Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 232: Đại Trưởng Lão Văn Lan Dung. (2)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 232: Đại Trưởng Lão Văn Lan Dung. (2)

Dù chỉ mới hai tiếng kể từ khi điện bị cắt, lò rèn vẫn còn nóng nhưng giờ bọn chúng đã bắt đầu tìm đến.

Đám người nháo nhào lên tìm chỗ trốn.

Hàn Tuấn Bảo cố gắng trấn an bọn họ.

- Hãy giữ im lặng, nếu các người cứ tiếp tục làm loạn lên thì bọn chúng sẽ kéo đến nhiều hơn nữa.

Không ai trong số dân thường có thể giữ bình tĩnh trước những quái vật ghê tởm như vậy. Họ chỉ cố gắng tìm cách chạy trốn để tự bảo vệ bản thân. Chỉ có Triệu Hằng Vạn là người vẫn bám chặt vào anh ta.

- Phó giám đốc Hàn!

- Đứng sau tôi.

Shhh!

Hàn Tuấn Bảo rút kiếm ra bảo vệ Triệu Hằng Vạn. Anh ta đã chiến đấu với các hồn ma vài lần khi đưa Triệu Hằng Vạn đến được đây. Hiện tại chỉ có một hồn ma nên anh ta tin tưởng mình có thể đối phó được.

- Tới đây.

Clash!

Hàn Tuấn Bảo chém xuyên cơ thể hồn ma đang bay.

Nó bị đứt đôi bởi thanh kiếm rồi tan biến khi Hàn Tuấn Bảo rải xuống một thứ chất lỏng màu trắng gì đó.

- Đã xong!

Hàn Tuấn Bảo quay đầu lại nói với những người xung quanh.

- Tôi đã xử lý nó rồi, mau đến ...

Shhhh!

Lúc này, một phần hồn ma mà anh ta vừa chém qua bay xuyên qua cơ thể Hàn Tuấn Bảo. Anh ta ngã xuống, cơ thể trở nên trắng bệch như đã chết đóng băng.

Thình thịch!

Triệu Hằng Vạn tái mặt đi, anh ta ngã quỵ xuống.

- Phó giám đốc Hàn!

Trước cái chết của Hàn Tuấn Bảo, chỉ có Triệu Hằng Vạn tiếp tục la hét ầm ĩ. Không phải vì đau buồn cho anh ta, mà vì không còn ai bảo vệ mình nữa.

- Nhìn bên đó kìa!

Một người khác la lên.

- Chúng đang kéo đến thành từng bầy!

Shh!

Vô số bóng ma xuyên qua các bức tường lao vào trong tìm kiếm con mồi. Bọn chúng có quá đông, họ thậm chí còn không biết mình nên chạy đi đâu để trốn thoát.

- Chết tiệt! Mẹ kiếp! Ông già nhà mình đang làm gì vậy chứ, sao còn chưa phái người đến đây.

Triệu Hằng Vạn quá sợ hãi, liên tục chửi rủa, giọng run rẩy như muốn khóc.

Ngay lúc đó, thư ký Văn tiến về phía trước. Cô đưa tay xé toạc chiếc váy dài vướng víu lên đến tận đùi, vừa tháo giày vừa lẩm bẩm.

- Haa ... Mình chẳng muốn dính dáng đến chuyện này chút nào.

Whoo!

Một ngọn lửa bốc lên trên tay cô, Triệu Hằng Vạn há hốc mồm khi nhìn thấy cô thành thục phóng những ngọn lửa vào đám hồn ma.

Wheik!

Lũ hồn ma tan biến đi không để lại dấu vết nào.

Pak! Pak!

Mỗi lần cô giơ tay lên, lại có hồn ma xấu số bị đánh cho tan biến.

Những người xung quanh hoan hô phấn khởi. Bọn họ không quan tâm tại sao cô ấy lại có khả năng như vậy, họ chỉ cảm thấy may mắn khi không phải làm mồi cho lũ quái vật.

- Haa ...

Thư ký Văn tấn công dồn dập, nhưng trên mặt cô đã thấm mồ hôi. Cũng bởi vì thi triển chiêu thức tiêu hao nhiều nội lực nên thể lực nhanh chóng giảm.

- Ưmm.

Thư ký Văn cau mày. Cô ấy không biết tại sao mỗi lần sử dụng sức mạnh lại cảm thấy đau đớn như vậy. Nhưng cô cần tập trung đối phó với đám hồn ma đang bay quanh mình.

- Haaa ... haa …

Cô thở hổn hển, việc sử dụng hỏa khí trong một thời gian dài khiến nội lực nhanh chóng cạn kiệt.

- Thư ký Văn.

Có người ôm cô từ phía sau.

Triệu Hằng Vạn giữ chặt thư ký Văn rồi hỏi.

- Sao cô lại không nói với tôi rằng cô có năng lực mạnh như vậy chứ? Chẳng lẽ cô là Thủ Vệ Cổng được cha ta âm thầm gửi đến?

Triệu Hằng Vạn rất kích động. Sau khi Hàn Tuấn Bảo chết, anh ta sợ rằng bản thân sẽ sớm làm mồi cho quái vật, nhưng giờ thì có người phụ nữ trước mắt này rồi, anh ta cảm thấy hy vọng sống tiếp.

- Anh buông tôi ra trước đã.

Vì thể lực và nội lực tiêu hao quá nhiều, nên giọng cô cũng trở nên yếu ớt. Triệu Hằng Vạn không buông cô ra mà thì thầm vào tai cô.

- Tôi nghĩ cô đang rất mệt, đừng phí sức nữa, chúng ta hãy lẻn ra ngoài đi. Nếu cứ dính lấy bọn người rác rưởi này thì chúng ta cũng sẽ bị liên lụy.

Gương mặt thư ký Văn trầm xuống, cô lạnh lùng đáp.

- Tôi nói buông tôi ra.

- Không, tôi sẽ giữ cho đến khi cô đồng ý với tôi.

Anh ta giữ chặt cô hơn và nói bằng giọng điệu quỷ quyệt.

Grab!!

- Euk!

Phía sau Triệu Hằng Vạn không biết từ khi nào xuất hiện thêm một bóng người, anh ta túm lấy đầu gã rồi nhấc bổng lên. Triệu Hằng Vạn cố gắng giãy giụa nhưng không tài nào thoát được.

- Tên khốn kiếp nhà ngươi đang làm gì với nương tử của ta vậy?

- Nương tử?

Nghe giọng gầm thét quen thuộc, thư ký Văn nở nụ cười rạng rỡ.

- Bong Bong!

Bong bong là biệt danh của Hồ Bang.

Gã Triệu Hằng Vạn lúc này vẫn còn đang lờ mờ không tỉnh táo.

- Kuaakk ... nương tử của ta ... mẹ nó ...

- Câm miệng lại đi thứ kinh tởm.

Crush!!!

Hồ Bang cắm chặt ngón tay cái vào đầu gã.

- Kuaak!

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...