Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 235: Quân Giải Cứu?
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 235: Quân Giải Cứu?
Nhưng có một số thứ khiến cô ấy bận tâm.
- Thiên Ma Giáo Chủ. Trước hết, ta nghĩ chúng ta nên giúp bọn họ rời khỏi đây.
Những người sống sót.
Họ không có sức mạnh, và họ cũng không có khả năng đi khỏi đây.
Văn Lan Dung cảm thấy thương hại những người này, cũng bởi vì họ cho cô đến gần lò sưởi.
Hồ Bang quay sang nhìn Thiên Như Vân và hỏi.
- Chủ quân! Liệu có ổn không?
Ngoài việc tìm kiếm Văn Lan Dung, hai người họ còn phải đi giải cứu mẹ của Bạch Tông, nếu giờ giúp đỡ những người này thì kế hoạch giải cứu sẽ bị hoãn lại.
Nhưng Thiên Như Vân nhìn đâu đó và nói.
- Ngươi không phải lo lắng về điều đó.
- Ah!
Hồ Bang hiểu ý lời nói ấy.
Chẳng mấy chốc, Hồ Bang đã nghe thấy tiếng động cơ của những đoàn xe đang tới đây.
Ngay sau đó, có 40 người mặc vest đen tiến vào nhà máy.
Tất cả họ đều là người của Chi Hội Võ Thuật Bắc Kinh được phái đến giải cứu Triệu Hằng Vạn.
- Woaa!
Những người sống sót đã reo hò khi nhìn thấy họ.
Đó là bởi vì họ nghĩ Bộ Quốc Phòng cử những người này đến để cứu họ.
- Có đúng là nơi này không?
- Vâng. Tín hiệu đã ngay gần kề.
Tuy nhiên, thay vì chăm sóc những người sống sót, đám người Sở Võ Thuật lại đang nhìn xung quanh như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Những người sống sót tự hỏi đó là gì.
Bíp! Bíp! Bíp!
Cùng lúc đó, có một tên trong số đó nhìn sang phía Thiên Như Vân.
Càng tiến gần đến đến Thiên Như Vân, tiếng bíp càng nhanh.
Nơi mà Thiên Như Vân đang đứng là ở gần thi thể của Triệu Hằng Vạn.
- Đã tìm thấy!
- Đã tìm thấy?
Một tiếng hét vang lên, đám người vây lấy Thiên Như Vân.
- Làm sao có thể!
Ai đó đã nhìn vào xác của Triệu Hằng Vạn.
Người đó là Hồng Bá Sơn, lãnh đạo Sở Võ Thuật Bắc Kinh.
Hồng Bá Sơn ra hiệu cho cấp dưới mang thi thể Triệu Hằng Vạn lên xe.
Và sau đó, ông ta nhìn Thiên Như Vân và Hồ Bang với ánh mắt đầy giận dữ.
- Ai đã làm điều này?
Hồ Bang thản nhiên nói.
- Hả? Ta làm đấy.
- Ha! Ngươi nghĩ ngươi là cái thá gì?
Hồng Bá Sơn tặc lưỡi với cái cách mà Hồ Bang đáp trả lại mình và ra lệnh cho những tên cấp dưới đứng phía sau.
- Bắt lấy tên này!
- Đã rõ!
Shh!
Hai tên cao thủ võ lâm rút kiếm và lao đến Hồ Bang.
Hành động ấy như muốn nói rằng họ sẽ dùng vũ lực nếu Hồ Bang kháng cự.
Thiên Như Vân nói với Hồng Bá Sơn.
- Ngươi có biết ngươi đang làm gì không?
- Hắn đã giết người mà hắn không được phép động vào. Ta nghĩ hắn toi đời rồi.
- Ngươi còn không hỏi tại sao hắn lại giết gã?
Hồng Bá Sơn cau mày hỏi.
- Hắn có lý do gì để làm vậy chứ?
- Tên kia đã đụng đến vợ hắn.
- Cái gì?
Vẻ mặt Hồng Bá Sơn cứng đờ.
Cùng lúc đó, một người phụ nữ trung niên bị Triệu Hằng Vạn đá vào bụng đã hét lên.
- Đúng thế. Gã ta đã ôm và gạ gẫm cô ấy nữa!
- Gạ gẫm?
Hồng Bá Sơn nhìn Văn Lan Dung trông như phụ nữ trung niên.
Nhìn thấy chiếc váy bị rách và khuôn mặt nhợt nhạt, Hồng Bá Sơn thở dài và ôm trán.
- Thật điên rồ.
Hồng Bá Sơn hiểu lầm vì nguyên nhân đó mới khiến chiếc váy trở nên như vậy.
Nếu như điều này là thật thì cô ấy trông như vừa bị tấn công tình dục vậy.
- Chết tiệt.
Đối với Hồng Bá Sơn mà nói, hoàn cảnh này quá nhục nhã.
Sẽ ra sao nếu như truyền thông loan truyền tin tức rằng Chi Hội Võ Thuật Bắc Kinh đã cử một đơn vị tinh anh giải cứu tên cặn bã chỉ vì khoản tiền khổng lồ được hứa?
- Ta nên làm gì đây?
Không chỉ vậy, Hồng Bá Sơn còn phải đối diện với cơn thịnh nộ từ Triệu Hằng Vũ và lãnh đủ mọi trách nhiệm khi đã để hy sinh gần năm mươi thành viên để đến được đây mà chẳng nhận được bất kỳ khoản tiền nào.
Khi đó, Hồng Bá Sơn nhìn những người còn sống sót.
- … không thể làm gì được hết.
Có quá nhiều nhân chứng chứng kiến Triệu Hằng Vạn quấy rối tình dục.
Nó sẽ là điều bất lợi đối với lý do bạo biện của ông ta.
Khi đó, Hồng Bá Sơn nói với những tên cao thủ võ lâm ở phía sau.
- Đừng để ai sống cả. Giết tất cả bọn chúng.
- Srgn!
Những cao thủ võ lâm đồng loạt rút vũ khí ra, chấp hành mệnh lệnh.
Mục đích rất rõ. Giết tất cả nhân chứng sẽ che giấu được sự thật.
- Cái … cái gì!
- Ông … ông định giết chúng tôi? Ông có ý gì?
Những thường dân may mắn sống sót, không giấu nổi sự bàng hoàng.
Bọn họ nghĩ rằng quân giải cứu đến để giải cứu bọn họ, nhưng trông có vẻ như đó là lời dối trá.
Hồng Bá Sơn khoanh tay lại, ra vẻ đạo lý.
- Ta xin lỗi. Ta không thể làm gì khác ...
- Hồ Bang.
Thiên Như Vân cắt lời và gọi Hồ Bang.
- Có thuộc hạ.
Thiên Như Vân nhìn chằm chằm Hồng Bá Sơn và những chiến binh phía sau cậu.
- Đừng để ai sống cả. Giết tất cả bọn chúng đi.’
- Cái gì?
Những tên cao thủ võ lâm và cả Hồng Bá Sơn đều nhìn Thiên Như Vân với vẻ không thể tin được.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook