Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 230: Tiến Vào Phòng Tuyến. (2)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 230: Tiến Vào Phòng Tuyến. (2)

Hiển nhiên, Thiên Như Vân muốn dùng danh tiếng và tên tuổi để vực dậy Thiên Ma Thần Giáo, nhưng hiện tại, hắn không muốn thông tin về mình truyền đến phía chính phủ.

Nhất là khi Thiên Như Vân vừa giết hàng trăm viên sĩ quan cảnh sát ở thành phố Thẩm Dương.

- Nhờ có gì?

- Đều là nhờ có may mắn mà thôi.

- Không cần quá khiêm tốn đâu. Được rồi, các vị hiện đang làm rất tốt, cứ giữ vững phong độ như vậy đi. Giờ thì hãy đi thăm dò tọa độ vị trí đã gửi.

Bíp! Bíp! Bíp!

Tọa độ vị trí cần đến đã được đánh dấu trên kính bảo hộ.

- Tại sao lại chọn nơi này?

Bành Năng Khiêm hỏi.

- Chúng tôi nhận được tin báo rằng thực thể Alpha có khả năng lớn đang ở đó.

- Hmm ... Ta hiểu rồi.

Bành Năng Khiêm thật ra vẫn chưa hiểu lắm nhưng ông vẫn chấp hành mệnh lệnh.

Sau khi nghe tin dữ từ các đội khác đã khiến ông suy nghĩ nhiều hơn. Hiện tại họ hoàn toàn mù tịt về tình hình bên trong bức tường cho nên ông tự hỏi liệu có nên đi tìm Alpha ngay bây giờ không.

‘Nếu cứ tiếp tục tiến lên thì chúng ta vẫn sẽ sống sót trở về sao?’

Không cách nào để biết trước được, dù sao thì tốt nhất cứ nghe theo chỉ dẫn từ cấp trên thay vì lang thang khắp nơi.

- À, ừm, chúng ta tiếp tục đi chứ?

Sau khi tắt bộ đàm, Bành Năng Khiêm dò hỏi ý kiến của Thiên Như Vân.

Bành Năng Khiêm rất coi trọng Thiên Như Vân vì hắn là người mạnh nhất ở đây, nhưng ông không ngờ Thiên Như Vân lại bất ngờ từ chối.

- Chỉ tới đây thôi.

- Hả? Ý cậu là sao?

- Các người có thể tự mình đi đến đó.

- Vậy còn thực thể Alpha thì sao, cậu không muốn nó à?

- Không.

Những người khác cũng không muốn Thiên Như Vân tách ra, vì có hắn đi cùng thì khả năng sống sót của họ sẽ cao hơn một chút.

Ngô Xuân vội vàng bước ra.

- Nếu cậu không đi cùng, các cao thủ võ lâm ở đây sẽ ra sao?

Không để ý đến những lời vô nghĩa, Thiên Như Vân và Hồ Bang cùng xuống xe.

- Bỏ dở nhiệm vụ giữa chừng rồi trốn đi mất, đúng là quá vô trách nhiệm mà.

Lo lắng và bất mãn khiến một tên cao thủ võ lâm không kìm được mà mắng một câu.

Ngay lúc đó.

Clench!

Kuak!

- Ngươi nghĩ ngươi đang nói chuyện với ai hả?

Ngay khi vừa nghe tên đó xúc phạm Thiên Như Vân, Hồ Bang đã lao đến túm chặt lấy hắn.

Kẻ bị túm là cao thủ Đại Tông Sư, ngay khi Hồ Bang chạm vào hắn thì lượng nhiệt khổng lồ lan tràn khắp toàn thân và sức nóng như muốn thiêu đốt da thịt hắn.

- Kuak ... Buông ra, buông ra, tha cho ta.

Mặc kệ những tiếng gào thét, Hồ Bang nói với giọng phẫn nộ.

- Tha cho ngươi? Bất kỳ ai xúc phạm chủ quân đều phải nhận lấy sự trừng phạt.

- Đủ rồi.

- Hả? Nhưng hắn ta vừa mới ...

- Cũng không đến mức phải chết.

Hồ Bang không dám làm trái lệnh Thiên Như Vân, hắn ném tên kia sang một bên.

Những người khác nhìn thấy sự đáng sợ của Hồ Bang, nên không ai dám hó hé hay cứu giúp tên kia nữa.

- Ngay cả tự vệ còn không làm được vậy mà còn mặt mũi nhận mình là cao thủ võ lâm. Đúng là thảm hại.

Sau khi không còn ai ngăn cản, hai người họ bay về hướng Tây Bắc và bỏ lại phía sau là những khuôn mặt chán chường và tuyệt vọng của các cao thủ võ lâm.

Thiên Như Vân đang hướng thẳng đến tọa độ mà Minh Công đã gửi. Bọn họ phải tranh thủ đánh thức Văn Lan Dung, vợ của Hồ Bang, đang chìm trong giấc ngủ đông. 

* * *

Nơi đó nằm ở phía Tây Bắc thành phố Đại Đồng, nơi tập trung những tập trung những ngọn núi toàn cát và đá.

Với tốc độ nhanh nhất, họ đã đến nơi trong vòng chưa đầy nửa tiếng.

Một hang động hiện ra, cả hai bước vào trên con đường gồ ghề lởm chởm sỏi đá. Suốt chặng đường, cứ việc nghĩ đến sắp gặp được Văn Lang Dung khiến Hồ Bang cười khúc khích không ngừng.

Rồi đột nhiên nụ cười trên mặt cứng lại, họ mới đi chưa được nửa đường nhưng lối đi tiếp đã bị chặn lại bởi những tảng đá to chất chồng lên nhau, phần còn lại của hang động đã sụp đổ.

- Không đúng, sao có thể như vậy được!

Vì đã không tìm thấy Bạch Kỳ đâu cả nên Hồ Bang rất sợ cũng không thể tìm được vợ mình.

Hơn nữa, Hồ Bang cũng không cảm nhận được bất kỳ hàn khí nào tỏa ra từ khối băng vĩnh cửu nào trong hang động nên gương mặt anh trở nên đỏ bừng lên, cơn nóng nảy đã thiêu đốt lí trí khiến anh vội vã đưa ra kết luận.

- Chủ quân! Có phải là bọn MS đã bắt cô ấy không.

- Hmmm.

Thiên Như Vân liếc nhìn bức tường đá trước mặt. Chúng qua ngay ngắn, không giống như bị người đánh sập.

- Nano?

[Gió đang thổi bên trong, có khả năng là bên trong có một con đường.]

Hắn cũng có suy nghĩ như Nano.

- Hồ Bang nhìn này.

- Vâng.

Thiên Như Vân vươn tay chạm vào bức tường đá, gia tăng nội lực truyền vào khiến từng viên đá rung lên rồi rồi bắt đầu di chuyển.

Cuối cùng chúng tách ra hai bên để lộ một lối đi.

- Ồ! Cái hang!

Hồ Bang vừa nãy đúng là bị làm cho giật mình. Bọn họ đã không gặp nhau cả ngàn năm rồi, anh rất nhớ vợ mình cho nên chỉ muốn nhanh chóng đoàn tụ với cô ấy.

- Đi thôi.

- Chủ quân, ngài xem ở đằng kia.

Có cái gì đó nằm rải rác trên mặt đất.

Cả hai đến gần hơn để xem xét, đó là xương người, tất cả những bộ xương đã bị đốt cháy thành than.

Shhh!

Thiên Như Vân phẩy nhẹ tay, muội than bám trên bộ xương bay đi. Sau khi quan sát, họ phát hiện hầu hết các nạn nhân đều bị đánh vào xương sườn, tất cả xương bị nứt hoặc nát.

Khóe môi Thiên Như Vân cong lên.

- Chủ quân, sao ngài lại cười.

- Những vết thương này là do tuyệt học Chưởng Long Ma Môn gây ra.

Mà Văn Lang Dung vừa hay lại là sư tổ của Chưởng Long Ma Môn.

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...