Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 249: Đừng Bao Giờ Đánh Mất Chính Mình. (2)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 249: Đừng Bao Giờ Đánh Mất Chính Mình. (2)
Khi ấy, Cục trưởng Mai Vũ Xương buộc phải thay đổi quyết định và đề xuất.
- Bộ trưởng Triệu. Ta nghĩ rằng quyết định của ngài là không phù hợp. Chúng ta nên tổ chức một cuộc điều tra chi tiết hơn.
- Cục trưởng Triệu!
- Vâng!
- Ta xin lỗi. Nhưng lần này ta cần phải cứu vãn danh dự cho con trai. Nếu cậu giúp ta, ta sẽ cân nhắc đề bạt cậu lên vị trí cao hơn.
Trước những lời hứa hẹn đầy mật ngọt đó, Cục trưởng Mai cau mày. Ông ta biết rõ nguyên nhân của sự việc này.
- Bộ trưởng ...
- Giết tất cả đi.
- Bộ trưởng!
- Nếu cậu để bọn chúng sống, điều gì sẽ xảy ra với danh dự và tên tuổi của con trai ta? Ta không thể để những kẻ khác bàn tán về con trai mình.
Người đàn ông này không muốn người dân đàm tiếu về con trai mình.
Bởi điều đó sẽ phá hủy sự nghiệp chính trị của ông ta.
- Cậu khoác lên người bộ quân phục, là một quân nhân. Cậu cần phải thể hiện trách nhiệm. Ta sẽ giúp đỡ cậu trở thành người đứng đầu lực lượng Vệ Binh Quốc Gia.
Bộ trưởng Triệu không ngừng đưa ra những lời hứa hẹn đầy cám dỗ để thuyết phục Cục trưởng Mai.
Trước những lời đề nghị hấp dẫn, Cục trưởng Mai đang dần mất đi lập trường.
- Chết tiệt!
Việc này có thể giúp ông ta thăng tiến hoặc cũng có thể khiến ông ta mất hết tất cả.
Quyết định sai lầm vào thời điểm này có thể khiến ông ta cắn rứt lương tâm.
Mai Vũ Xương mở miệng một cách đầy bối rối.
- Bộ trưởng Triệu, ông nói đúng. Ta là quân nhân, người chỉ huy lực lượng Vệ Binh Quốc Gia, người bảo vệ sự an toàn của người dân. Ta không thể ...
Cục trưởng Mai đã quyết định giữ vững lập trường chính nghĩa của mình.
Ông ta sẽ không bao giờ nổ súng bắn người dân vô tội.
Triệu Hằng Vũ thở dài thất vọng.
- Cục trưởng à … haizz …
- Ta xin lỗi. Ta chỉ không thể ...
BÙM!
- A!
Một tiếng súng nổ chói tai vang lên, viên đạn xuyên qua đùi Cục trưởng Mai.
Cạch! Cạch! Cạch!
- Cái gì thế này?
Thượng uý Ngô Phi cùng những sĩ quan khác trong quân đội lập tức chĩa súng về phía Triệu Hằng Vũ.
Trên tay Triệu Hằng Vũ là khẩu súng lục, nòng súng vẫn còn nghi ngút khói.
- Bộ trưởng Triệu!
Mai Vũ Xương ôm lấy đùi đang bị thương và nhìn chằm chằm vào Triệu Hằng Vũ.
Triệu Hằng Vũ lạnh lùng đáp lời.
- Là điều đương nhiên rồi. Bất tuân mệnh lệnh cấp trên, quân nhân sẽ phải chịu hình phạt.
Kiiik!
- Hả?
- Cái gì cơ?
Đột nhiên, tất cả súng máy và máy bay đều nhắm vào những thành viên trong lực lượng Vệ Binh Quốc Gia.
Quân nhân lái Tăng Thiết Phòng Không cố gắng điều khiển, nhưng động cơ xe không hề có dấu hiệu phản ứng.
- Ngươi tưởng rằng ta đến đây một mình?
Trước lời nói đầy thách thức của Triệu Hằng Vũ, thượng uý Ngô Phi nhìn chằm chằm vào những tay vệ sĩ của hắn ta.
Bọn họ không phải những vệ sĩ bình thường, mà là những sát thủ được đào tạo bài bản, có kỹ năng chiến đấu thượng hạng.
- Ngài đã đi quá xa rồi! Bộ trưởng Triệu!
Mai Vũ Xương gào thét vào Triệu Hằng Vũ.
Bùm!
- Kuaak!
Viên đạn tiếp theo từ khẩu súng lục găm vào đùi còn lại của Mai Vũ Xương.
- Ta sẽ cho ngươi cơ hội, thượng uý Ngô Phi. Ngươi chắc hẳn không muốn hành động ngu ngốc như cấp trên của mình đâu nhỉ? Hãy nghe theo mệnh lệnh và ta sẽ thăng chức cho ngươi lên Thiếu tướng.
Trước họng súng lục chĩa thẳng vào mình, Ngô Phi run rẩy vì sợ hãi.
- Thiếu tướng?
Bất kỳ sĩ quan nào cũng mơ ước được đeo lên mình chiếc quân hàm danh giá ấy.
Ngô Phi nhìn xung quanh, trong tầm mắt là những khẩu súng máy, Tăng Thiết Phòng Không và máy bay chiến đấu đang nhắm vào họ, và Mai Vũ Xương đang ôm vết thương quằn quại dưới đất.
Hắn ta không còn nhiều lựa chọn.
Từ chối lời đề nghị đồng nghĩa với việc đối mặt với cái chết.
- Đừng để ta phải làm điều đó. Hãy chấp nhận lời đề nghị của ta, và tự tay bắn vào đầu cấp trên của ngươi.
- Chuyện này …
- Không phải ngươi đứng về phe ta sao?
Triệu Hằng Vũ thản nhiên nói, giọng nói như lời thì thầm của quỷ dữ.
- Lời đề nghị này dành cho tất cả các ngươi. Nếu hoàn thành nhiệm vụ này, ta sẽ thăng chức cho tất cả.
Trước lời hứa hẹn đầy mật ngọt của Triệu Hằng Vũ, những sĩ quan đang cầm súng đã hạ thấp vũ khí.
Nụ cười đắc thắng nở trên môi Triệu Hằng Vũ.
Lúc này, Cục trưởng Mai hét vào mặt thượng uý Ngô Phi.
- Điên rồi! Các ngươi đang làm gì vậy! Nếu các ngươi làm việc cho kẻ xấu và sát hại dân thường vô tội …
Cạch!
- Ng … ngươi?
Ngô Phi chĩa súng vào Cục trưởng Mai và nói với người đàn ông đang hoang mang.
- Có phải mạng sống của những người dân này quan trọng hơn mạng sống đồng đội hay không?
- Kuak. Đừng có nói những điều đó!
- Đừng trách tôi, thưa ngài. Tôi không thể hy sinh ba trăm đồng đội để cứu hai mươi người dân được.
- Đó chính là lý do đội Vệ Binh Quốc Gia được thành lập.
- Tôi không làm gì sai cả.
Nói xong, anh ta bóp cò súng.
Bùm!
Và rồi điều không thể tin được đã xảy ra.
Wheik!
- !!!
Viên đạn bỗng nhiên dừng lại giữa không trung và xoay tròn liên tục. Chỉ còn một chút nữa thôi, nó sẽ găm vào đầu Mai Vũ Xương.
- C-cái gì vậy?
Ngô Phi không thể tin vào mắt mình. Và Mai Vũ Xương cũng vậy.
- Viên đạn ...
Một giọng nói khác lạ vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người.
- Ta thật sự thích nó. Đừng bao giờ đánh mất chính mình.
- !?
Shhh!
Và một ai đó đã xuất hiện cạnh hắn như một hồn ma.
- Chủ quân!
Hồ Bang reo lên với khuôn mặt rạng rỡ.
Người đó chính là Thiên Như Vân.
- A-ai cơ?
Ngô Phi chĩa súng về phía Thiên Như Vân.
Thiên Như Vân chỉ búng tay một cái.
Puck!
- Kuak!
Viên đạn đã dừng lại, quay ngược trở lại và găm vào trán tên thượng úy.
Tên thượng úy gục xuống ngay lập tức. Nhìn thấy vậy, những tên sĩ quan khác lập tức chĩa súng về phía Thiên Như Vân.
- Các ngươi còn chờ gì nữa! Giết hắn ta đi!
Triệu Hằng Vũ gào thét ra lệnh.
Tuy nhiên, dù cố gắng thế nào đi chăng nữa, họ cũng không thể bóp cò súng.
- Tôi không thể nổ súng được!
- Chuyện gì quái đản gì vậy ...
Cùng lúc đó, Thiên Như Vân dơ ngón tay về phía ba tên sĩ quan.
Rắc!
Cả ba tên sĩ quan đột nhiên bị bẻ gãy cổ.
Cái chết diễn ra quá nhanh chóng và tàn bạo khiến những người chứng kiến vô cùng kinh hãi.
- Eik!
Triệu Hằng Vũ hoảng sợ, cố gắng trốn chạy.
Những tên vệ sĩ bảo vệ ông ta lao lên phía trước, sử dụng toàn bộ sức mạnh để ngăn cản Thiên Như Vân.
Shh!
Thiên Như Vân chỉ vẫy tay, phần eo của những tên vệ sĩ lập tức bị bẻ cong theo một góc kỳ lạ.
Rắc!
- Kuak.
Cột sống của chúng bị bẻ gãy, khiến chúng không còn sống sót.
Hai tên vệ sĩ co giật, run rẩy trong đau đớn trước khi trút hơi thở cuối cùng.
Trong lúc Triệu Hằng Vũ đang tuyệt vọng tìm đường trốn chạy, Thiên Như Vân bất ngờ xuất hiện ngay trước mặt ông ta.
Shhh!
- Ngươi đang làm gì thế hả?
- Euk!
Triệu Hằng Vũ kinh hãi đến mức ngã ngửa ra sau như thể nhìn thấy ma.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook