Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 338: Thuần Phục. (2)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 338: Thuần Phục. (2)

- Cái … cái gì thế này?

- Ta đã nói rồi. Ta không các ngươi.

Lời nói của hắn càng khiến họ thêm hoang mang và bối rối.

Mặc dù đã van xin tha mạng, nhưng họ không hề nhớ đã hứa sẽ trở thành tay sai cho hắn.

Mà bọn chúng lại không biết rằng Thiên Như Vân chỉ tha mạng cho kẻ nào mang lại lợi ích cho bản thân.

- Chúng ta vô dụng sao?

Ba người còn lại sững sờ, ngơ ngác nhìn nhau.

Hầu hết các thành phố đều mong muốn có Thủ Vệ Cổng cấp A trong đội ngũ để giảm thiểu thương vong mỗi khi cánh cổng xuất hiện. Nhưng mà tên này lại coi thường họ như rác rưởi.

Ngay lúc đó, Thiên Như Vân giơ tay lên.

Woong!

Lâm Tố Huệ còn đang suy nghĩ miên man đã ôm chặt lấy cơ thể đang đau đớn.

Là Thủ Vệ Cổng cấp SS, cô sở hữu khả năng khai thác tối đa tiềm năng não bộ và sức mạnh tinh thần phi thường.

Dù đã trúng phải Kiếm Tâm nhưng ý chí của cô vẫn không hề khuất phục. Cô cắn răng chịu đựng cơn đau đớn tột cùng, và cố gắng bám víu vào hy vọng sống.

- Muốn sống không?

Lâm Tố Huệ đã van xin trước khi hắn đặt câu hỏi.

- Làm ơn ... làm ơn hãy tha mạng cho ta. Ta sẽ làm bất cứ điều gì. Không, ta sẽ từ bỏ vai trò Thủ Vệ Cổng và phục vụ ngài giống như chị Tô Hoa ... làm ơn, ta chỉ mới sống được …

Người phụ nữ này có khao khát sống mãnh liệt.

Yếu đuối trước nỗi đau dằn vặt, cô cầu xin được tha mạng.

- Ngươi muốn giống như Tô Hoa sao?

- Haa ... Haa ... vâng.

- Được. Tốt lắm.

- Ah!

Khuôn mặt Lâm Tố Huệ rạng rỡ khi nghe những lời đó.

Nhưng rồi, ngón tay của Thiên Như Vân nhẹ nhàng xuyên qua chiếc cổ mảnh mai của cô.

Puck!

- Ack!

Lâm Tố Huệ bỗng cảm thấy có thứ gì đó kỳ lạ đang len lỏi trong cơ thể mình. Bị sốc và hoảng sợ, cô hét lên.

- Cái gì vậy?

- Bom nano.

- Bom nano!

Lâm Tố Huệ thốt lên, đôi mắt mở to như muốn bật ra khỏi hốc.

Lòng cô tràn ngập kinh hoàng. Cô từng nghe qua về loại bom nguy hiểm này, thứ mà ngay cả thị trường chợ đen cũng khó lòng kiếm được.

- Từ giờ, bom nano đã lây lan từ não bộ sang các bộ phận khác trong cơ thể ngươi rồi.

Búng!

Nói xong, hắn búng tay một cái. Ngay lập tức, một vụ nổ nhỏ bùng phát từ lòng bàn tay trái của Lâm Tố Huệ, khiến cô gào thét trong đau đớn.

BÙM!

- Ack!

Các dấu vết tích than đen xì vẫn còn lưu lại trên tay Lâm Tố Huệ.

- Ngươi nghĩ điều gì sẽ xảy ra nếu thứ này phát nổ trong não?

Lâm Tố Huệ hoảng sợ, hai mắt đảo loạn. Cô hiểu rõ rằng nếu bom nano phát nổ trong não, cái chết sẽ là điều không thể tránh khỏi.

- Ta … ta đã nói sẽ phục vụ ngài! Tại sao ngài lại làm vậy?

- Không phải ngươi nói muốn giống Tô Hoa sao?

- Chị ấy cũng ...?

Thiên Như Vân khẳng định bằng sự im lặng.

Lâm Tố Huệ choáng váng, không thể tin được sự thật đắng cay về lý do Lưu Tô Hoa từ chức. 

Tak!

Thiên Như Vân rút Kiếm Tâm khỏi ngực cô, khiến Lâm Tố Huệ đau đớn rên rỉ. 

Khi cơn đau dữ dội dần tan, Lâm Tố Huệ cảm thấy dễ chịu hơn, nhưng những lời đe dọa của Thiên Như Vân vẫn khiến cô run sợ.

- Nhiệm vụ đầu tiên của ngươi với tư cách thuộc hạ của ta là giết hết bọn chúng!

Thiên Như Vân giơ tay ra, ra hiệu cho Lâm Tố Huệ nhìn về phía những đồng đội còn lại.

- Sao phải làm vậy…?

Lâm Tố Huệ lắp bắp, không thể tin vào những gì mình vừa nghe.

Thiên Như Vân nở nụ cười khinh miệt, nhìn Lâm Tố Huệ đang run rẩy.

- Hãy chứng minh lòng trung thành của ngươi đi.

Lâm Tố Huệ chìm trong suy nghĩ hỗn loạn. 

‘Ta ... ta nên làm gì bây giờ?’

Chỉ đến lúc này, cô mới nhận ra rằng mình đã tự đặt mình vào một thỏa thuận với ác ma. Còn các thành viên trong đội nhìn cô với ánh mắt đầy hoang mang và cầu xin.

Thiên Như Vân đã đặt cho cô một lựa chọn nghiệt ngã.

- Đội trưởng! Cô không thể làm vậy!

- Không phải chúng ta đã cùng nhau chiến đấu suốt bốn năm qua sao? Làm ơn ...

Tiếng van xin tha thiết vang lên từ các đồng đội. Cô bế tắc nhìn Thiên Như Vân, hắn ta đang chuẩn bị búng tay.

Ánh mắt hắn ta hướng về phía đầu cô.

Nếu cô không ra tay giết họ thì chính cô sẽ phải đối mặt với cái chết.

- Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!

Lòng người thật là tham lam và hèn mọn. Giá như cô có thể giữ gìn phẩm giá và chọn cái chết cùng đồng đội, nhưng ...

Nỗi sợ hãi chiến thắng ý chí của cô. Lâm Tố Huệ không đủ can đảm để đối mặt với cái chết.

Với đôi mắt rưng rưng, Lâm Tố Huệ mấp máy đôi môi.

- Ta xin lỗi.

- !!!

Lời nói ấy như sét đánh ngang tai.

Lời xin lỗi đồng nghĩa với bản án tử hình dành cho họ.

Khi cô ta nhắm mắt lại và giơ tay ra, ba người đang quỳ gối đã bị cuốn theo cơn cuồng phong.

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...