Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 240: Ngươi Thực Sự Quá Ngây Thơ.

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 240: Ngươi Thực Sự Quá Ngây Thơ.

Dù Hồng Bá Sơn đang bị trọng thương, nhưng ông vẫn cảm nhận được luồng lực lượng cản trở họ chính là nội lực.

- Đây là nội lực của cao thủ võ lâm?

Đôi mắt họ hướng về Thiên Như Vân. Họ không nghĩ rằng đối phương lại dùng nội lực để ngăn cản họ rời khỏi nơi này.

- Chuyện quái gì vậy?

- Hắn ta thực sự dùng nội lực?

Đúng lúc này, băng sương trên sàn nhà đã lan đến nơi họ đang đứng.

Khi ấy, Thiên Như Vân nói.

- Từ khi nào mà các ngươi nghĩ rằng chúng ta cùng một phe?

- Cái gì?

Đám cao thủ võ lâm bàng hoàng trước những lời nói đấy. Bọn họ không thể nào nghĩ đến viễn cảnh rằng Thiên Như Vân vẫn có thể vừa đối phó với họ và cả thực thể Alpha.

- Làm ơn! Xin đừng giết bọn ta!

- Ta cầu xin ngài! Hãy để bọn ta hộ tống người dân rời khỏi đây!

Mặc cho đám cao thủ võ lâm cầu xin với muôn kiểu lý do, Thiên Như Vân thậm chí còn không chớp mắt, mỉm cười và nói.

- Chúc may mắn đến với các ngươi.

- Khốn nạn! Tao sẽ phá vỡ cái thứ này!

Những tên cao thủ võ lâm hợp sức, thi triển tuyệt học của mình, tấn công vào bức tường vô hình.

Nhưng chẳng có một chút hiệu quả nào cả.

Shh!

Những thực thể hồn ma quay trở lại và bay thẳng về phía đám cao thủ võ lâm.

- Làm ơn!

- Đừng tới đây!

Đám cao thủ võ lâm sợ hãi, vội vàng chuyển từ công kích bức tường sang tấn công hồn ma đang bay tới. Nhưng đám hồn ma cũng không để bị đánh, chúng lần lượt thi triển những chiêu thức võ thuật khi chúng còn là con người.

Papak!

Lúc này, cảnh tượng như thể hai phe cao thủ võ lâm nội chiến với nhau.

Mà phía hồn ma có ưu thế lớn hơn khi chúng tấn công cận chiến, trong khi đó, đám cao thủ võ lâm phải vừa duy trì đòn tấn công vừa tạo khoảng cách với chúng.

Kuk!

Hồng Bá Sơn là người duy nhất không chiến đấu với hồn ma vì ông ta đã bị trọng thương. Nhưng trước mặt là bức tường vô hình, ông ta nhìn Thiên Như Vân bằng ánh mắt căm thù.

[Ngươi là con người, không phải là quái vật. Tại sao ngươi lại đối xử với bọn ta như thể bọn ta là kẻ thù của nhân loại?]

Hồng Bá Sơn không thể nói ra được thành câu hoàn chỉnh. Do đó, ông ta đã dùng chút nội lực còn lại để truyền âm.

- Kẻ thù …

[Chẳng phải ngươi lợi dụng ta và những cao thủ võ lâm khác để chống lại đám hồn ma sao? Ngươi mạnh mẽ và ngươi không …]

Túm lấy!

Kuak!

Thiên Như Vân đưa bàn tay ra, làm hành động như nắm lấy cổ Hồng Bá Sơn.

Cùng lúc đó, Hồng Bá Sơn đột nhiên cảm thấy khó thở như bị ai đó siết chặt cổ.

- Ngươi dường như đang hiểu sai điều gì đó?

- Khụ ... cái gì?

- Ngươi nghĩ rằng ta giữ các ngươi ở lại đi vì lợi dụng chút thực lực kém cỏi của các ngươi sao?

Ngay sau đó, Thiên Như Vân đưa tay lên trời.

Wheik!

Trong tích tắc, hàng trăm hàng ngàn thanh hỏa kiếm bao phủ lấy phía trên nhà máy khiến cho nhiệt độ tăng lên đột ngột.

- Cái … cái gì thế này?

- Hỏa kiếm?

Đám cao thủ võ lâm đang chiến đấu với hồn ma không khỏi bàng hoàng.

Nhiệt lượng và cả ngoại hình khác xa hoàn toàn quả cầu lửa mà Hồ Bang đã thi triển.

Lúc này, Hồng Bá Sơn sững sờ, quên đi cơn đau nhức nhối, nhìn Thiên Như vân, lắp bắp môi nói.

- Ngươi … ngươi là cái quái gì vậy?

Giờ phút này, Hồng Bá Sơn tự hỏi liệu ngũ đại cao thủ đương thời và cả chủ tịch Sở Võ Thuật được xưng là Đệ Nhất Nhân liệu có thể làm được điều này không?

Thiên Như Vân đáp lại.

- Ngươi nghĩ tại sao ta lại giữ các ngươi lại? Đó là vì ta không muốn lãng phí sức lực để giết các ngươi.

- !!!!

Lời khẳng định ấy khiến cho Hồng Bá Sơn trở nên tái mét.

Ý định của đối phương là giết sạch tất cả những cao thủ võ lâm bên trong nhà máy. Và đó cũng là lý do tại sao đối phương lại để cho Hồ Bang dẫn đám thường dân ra bên ngoài.

- Huhuhuhuhu!

Thực thể Alpha tạo ra một âm thanh kỳ lạ khác.

Lập tức, đám hồn ma đang chiến đấu với cao thủ võ lâm, đồng loạt tấn công Thiên Như Vân.

- Đúng là quái vật có chút trí tuệ.

Dường như thực thể Alpha đã nhận ra Thiên Như Vân là kẻ nguy hiểm nhất ở đây. Hắn nhìn Hồng Bá Sơn rồi cười nói.

- Muộn rồi.

- Ngươi … ngươi muốn làm gì?

Đôi mắt Hồng Bá Sơn run rần rật, cố gắng giãy giụa.

Nhưng nó không có hiệu quả.

Thiên Như Vân ném Hồng Bá Sơn vào đám hồn ma đang lao tới.

- KHÔNGGG!

Hồng Bá Sơn hét lớn nhất có thể, như thể đó là lời cuối cùng.

Pak!

Kuak!

Cơ thể Hồng Bá Sơn va trực diện vào hồn ma đang lao tới và chết trước khi cơ thể kịp rơi xuống đất.

- Giám đốc.

Bấy giờ, đám cao thủ võ lâm đã sốc trước cái chết tàn nhẫn của giám đốc Chi Hội Võ Thuật Bắc Kinh.

Ai có thể nghĩ rằng một trưởng bối đáng kính như thế lại bị ném vào đám hồn ma?

- Khốn nạn!

- Đồ máu lạnh!

- Sao ngươi dám ra tay tàn độc đến vậy!

Thiên Như Vân di chuyển bàn tay, chẳng bận tâm đến bọn chúng.

- Đám ngu ngốc các ngươi nên tự lo cho bản thân. Đừng có lo chuyện bao đồng.

- Sao cơ?

Vào chính lúc đó, hàng trăm hàng ngàn thanh hỏa kiếm giáng xuống như trận mưa sao băng.

Chachachak!

- Tên khốn điên này!

- Mau tránh xa nó!

Những tên cao thủ võ lâm kinh hoàng, cố tránh thanh hỏa kiếm giáng xuống nhưng họ chậm hơn một chút.

Kwakwakwang!

Cả tòa nhà máy ngập trong ánh lửa.

Chiêu thức này mạnh hơn nhiều so với quang kiếm thông thường.

Ngoài ra, những thanh hỏa kiếm không chỉ tàn phá cả tòa nhà máy và còn thiêu đốt đám hồn ma và cả đám cao thủ võ lâm.

Ở một nơi cách khu nhà máy khoảng 400 mét.

RẦM! RẦM! RẦM!

Những vụ nổ vang lên khiến đoàn người có thể nghe thấy nó.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

- Mọi người mau nhìn qua bên kia.

Swoosh!

Nhìn những tia lửa cháy xoẹt và tòa nhà máy vang lên những tiếng nổ lớn khiến cho đám thường dân đang chạy trốn đều choáng váng.

Mà trong số họ, chỉ có Hồ Bang và Văn Lan Dung đều không giấu được sự sùng bái.

- Quả nhiên, không hổ là chủ quân.

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...