan có thẩm quyền trực thuộc Quốc Vụ Viện, bao gồm cả Bộ Quốc Phòng, Cục An Ninh Công Cộng, Chính Phủ Dân Sự và Bộ Tư Pháp.

Và người đứng đầu bộ phận tối cao đó đã đến tận đây mà không hề thông báo với ông ta.

‘Chết tiệt.’

Thiếu tướng Mai Vũ Xương ôm chặt lấy cái đầu đang đau đớn như muốn nổ tung.

Bởi vì ông ta biết lý do tại sao họ làm vậy.

- Chuyện này nguy hiểm. Ta buộc phải yêu cầu họ dừng lại.

Nhưng họ đã đến.

Ngay khi Mai Vũ Xương chuẩn bị rời khỏi phòng chỉ huy thì có một người đàn ông khoảng chừng năm mươi tuổi, mặc quần áo bảo hộ với đôi mắt nhợt nhạt và khuôn mặt nhăn nheo bước vào.

- Cục Trưởng Mai!

- Bộ Trưởng Triệu!

Khi nhìn thấy Triệu Hằng Vũ, Bộ trưởng Bộ An Ninh Quốc Gia, Cục trưởng Mai Vũ Xương vội vàng tiến tới chào hỏi. Tuy đối phương không phải là cấp trên ông ta, nhưng Triệu Hằng Vũ lại là một trong số những nhân vật đứng đầu trong Hội Đồng Nhà Nước.

Do đó, Triệu Hằng Vũ đã lên tiếng trách móc trước.

- Cục Trưởng Mai. Ông đang làm cái quái gì vậy? Tại sao chiến dịch giải cứu vẫn chưa được thực hiện!

- Bộ trưởng Triệu. Không phải là vì...

- Ông muốn nói gì? Cả con trai và con dâu ta đều đang trong tình cảnh rất nguy hiểm. Cho đến bây giờ, ta vẫn chưa biết gì về tình hình an nguy của tụi nó.

Cục trưởng Mai Vũ Xương không khỏi cảm thấy xấu hổ.

Vào lúc cánh cổng mở ra, ông ta đã yêu cầu điều động một đơn vị đến để giải cứu hai người họ.

- Chẳng phải các đơn vị của Chi Hội Võ Thuật cũng đang ở trong tình trạng sẵn sàng sao?

‘Tên khốn kiếp nào đã nói điều này với ông ta vậy?’

Mai Vũ Xương cau mày khi Triệu Hằng Vũ cũng biết rằng đơn vị hỗ trợ đang chờ lệnh.

- Bộ trưởng Triệu. Ta vẫn để họ chờ đợi là vì vẫn chưa thể xác định được điểm yếu của những thực thể đó …

- Ông muốn chờ đợi đến khi nào?

Cục trưởng Mai Vũ Xương không biết trả lời câu hỏi này thế nào.

‘Lão già này chẳng quan tâm đến chuyện gì đang diễn ra cả. Lão ta chỉ biết đến đây và la lối om sòm vì hai người con của lão. Chết tiệt! Lão không biết thực thể nguy hiểm cấp S đáng sợ đến mức nào mà.’

Cục trưởng Mai Vũ Xương đã đánh mất sự bình tĩnh, lớn giọng nói.

- Bộ trưởng Triệu … ta đã sớm điều động một đơn vị gồm các Thủ Vệ Cổng và cao thủ võ lâm sẵn sàng và chờ đợi mệnh lệnh sau khi mất liên lạc với hai người họ. Ta biết ông không thể chấp nhận được chuyện này nhưng với cương vị là chỉ huy trong cuộc chiến đánh chặn cổng, ta buộc phải hành động một cách thận trọng …

- Ý của Cục trưởng Mai nói rằng cái chết của thường dân không quá quan trọng. Ông chỉ việc đánh chặn cổng càng sớm càng tốt để hoàn thành công việc phải không?

Những lời nói sắc bén mỉa mai khiến cho Cục trưởng Mai cứng họng, không thể phản đáp lại được.

Cuối cùng, Cục trưởng Mai không thể làm gì khác hơn ngoài việc dừng việc tranh luận lại.

Dẫu sao thì quân nhân cũng không thể tranh luận thắng được chính trị gia.

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

Chương 226: Thành Phố Đại Đồng. (1)

Thành phố Đại Đồng nằm phía bắc tỉnh Sơn Tây và phía đông Bắc Kinh.

Thiên Như Vân cảm nhận như thể chạm vào thứ gì đó.

- Cái gì đây?

Tuy khoảng cách còn vài kilomet nữa nhưng hắn đã cảm nhận làn sóng năng lượng mạnh mẽ đang dao động ở thành phố Đại Đồng.

- Cánh cổng?

Những biến động năng lượng như vậy chỉ có thể được cảm nhận khi cánh cổng đã xuất hiện.

Năng lượng làm rung chuyển không gian mạnh hơn và quỷ dị hơn so với những gì hắn đã từng cảm nhận được trước đây.

Tuy nó không mạnh đến mức này khi hắn chiến đấu với Shivaras.

Rầm! Rầm!

Khi khoảng cách được thu hẹp, những tiếng pháo kích dữ dội vang lên như những tiếng nổ.

Nghĩ có chuyện lạ xảy ra, Thiên Như Vân đi chậm lại và ra lệnh cho Nano.

- Nano. Phóng to tầm nhìn.

[Đã hiểu.]

Tầm nhìn của một bên mắt đã được mở rộng.

Tuy nhiên, bên ngoài bức tường, một lượng lớn tăng thiết giáp đã bao vây họ và bắn lên trời.

[Tăng thiết giáp phòng không PGZ-15.]

Đó là mẫu tăng thiết giáp chuyên đối phó với các vật thể có khả năng bay.

Đầu nòng của tăng thiết giáp bắn liên tục lên không trung phía trên bức tường thành. Nhưng rõ ràng hành động đó là có ý nghĩa.

- Đó là thứ gì?

Thật kì lạ.

Mặc dù không thể nhìn thấy bằng mắt thường nhưng chắc chắn ở đó có thứ gì đó.

Rầm! Rầm!

Trong lúc đang thắc mắc, hắn nhìn thấy thứ gì đó trông giống như làn khói mờ bay trong không trung.

- Thứ đó là gì?

Mỗi lần di chuyển đều để lại một vệt trắng phía sau.

Như thể đó là hồn ma.

* * *

Tại một nơi nằm bên ngoài bức tường, cách thành phố Đại Đồng khoảng 1 km.

Bên trong phòng chỉ huy và kiểm soát tình hình nằm trong trụ sở Bộ Quốc Phòng.

Hàng chục màn hình đang hiển thị trạng thái thời gian thực của từng bức tường.

- Báo cáo Cục Trưởng! Mười thực thể đã vượt qua phòng tuyến B-13 và phá hủy ba tăng thiết giáp và đã khiến ba mươi sĩ quan bị thương.

- Báo cáo Cục Trưởng! Chúng ta nhận được yêu cầu hỗ trợ từ đội tháp canh trên phòng tuyến D-5.

Các giám sát viên đang liên tục nhận báo cáo từ mỗi đơn vị và báo cáo lại cho người chỉ huy.

Phía bên trên, một người đàn ông trung niên với bộ râu bù xù đang ngồi trên vị trí cao nhất của trụ sở.

Ông ta là Thiếu tướng Mai Vũ Xương, sĩ quan chỉ huy Lữ đoàn thành phố Đại Đồng.

Thiếu tướng Mai Vũ Xương toát mồ hôi lạnh khi nghe những tin báo liên tục được gửi đến.

Tuy ông ta là một chỉ huy tài ba, và có nhiều kinh nghiệm tham gia đánh chặn cổng trong suốt bốn mươi năm, nhưng đây là lần đầu tiên ông ta gặp phải tình huống tồi tệ như vậy.

‘Ta sắp phát điên mất.’

Thông thường, Lực lượng Vệ binh Quốc gia có nhiệm vụ ngăn chặn các thực thể xâm nhập vào bức tường.

Nhưng lần này, mọi thứ đã thay đổi. Họ phải ngăn chặn các thực thể đang cố vượt qua phòng tuyến.

‘Chết tiệt! Tại sao cánh cổng lại mở ra ngay trung tâm thành phố?’

Một vị trí tồi tệ nhất mà cánh cổng có thể xuất hiện.

Thường thì các cánh cổng không bao giờ mở ở cùng một nơi.

Vị trí mở cánh cổng sẽ có chút thay đổi nhưng hiếm khi vị trí cổng thay đổi hoàn toàn.

Nhưng điều đó lại đang diễn ra ngay bây giờ.

Hai ngày trước, chính xác hơn là 29 giờ trước, cánh cổng đã mở ra ở phía tây nam của tường thành và đẩy thành phố Đại Đồng vào tình thế trở tay không kịp.

Bên trong các bức tường chứa đầy thực thể nguy hiểm.

Đó thực sự là một nỗi kinh hoàng đối với người dân trong thành phố.

Dù họ đã trốn trong hầm trú ẩn nhưng nỗi sợ hãi vẫn hiện hữu xung quanh.

Dù chưa có số liệu thống kê cụ thể nhưng con số thương vong ước tính lên tới hơn một triệu người. Và việc tìm kiếm người sống sót cũng gặp rất nhiều khó khăn.

- Điều duy nhất quân đội có thể làm là kìm hãm sức tiến công của chúng.

Một sự bất lực hiện lên trên đôi vai họ.

Khi không có cách nào để tiêu diệt những thực thể nguy hiểm này.

Cho đến giờ phút này, bọn họ bất lực triển khai biện pháp đối phó khi mà bộ phận nghiên cứu Bộ Quốc Phòng vẫn chưa tìm ra điểm yếu của chúng.

- Hơn ba mươi tăng thiết giáp bị phá hủy, hơn năm trăm sĩ quan đã thiệt mạng. Lực lượng tiếp viện phải đến đây càng sớm càng tốt.

Mai Vũ Xương đã yêu cầu tiếp viện đến năm thành phố lân cận, nhưng bọn họ cũng đang ở trong tình thế nguy hiểm. Vì vậy, họ không thể điều động toàn bộ lực lượng đến.

- Thưa Cục Trưởng!

Ngay lúc Cục Trưởng còn đang trầm tư suy nghĩ thì có người bước vào phòng chỉ huy.

Người bước vào là một trung sĩ đứng gác bên ngoài.

- Quân tiếp viện vẫn chưa tới?

- Chúng ta vừa nhận được tin báo rằng ba đơn vị đến từ Hiệp Hội Võ Thuật Bắc Kinh và quân tiếp viện từ thành phố Bảo Định và thành phố Thạch Gia Trang đã đến.

- Chỉ có vậy thôi sao?

Mai Vũ Xương không khỏi cảm thấy thất vọng.

Thật tốt khi các cao thủ võ lâm đến giúp họ, nhưng điều hắn cần nhất bây giờ chính là sự hỗ trợ từ quân đội.

Nhưng dù sao, hắn cũng vui vì sự xuất hiện của họ.

- Nhanh chóng dẫn họ đến doanh trại tiếp viện đóng quân.

Tuy nhiên, người trung sĩ vẫn còn chưa báo cáo hết.

- Cục trưởng! Có vẻ như người của Bộ An Ninh Quốc Gia và Cơ Quan Tình Báo đi cùng với đội tiếp viện Hiệp Hội Võ Thuật Bắc Kinh.

- Cậu nói gì cơ?

Thiếu tướng Mai Vũ Xương bật dựng khỏi chỗ ngồi.

Bộ An Ninh Quốc Gia là cơ quan có thẩm quyền trực thuộc Quốc Vụ Viện, bao gồm cả Bộ Quốc Phòng, Cục An Ninh Công Cộng, Chính Phủ Dân Sự và Bộ Tư Pháp.

Và người đứng đầu bộ phận tối cao đó đã đến tận đây mà không hề thông báo với ông ta.

‘Chết tiệt.’

Thiếu tướng Mai Vũ Xương ôm chặt lấy cái đầu đang đau đớn như muốn nổ tung.

Bởi vì ông ta biết lý do tại sao họ làm vậy.

- Chuyện này nguy hiểm. Ta buộc phải yêu cầu họ dừng lại.

Nhưng họ đã đến.

Ngay khi Mai Vũ Xương chuẩn bị rời khỏi phòng chỉ huy thì có một người đàn ông khoảng chừng năm mươi tuổi, mặc quần áo bảo hộ với đôi mắt nhợt nhạt và khuôn mặt nhăn nheo bước vào.

- Cục Trưởng Mai!

- Bộ Trưởng Triệu!

Khi nhìn thấy Triệu Hằng Vũ, Bộ trưởng Bộ An Ninh Quốc Gia, Cục trưởng Mai Vũ Xương vội vàng tiến tới chào hỏi. Tuy đối phương không phải là cấp trên ông ta, nhưng Triệu Hằng Vũ lại là một trong số những nhân vật đứng đầu trong Hội Đồng Nhà Nước.

Do đó, Triệu Hằng Vũ đã lên tiếng trách móc trước.

- Cục Trưởng Mai. Ông đang làm cái quái gì vậy? Tại sao chiến dịch giải cứu vẫn chưa được thực hiện!

- Bộ trưởng Triệu. Không phải là vì...

- Ông muốn nói gì? Cả con trai và con dâu ta đều đang trong tình cảnh rất nguy hiểm. Cho đến bây giờ, ta vẫn chưa biết gì về tình hình an nguy của tụi nó.

Cục trưởng Mai Vũ Xương không khỏi cảm thấy xấu hổ.

Vào lúc cánh cổng mở ra, ông ta đã yêu cầu điều động một đơn vị đến để giải cứu hai người họ.

- Chẳng phải các đơn vị của Chi Hội Võ Thuật cũng đang ở trong tình trạng sẵn sàng sao?

‘Tên khốn kiếp nào đã nói điều này với ông ta vậy?’

Mai Vũ Xương cau mày khi Triệu Hằng Vũ cũng biết rằng đơn vị hỗ trợ đang chờ lệnh.

- Bộ trưởng Triệu. Ta vẫn để họ chờ đợi là vì vẫn chưa thể xác định được điểm yếu của những thực thể đó …

- Ông muốn chờ đợi đến khi nào?

Cục trưởng Mai Vũ Xương không biết trả lời câu hỏi này thế nào.

‘Lão già này chẳng quan tâm đến chuyện gì đang diễn ra cả. Lão ta chỉ biết đến đây và la lối om sòm vì hai người con của lão. Chết tiệt! Lão không biết thực thể nguy hiểm cấp S đáng sợ đến mức nào mà.’

Cục trưởng Mai Vũ Xương đã đánh mất sự bình tĩnh, lớn giọng nói.

- Bộ trưởng Triệu … ta đã sớm điều động một đơn vị gồm các Thủ Vệ Cổng và cao thủ võ lâm sẵn sàng và chờ đợi mệnh lệnh sau khi mất liên lạc với hai người họ. Ta biết ông không thể chấp nhận được chuyện này nhưng với cương vị là chỉ huy trong cuộc chiến đánh chặn cổng, ta buộc phải hành động một cách thận trọng …

- Ý của Cục trưởng Mai nói rằng cái chết của thường dân không quá quan trọng. Ông chỉ việc đánh chặn cổng càng sớm càng tốt để hoàn thành công việc phải không?

Những lời nói sắc bén mỉa mai khiến cho Cục trưởng Mai cứng họng, không thể phản đáp lại được.

Cuối cùng, Cục trưởng Mai không thể làm gì khác hơn ngoài việc dừng việc tranh luận lại.

Dẫu sao thì quân nhân cũng không thể tranh luận thắng được chính trị gia.

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...