Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 259: Thật Yếu Đuối. (2)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 259: Thật Yếu Đuối. (2)
- Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Ma Giáo lại còn có tên quái vật như thế này? Hơn nữa, hắn ta còn mạnh hơn cả Hắc Mã Ma Nhân và Phong Thần Ma Nhân?
Hắc Mã Ma Nhân là danh xưng gọi Thiên Võ Trấn, Ma Giáo Chủ đương nhiệm đang bị giam cầm và Phong Thần Ma Nhân là danh xưng gọi Đại Ma Vệ Minh Công.
Hai người họ từng được xem là quái vật mà không ai có thể chống lại cách đây 27 năm về trước, cho đến khi cả tập đoàn bị ép bức đến bước đường cùng.
Và Thiên Võ Trấn từng là một trong Ngũ Đại Cao Thủ thời bấy giờ.
Ban đầu, Quách Văn chỉ là một cao thủ võ lâm bình thường, nhưng hai mươi năm về trước, ông ta đã đạt được cơ duyên lớn, trở nên mạnh mẽ hơn và có được địa vị nhất định trong Hiệp Hội Võ Thuật.
Quách Văn thốt lên những tiếng rên rỉ.
‘Chuyện này thật tệ. Ta không còn cách nào khác.’
Quách Văn hiểu rõ hành động này thật nhục nhã, nhưng ông ta buộc phải lựa chọn.
Nếu còn ảo tưởng về danh hiệu Ngũ Đại Cao Thủ, ông ta có thể bị bắt làm con tin hoặc thậm chí bị giết ngay tại chỗ.
‘Và nếu ta bị bắt, Hiệp Hội Võ Thuật sẽ phải thương lượng. Ta cần cho họ biết rằng còn có loại quái vật như vậy đang tồn tại trong Ma Giáo!’
Ông ta đang cố gắng tìm lý do biện minh cho sự sợ hãi và mong muốn trốn chạy của mình.
Nếu không làm điều đó, Quách Văn sẽ mất mạng.
‘Ta phải rút lui. Rút lui ...’
Shh!
- Ngươi đang lẩm bẩm những lời lẽ thảm hại gì vậy?
- Hả?
Bất ngờ, Thiên Như Vân xuất hiện ngay trước mặt ông ta.
Quách Văn không quan tâm đến mặt mũi, ông ta cố gắng di chuyển những mảnh vỡ kiếm tấn công Thiên Như Vân từ phía sau.
Chém ngang!
Ngay lập tức, cánh tay của ông ta bị chặt đứt.
- KUAK!
Nỗi đau đớn tột cùng lan khắp cơ thể.
Là cường giả Vô Thượng Tông Sư, Quách Văn có thể kiểm soát dòng chảy của máu và cố gắng chịu đựng cơn đau.
Throb!
‘Ta không thể chết ở đây. Ta không thể chết dễ dàng như vậy được.’
Quách Văn dùng tay trái kéo thứ gì đó ra khỏi eo.
‘Không còn cách nào khác, chỉ có thể sử dụng đến thứ này.’
Nó có hình dạng của một quả lựu đạn.
M94.
Khi kích nổ, nó giải phóng năng lượng ánh sáng cường độ hàng triệu candelas cùng âm thanh có tần số vượt 200 decibel, đủ sức làm mù mắt và tổn thương thính giác vĩnh viễn.
- M94 được thiết kế để đối phó với con người và vô dụng trước thực thể từ cánh cổng.
Phat!
Quách Văn rút chốt an toàn trên M94. Ánh sáng chói lòa cùng tiếng rít chói tai như tiếng cá heo bao trùm khắp không gian.
- Kuk!
Ngay cả khi nhắm mắt, ánh sáng từ quả bom M94 vẫn khiến Quách Văn hoa mắt chóng mặt. Ông ta vội vàng bịt tai để ngăn chặn tần số âm thanh khủng khiếp.
- Nó sẽ duy trì trong vòng bốn giây.
M94 có thời gian tác động ngắn ngủi chỉ bốn giây, nhưng bốn giây đó vô cùng nguy hiểm. Trong thời gian này, bất kỳ ai trong phạm vi ảnh hưởng đều sẽ bị tổn thương mắt, dù có nhắm mắt hay không.
‘Nhân lúc hắn ta đang bị thương, mình phải chạy ngay.’
Quách Văn biết quả bom choáng sẽ không gây tổn hại gì cho đối phương, nhưng ít nhất sẽ khiến Thiên Như Vân mất cảnh giác trong giây lát.
Tuy nhiên, ngay cả khi đối phương đang mất cảnh giác, ông ta vẫn phải xác định vị trí của hắn mà không có sự trợ giúp của thị giác và thính giác.
Quách Văn ngay lập tức nhắm mắt lại.
Tak!
- Uh?
Cổ tay trái của ông ta bị siết chặt.
- Sao lại thế được?
Mới chỉ hai giây trôi qua.
Ánh sáng chói loá bao trùm khắp không gian.
Quách Văn nhắm chặt mắt và cố gắng gỡ tay ra.
Xoẹt!
Bất chợt, một vật gì đó sượt qua mắt cá chân khiến ông ta nhói buốt.
- Kuaaak!
Quách Văn rên rỉ trong đau đớn khi ánh sáng vụt tắt và mở mắt ra.
Ông ta không biết chuyện gì đã xảy ra trong bốn giây.
‘Thật nực cười, một kẻ mù lòa, thính giác cũng bị tổn hại, sao lại có thể phản ứng nhanh nhạy đến thế?’
- N-ngươi?
Mặt Quách Văn trắng bệch.
Đôi mắt Thiên Như Vân sắc bén, đang siết chặt cổ tay hắn. Không có dấu hiệu bị mù bởi ánh sáng chói chang kia, giờ đây lại nhìn thẳng vào Quách Văn, không chút nao núng.
- Vì sao ngươi nghĩ rằng nó có tác dụng với ta?
- Không, không đời nào ...
Vồ lấy!
- Eup!
Thiên Như Vân dí mạnh mặt ông ta xuống sàn nhà.
Rầm!
- Kuak!
Rắc! Rắc! Rắc!
Nhanh như chớp, Thiên Như Vân điểm vào các huyệt đạo trên người ông ta.
Dù được mệnh danh là Ngũ Đại Cao Thủ, thế nhưng ông ta thảm hại đến mức không thể phản kháng.
- Toàn thân ta ... không thể cử động ...
Quách Văn chìm trong tuyệt vọng.
Kế hoạch đào tẩu đã tan thành mây khói.
Thiên Như Vân hất tay, khiến hắn ngã lăn ra đất.
- Đủ rồi. Bây giờ ta muốn biết các ngươi đang toan tính điều gì.
Đúng như dự đoán, Quách Văn chưa bị giết là vì Thiên Như Vân muốn moi móc thông tin từ ông ta.
Quách Văn cắn chặt môi mình đến mức chảy máu.
Ông ta không thể hé lộ bất kỳ bí mật nào.
Bởi dù ông ta có khai ra bất kỳ tin tức nào thì ông ta chắc chắn sẽ chết.
Cơn thịnh nộ bùng lên cuồng nhiệt, hắn gào thét:
- Giết ta đi! Giết ta đi!
Quách Văn muốn giữ lại chút danh dự cuối cùng. Thua trận vì thực lực không đủ, nhưng ông ta quyết không phản bội Hiệp Hội Võ Thuật và thề sẽ không tiết lộ bất kỳ thông tin nào.
Nhăn nhó vì đau đớn, hắn gằn từng chữ.
- Dù người có tra tấn thế nào đi nữa, ta cũng sẽ không hé lộ bất kỳ thông tin gì cho ngươi, càng không bao giờ để tên ác ma Ma Giáo toại ý.
- Thật sao?
Thiên Như Vân nở nụ cười.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook