Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 257: Máy Tinh Luyện Tinh Hạch. (2)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 257: Máy Tinh Luyện Tinh Hạch. (2)
Tại kho hàng của Chi Hội Võ Thuật ở phía nam thành phố Tế Nam.
Nơi được coi là trung tâm phân phối, vận chuyển hàng hóa từ các nhà máy sản xuất của các doanh nghiệp.
Bề ngoài là thế, nhưng nơi đây có một bí mật mà chỉ Chi Hội Võ Thuật biết.
Tại nhà kho số 7.
Một thiết bị khổng lồ đang được tháo rời và vận chuyển.
Thiết bị này có trọng lượng khoảng 400 tấn, lớn hơn rất nhiều so với một thiết bị thông thường và chiếm lấy khoảng không gian vô cùng rộng lớn. Ngay cả khi đã được tháo rời, cũng cần nhiều xe tải để vận chuyển các bộ phận của nó.
Wheing!
Từng thùng hàng lớn được vận chuyển liên tục bằng dây chuyền lên các chiếc xe tải.
Có một người đàn ông trung niên mặc áo mỏng màu xanh đang giám sát quá trình đấy.
Bao kiếm màu xanh quanh thắt lưng cho thấy hắn ta là một cao thủ võ lâm.
Shh!
Bất ngờ, một người đàn ông đeo mặt nạ đen xuất hiện và báo cáo.
- Tất cả các xác chết đã được xử lý.
- Đã bao nhiêu phút trôi qua kể từ khi tên bảo vệ gửi tin nhắn cuối cùng?
- Muộn hơn bình thường mười lăm phút.
- Ta đoán chúng ta có đủ thời gian.
Hầu hết các bộ phận của thiết bị đã được đóng gói vào thùng và chỉ cần thêm 10 phút nữa là mọi thứ sẽ hoàn tất.
- Đám người tập đoàn Yongchun sẽ mất ít nhất 40 phút để đến đây.
- Cho bọn họ rời đi đi.
Nghe thấy lời nói đó, người đeo mặt nạ cúi đầu.
- Nhờ có sự bảo vệ của ngài mà chúng ta hoàn thành nhiệm vụ một cách suôn sẻ. Thành thật mà nói, ta không nghĩ rằng đám tàn dư Ma giáo sẽ xuất hiện.
Trước những lời đó, người trung niên xua tay.
- Đừng có nói những lời vô nghĩa như thế.
- Ta hoàn toàn nghiêm túc. Ta chỉ đến đây theo lệnh của hội, nhưng ta không nghĩ mình sẽ được sát cánh cùng một đại cao thủ như ngài. Đây là vinh dự của ta.
Người đàn ông trung niên mỉm cười trước những lời khen ngợi. Ai mà không thích được tán dương chứ?
- Ngài Quách Văn, đại cao thủ trong số Ngũ Đại Cao Thủ đương thời ở đây. Ngoài ra còn có Thập Bát Liệt Hỏa Mai Quân cũng canh giữ nơi này. Vậy tại sao ta phải lo lắng về đám tàn dư Ma giáo?
Ít ai biết rằng, người đàn ông trung niên này chính là Quách Văn, thành viên Phái Hoa Sơn và là một trong số những đại cao thủ của Ngũ Đại Cao Thủ.
Cho nên, tên đeo mặt nạ cảm thấy vô cùng may mắn.
- Thôi ngừng tán thưởng và hoàn thành nốt công việc đi. Dù sao, ta cũng không muốn để các ngươi gặp nguy hiểm.
Lăn!
Bỗng nhiên, có thứ gì đó lăn long lốc trên sàn nhà, thu hút sự chú ý của cả hai người.
Người đeo mặt nạ nhìn xuống và kinh hãi tột độ.
- Kuk!
- Trình Tiềm!
Cái thứ lăn lóc đó là thủ cấp của Trình Tiềm, đệ tử của Quách Văn và đồng thời là thành viên Thập Bát Liệt Hỏa Mai Quân.
Quách Văn hoàn toàn choáng váng. Trình Tiềm được giao nhiệm vụ canh gác lối vào phía nam của nhà kho cùng với bốn người khác.
Vậy làm thế nào mà thủ cấp của anh ta lại xuất hiện ở đây?
- Ta thậm chí còn không nghe thấy tiếng động nào! Kẻ nào đã làm điều này?
Là một trong Ngũ Đại Cao Thủ, Quách Văn có khả năng cảm nhận mọi thứ xung quanh một cách tinh nhạy.
Ngay lập tức, những tiếng lăn tròn tiếp theo vang lên khiến cả hai rùng mình.
Lần này, có thêm hai cái thủ cấp khác xuất hiện trên sàn nhà.
- Hàn Chấn! Văn Huân!
Quách Văn thốt lên đầy đau đớn.
Hai người đó cũng là thành viên trong Thập Bát Liệt Hỏa Mai Quân, được giao nhiệm vụ canh gác phía đông nhà kho.
Khuôn mặt họ không hề có biểu cảm gì, như thể bị chém đầu một cách nhẹ nhàng mà không hề hay biết.
- Ngài Quách Văn! Chuyện quái gì đây?
Người đeo mặt nạ lắp bắp, không thể tin vào những gì mình nhìn thấy.
Quách Văn giải phóng toàn bộ nội lực để cảm nhận xung quanh. Bất ngờ, ông ta nhận ra điều gì đó.
- Tên đó ở phía tây nhà kho! Sao tên đó dám!
Quách Văn hét lên, lửa giận bùng bùng trong mắt.
Quách Văn rút Bích Huyết Kiếm, bảo kiếm gia truyền của Phái Hoa Sơn, rồi dùng lực ném thẳng về phía tây.
- Ta không biết ngươi là ai, nhưng ta sẽ không để ...
Puck!
- Kuak!
Một điều không thể tin được đã xảy ra.
Bất ngờ thay, thanh kiếm đỏ rực lao đi với tốc độ kinh hoàng, đâm vào ngực tên mặt nạ.
- Ngài Quách Văn!
Một tiếng thét thảm thiết vang lên.
Tên đeo mặt nạ gục ngã xuống sàn, máu tuôn ra như thác.
Anh ta sùng bái Quách Văn nhưng lại bị giết chết bởi thanh kiếm của ông ta.
Quách Văn bàng hoàng, không thể tin vào mắt mình.
- Ai ? Vừa rồi là ngự kiếm thuật?
Nó quá nhanh khiến ông ta không hề nhìn thấy thanh kiếm.
Bỗng nhiên, tiếng bước chân vang lên trong bóng tối.
Như thể kẻ đó không hề cố gắng che giấu sự hiện diện của mình.
Quách Văn từ từ quay đầu lại.
Bước chân!
Một bóng người xuất hiện từ trong bóng tối, trên tay cầm một thứ gì đó trên tay.
- Băng Xán!!!!
Quách Văn thét lên đầy kinh hoàng khi nhận ra khuôn mặt đó là Bùi Băng Xán, một trong những thuộc hạ thân cận nhất.
Đó là thủ cấp của Bùi Băng Xán, vẫn còn máu tươi.
Kẻ đó ném thủ cấp về phía Quách Văn.
Lăn!
- Ngươi … ngươi!
Giờ đây, Quách Văn trông giống như thú hoang bị dồn vào đường cùng, điên cuồng gào thét và đưa tay về Bích Huyết Kiếm, định lao lên tấn công kẻ thù.
Shhhh!
Bích Huyết Kiếm vốn đang cắm trong ngực tên đeo mặt nạ, được rút ra rồi bay về phía Quách Văn.
Nhưng khi bàn tay sắp cầm lấy phần đuôi kiếm thì nó đột ngột dừng lại giữa không trung.
Prrr!
- Kuk!
Quách Văn đau đớn, cảm thấy một luồng khí nóng rực chạy dọc theo cánh tay.
Ông ta cố gắng dùng hết sức lực để điều khiển thanh kiếm, nhưng nó vẫn không hề nhúc nhích.
Chachachang!
Ngay sau đó, Bích Huyết Kiếm vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
- Pah!
Quách Văn ho ra máu, lùi lại hai bước vì sốc và nội thương. Ông ta không thể tin được rằng bản thân lại trở nên thảm hại thế này.
- Tên khốn kiếp … Ngươi rốt cuộc là ai?
Quách Văn gầm lên, trừng mắt nhìn kẻ đang nấp trong bóng tối.
Nhảy!
Và rồi, từ trong bóng tối, một bóng người bước ra.
Đó là Thiên Như Vân, nhìn ông ta bằng ánh mắt lạnh lùng và khí thế toả ra mạnh mẽ.
- Thanh niên?
Quách Văn nghi ngờ, ngạc nhiên trước vẻ ngoài trẻ trung của Thiên Như Vân.
Còn Thiên Như Vân nhìn Quách Văn với vẻ mặt khinh miệt.
- Cái danh hiệu Ngũ Đại Cao Thủ chỉ có như vậy? Thật yếu đuối đến mức đáng thương.
- Cái gì?
Quách Văn hét lên, không thể tin vào tai mình.
Ông ta chưa bao giờ chịu sự sỉ nhục như vậy trong suốt cuộc đời võ lâm.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook