Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 343: Nữ Nhân Bí Ẩn.
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 343: Nữ Nhân Bí Ẩn.
Khoảng 9 giờ tối.
Tại căn phòng luyện tập trong khu vực quản lý của tập đoàn Youngchun.
Có hai người đang giao đấu căng thẳng.
Papapak!
Tiếng va chạm vang dội trong không khí.
Mỗi cú ra đòn đều mang theo sự linh hoạt và biến hóa khó lường của thế chân, nhưng không ai có thể hạ gục đối phương.
‘Xem ra muốn kết thúc trận chiến thì đành phải sử dụng đòn tập kích bất ngờ.’
Bạch Tông tung ra một cú đá nhanh như chớp.
Pak! Shh!
Huh?
Tuy nhiên, đối phương đã dễ dàng né tránh.
‘Tại sao lại thế? Mình cũng thi triển đòn thế đó mà, nhưng tại sao lại khác biệt lớn đến vậy?’
Môn chủ đương nhiệm Cước Ma Môn, Bạch Tông đang mài luyện tập một chiêu thức mới.
Sau khi mẹ con anh được Thiên Như Vân dẫn đến đây, Bạch Tông đã dành toàn bộ thời gian để trau dồi võ thuật.
‘Mình cần phải trở nên mạnh mẽ hơn.’
Tuy mang danh môn chủ môn phái thượng lưu, nhưng võ nghệ của Bạch Tông lại vô cùng yếu kém.
Ngày đêm, anh miệt mài rèn luyện để khắc phục điểm yếu này, nhưng không ít lần anh tự trách bản thân vì không đạt được kết quả như mong muốn.
- Quá lộn xộn.
- Xin lỗi.
Tatatak!
Bạch Tông đang giao đấu với Văn Lan Dung.
Thân là đại cao thủ, Văn Lan Dung dễ dàng phá giải mọi đòn tấn công của anh ta.
‘Ngài ấy nghiêm khắc hơn sư phụ Hồ Bang nhiều.’
Trước đây, Bạch Tông được huấn luyện bởi Hồ Bang.
Khi được giao nhiệm vụ dạy dỗ Bạch Tông và Phí Mục Tiên, Hồ Bang đã dành thời gian rảnh rỗi để truyền dạy võ công cho họ. Tuy nhiên, hiện tại anh ta đang vắng mặt, nên vợ anh ta đã thay thế anh đảm nhận việc huấn luyện.
‘Thật ghen tị!’
Nhìn thấy Bạch Tông được đại cao thủ đích thân huấn luyện, ai mà không khỏi ghen tị.
Papak!
- Euk!
Chỉ với những đòn đánh nhẹ nhàng, Văn Lan Dung đã ném Bạch Tông khắp phòng tập.
Bộ quần áo lấm lem bùn đất của Bạch Tông cho thấy anh đã phải chịu đựng bao nhiêu trận đòn.
‘Liệu ngài ấy có thực sự sử dụng sức mạnh phù hợp với trình độ của mình không?’
Cách Văn Lan Dung ra đòn khiến Bạch Tông cảm thấy khó khăn khi di chuyển.
‘Mình đã cố gắng hết sức để cải thiện rồi mà.’
Hôm qua, Bạch Tông thậm chí còn hấp thụ năng lượng từ tinh hạch đã được tinh luyện.
Dù đã nỗ lực và tiến bộ rất nhiều, Bạch Tông vẫn không thể khiến Văn Lan Dung hài lòng và cũng không tạo ra bất kỳ sự khác biệt nào.
- Ngươi hoàn toàn không hiểu gì cả.
- Ah ...
Như thể thấu hiểu suy nghĩ của Bạch Tông, Văn Lan Dung lên tiếng nói.
- Sử dụng nội lực tuy hiệu quả hơn, nhưng nó khiến đòn thế trở nên thiếu linh hoạt và dễ đoán.
- Ý ngài là sao?
- Càng dồn lực mạnh, càng dễ dàng cho ta điều hướng đòn tấn công của ngươi. Ngay cả khi không sử dụng toàn bộ chiêu thức, ta vẫn có thể dùng sức mạnh bộc phát của ngươi để chế ngự.
Văn Lan Dung hầu như không dùng nội lực.
Cô sử dụng một kỹ thuật đặc biệt, tận dụng chuyển động và lực của đối thủ để chống lại họ mà không cần sử dụng sức mạnh của bản thân.
Đây là điều mà cô lĩnh hội được sau khi bước vào Thánh Nhân Cảnh, khi khả năng cảm nhận năng lượng xung quanh đã được nâng cao.
‘Nếu ngươi thấu hiểu được điều này, ngươi sẽ sớm bước vào Vô Thượng Tông Sư. Còn nếu không thì đây sẽ là giới hạn của ngươi.’
Văn Lan Dung không nói ra điều đó với Bạch Tông. Tất cả những cô muốn là để anh ta cần tự mình lĩnh ngộ và khám phá ra điều đó.
Tuy nhiên, Bạch Tông vẫn chưa thể nắm bắt được ý nghĩ.
‘Sẽ tốt hơn nếu trưởng lão Bạch Kỳ dạy dỗ hắn.’
Cước Ma Môn chú trọng vào cận chiến, và Bạch Kỳ với kinh nghiệm dày dặn, có thể dễ dàng thấu hiểu và truyền đạt kiến thức cho Bạch Tông.
‘Liệu trưởng lão Bạch Kỳ có ổn không?’
Văn Lan Dung lo lắng cho an nguy của Bạch Kỳ mỗi khi nghĩ về anh ta. Mặc dù tin tưởng Thiên Như Vân, nhưng cô vẫn không thể xua tan đi nỗi băn khoăn.
- Xin hãy chỉ dạy ta thêm một lần nữa.
Bạch Tông đứng dậy và hỏi.
Văn Lan Dung thả lỏng cơ thể, nhìn Bạch Tông đang thở hổn hển.
- Hôm nay dừng lại ở đây đi.
- Ah ...
Bạch Tông lộ vẻ mặt buồn bã. Tuy nhiên, anh hiểu rằng không thể đòi hỏi Văn Lan Dung huấn luyện thêm vì cô đã dành cho anh suốt ba tiếng đồng hồ.
Anh cúi đầu cảm ơn cô.
- Cảm ơn ngài.
Văn Lan Dung khuyên Bạch Tông nên nghỉ ngơi, nhưng anh nói sẽ tiếp tục luyện tập.
Sau đó, Văn Lan Dung rời đi, để Bạch Tông một mình trong phòng tập.
Khi nơi này đã trở nên yên tĩnh, Bạch Tông ngồi xuống, bắt đầu tìm hiểu về tâm pháp và chiêu thức.
‘Chiêu thức thứ ba không được vững vàng, chứng tỏ động tác chân của mình có vấn đề. Phải tập trung khắc phục điểm yếu này.’
Đang đắm chìm trong suy nghĩ, Bạch Tông bỗng nhận ra có ai đó bước vào phòng.
- Hả?
Anh ngạc nhiên nhìn bóng người, mái tóc dài buông xõa như một người phụ nữ.
- Đại trưởng lão?
Bạch Tông thốt lên vì bất ngờ. Anh ta không quen thuộc với người phụ nữ đang tiến đến gần mình.
Dựa vào những gì anh ta đã quan sát, Bạch Tông không cảm nhận được khí tức đó là của ai. Do đó, Bạch Tông nghĩ rằng đó có thể là Văn Lan Dung hoặc Hằng Ngọc Lâm.
‘Nhưng bộ quần áo trông thật kỳ quặc?’
Bộ trang phục của người phụ nữ này có phần kỳ lạ, ôm sát cơ thể, khác biệt so với phong cách thường thấy của Văn Lan Dung.
‘Người phụ nữ này là ai vậy?’
Đúng như anh dự đoán, người phụ nữ bước đến gần hơn.
- Ai ... ah!
Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy người phụ nữ này.
Cô sở hữu vẻ ngoài vô cùng ấn tượng với mái tóc bạch kim óng ả như được tô điểm bởi những viên ngọc quý.
Bên cạnh đó, bộ trang phục bó sát, gợi cảm tôn lên vòng một đầy đặn càng khiến anh không thể rời mắt. Khác với phong cách thời trang thường thấy, anh cảm thấy bị thu hút một cách kỳ lạ bởi người phụ nữ này.
Sự tỉnh táo của Bạch Tông lập tức tan biến.
- Ta đang sử dụng phòng này. Cô là ai?
Trước câu hỏi đó, người phụ nữ đóng sập cửa đại sảnh.
- Chà, vậy à? Liệu ta là ai có quan trọng đến vậy không?
Đôi mắt Bạch Tông dao động trước giọng nói ngọt ngào như mật ong đã khiến anh đắm chìm. Người phụ nữ tóc bạch kim thong thả bước về phía Bạch Tông, đồng thời khẽ vuốt ve bộ ngực đầy đặn của mình.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook