Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 373: Thực Thể Kaiju. (2)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
* * * * *
- Tuyển Anh thắng Tây Ban Nha: Bạo 20 chương!
Chương 373: Thực Thể Kaiju. (2)
Tuy nhiên, không phải ai cũng chìm trong sợ hãi.
- Đến lượt ta rồi.
Sayogi gầm lên, nhìn thấy cơ hội chứng tỏ bản thân đang ở trước mắt. Mặc dù Thiên Như Vân đã bị tiêu diệt bởi đòn tấn công đó, Sayogi quyết tâm hạ gục con quái vật và khẳng định bản thân mới là Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân.
- Ông nội dặn ta không được đi. Nhưng ta sẽ chứng minh rằng mình xứng đáng với danh hiệu Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân.
Sayogi ôm ấp ước mơ trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân từ thuở thiếu niên, nhưng ông nội luôn cấm hắn ta rời khỏi Thung Lũng Chết. Gần chín mươi năm trôi qua, ngọn lửa khát khao trong Sayogi càng ngày càng bùng cháy dữ dội.
- Đã đến lúc ta chứng minh sức mạnh!
Sayogi gầm lên, lao thẳng về phía Kaiju trong khi tất cả còn đang choáng váng sau khi chứng kiến đòn công kích miểu sát ấy. Tuy nhiên, một bàn tay đã chặn lại bước tiến của hắn ta.
Hồ Bang lên tiếng.
- Đợi đã.
- Chuyện gì?
- Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, vì vậy hãy chờ đợi một chút.
Thiên Như Vân đã ra lệnh cho Hồ Bang không cho ai đến gần, do đó anh ta đã ngăn chặn Sayogi can thiệp vào trận chiến để tuân theo mệnh lệnh.
- Mọi chuyện đã kết thúc rồi. Ngươi không thấy sao?
- Chủ quân không phải là người dễ dàng bị đánh bại. Ngài ấy sở hữu sức mạnh vĩ đại nhất trong số tất cả chúng ta.
- Chủ quân ư ... vậy hắn ta là chủ nhân của ngươi sao?
- Phải.
Hồ Bang trả lời một cách tự hào.
Sayogi im lặng một lúc, rồi nói tiếp.
- Thật đáng tiếc trước cái chết của gã ta. Nhưng danh hiệu Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân sẽ thuộc về ta.
- Ngươi nói cái gì?
Mặc dù không cố ý khiêu khích, những lời nói của Sayogi vô tình chọc giận Hồ Bang.
- To gan! Sao ngươi dám nói thế!
Hồ Bang gầm lên, vung tay đấm về phía Sayogi. Nhanh như chớp, Sayogi né tránh cú đấm một cách nhẹ nhàng.
- Ngươi.
Hồ Bang càng thêm tức giận, giải phóng hỏa khí trên người.
Wheik!
Quyền cước rực cháy lao thẳng về phía Sayogi. Sayogi lùi lại một bước nhẹ nhàng, di chuyển linh hoạt trong không trung. Nhìn thấy động tác đó, Hồ Bang nhận ra rằng Sayogi không phải là một đối thủ tầm thường.
‘Hắn ta ... mạnh hơn ta tưởng.’
Hồ Bang thầm nghĩ trong kinh ngạc.
Hành động của Sayogi chứng tỏ rằng lời nói của gã không chỉ là lời nói suông.
Shh!
Hồ Bang thận trọng rút thanh kiếm sắc bén từ sau lưng ra. Anh ta luôn thận trọng trước những kẻ khó đối phó.
Nhận thấy sự thay đổi trong tâm trạng của Hồ Bang, Sayogi vung tay về phía sau và lên tiếng.
- Ta nghĩ đây không phải là lúc để chúng ta tranh cãi. Chúng ta không nên tập trung vào việc tiêu diệt con quái vật kia sao?
Grrrrr!
Mặt đất lại rung chuyển dữ dội. Sau khi thổi bay Thiên Như Vân bằng tia sáng hủy diệt, Kaiju bắt đầu di chuyển về phía trước.
Không chỉ Kaiju khổng lồ, mà cả những phiên bản nhỏ hơn cũng ồ ạt tiến lên. Mục tiêu của tất cả chúng dường như đều là Vệ Binh Quốc Gia.
- Chủ quân.
Hồ Bang cau mày lo lắng. Anh ta tự hỏi liệu Thiên Như Vân có thực sự bị trọng thương hay không. Trong lúc hỗn loạn, có bóng người lướt qua anh ta một cách vội vã.
Xoạc!
- Tên khốn khiếp!
Mặc bộ giáp sắt nhưng tốc độ di chuyển vẫn nhanh đến kinh ngạc.
Khả năng di chuyển trên không trung cho thấy sức mạnh vượt trội so với hầu hết tất cả những người ở đây.
- Anh ta đang bay!
- Không thể nào! Chẳng lẽ hắn cũng là Vô Thượng Tông Sư?
Các vị cao thủ võ lâm không khỏi kinh ngạc. Theo những gì họ biết thì chỉ có Ngũ Đại Cao Thủ đương thời đạt đến cảnh giới Vô Thượng Tông Sư.
- Đằng kia!
Nhưng giờ, khi thấy Hồ Bang cũng đang ngự không truy đuổi Sayogi, Hứa Trường Lãng cau mày, hoài nghi nhân sinh.
- Chuyện quái gì thế này?
Chỉ mới vài phút mà đã xuất hiện thêm ba kẻ siêu việt Vô Thượng Tông Sư. Ông ta càng thêm choáng ngợp khi cảm nhận được khí tức mạnh mẽ của cả ba người họ.
Trong khi ấy, Phí Mục Tiên cũng bối rối, quay sang hỏi Lưu Tô Hoa nên làm gì vào lúc này.
- Thư ký Lưu, chúng ta có nên ngăn họ không?
Sở dĩ Phí Mục Tiên hỏi như vậy vì trong số những người ở đây thì chỉ có Lưu Tô Hoa mới có thể ngăn hai người họ. Khi đó, Lưu Tô Hoa lắc đầu và trả lời.
- Ta cảm thấy không cần phải làm điều đó.
- Ý cô là sao?
Khuôn mặt Phí Mục Tiên rạng rỡ khi nhìn về hướng mà Lưu Tô Hoa đang nhìn.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook