Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 387: Cuộc Đời Bi Kịch. (2)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

[GÓC HỘI Ý: Anh em thấy thế nào về bộ “Nền Văn Minh Nebula”]

Chương 387: Cuộc Đời Bi Kịch. (2)

Ngay khi khí tức lão nhân biến mất, những người đàn ông mặc đồ trắng tay cầm đuốc bắt đầu công việc.

Người đàn ông đeo kính lẩm bẩm.

[Lão già chết tiệt kia! Sao có chuyện quên thằng nhóc đó được chứ? Đúng là nực cười! Chắc hẳn vì nuôi nấng nó lâu ngày mà nảy sinh lòng thương cảm nên mới để nó trốn thoát. Tên khốn nạn! Sao lão ta dám làm thế!]

Với cơn tức giận trong người, người đàn ông ra lệnh đốt cháy mọi thứ xung quanh.

‘Ah!’

Thiên Như Vân tua lại đoạn cảnh quay vừa xem. Bóng người đàn ông béo mập đang rời đi bỗng khựng lại như tượng gỗ.

Woong!

Thiên Như Vân đưa hai ngón tay để phóng to màn hình. 

Một logo nhỏ được khắc trên kính râm.

[MS]

Đó là logo của tập đoàn MS.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Thiên Như Vân bỗng nhận ra điều gì đó.

- Chủ quân! Đó chẳng phải là manh mối về bọn MS? Không ngờ bọn chúng lại có liên quan đến chuyện này.

- Hừm ... 

Thiên Như Vân gật đầu, đưa tay vuốt cằm, trầm ngâm suy nghĩ.

Lúc này, Thiên Như Vân chợt phát hiện ra ông nội Sayogi lại có quan hệ mật thiết với tập đoàn MS. Ban đầu, hắn chỉ nghĩ rằng mình sẽ tìm được một manh mối quan trọng nào đó, nhưng sự thật lại vượt xa ngoài sức tưởng tượng.

Giờ sau khi tìm được manh mối, hắn lại tua đi tua lại xem cảnh ngôi nhà tranh cháy rụi. Ngôi nhà được đắp bằng đất trên đó để che giấu tro.

‘Tại sao ông ta lại đứng về phía tập đoàn MS?’

Câu hỏi này lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn, không có lời giải đáp. Hắn không thể nào hình dung ra được mối liên hệ giữa họ.

Cuộc hội thoại đó dường như có một mục đích đằng sau.

Tuy nhiên, thật khó hiểu vì bọn họ không nói rõ ràng ra.

Manh mối duy nhất là có một vật thí nghiệm tên là GC-000, nhưng hắn không thể hiểu điều đó có nghĩa là gì.

- Nguyên mẫu GC-000?

[Bản thử nghiệm chỉ bao gồm các chức năng cốt lõi, nhằm mục đích đánh giá trước khi chính thức thương mại hóa và tung ra thị trường.]

- Bản thử nghiệm?

Người đàn ông đeo kính gặng hỏi, giọng đầy nghi ngờ. Vậy việc truy bắt Sayogi có ý nghĩa gì nếu đây chỉ là bản thử nghiệm?

‘Nếu đúng là bản thử nghiệm chứa đựng lời nói và ký ức của Sayogi, thì chỉ có ông nội và người chú của anh ta mới biết được sự tồn tại của nó...’

Điều này cho thấy Sayogi hoàn toàn không hề hay biết về việc mình là một "nguyên mẫu vật thí nghiệm".

Chẳng lẽ trong suốt cả cuộc đời, Sayogi luôn bị lừa dối?

Nếu đúng như vậy, còn điều gì kinh khủng hơn thế nữa?

- Ta có nên gọi đó là bi kịch không?

Có lẽ, Sayogi sẽ chẳng bao giờ biết được bộ mặt thật về những người xung quanh.

Nhưng có khi đó lại là điều an ủi và may mắn nhất.

Ít ra thì Sayogi cũng không phải đối mặt với mặt tối của người mà hắn vẫn luôn coi là ông nội.

Hồ Bang do dự rồi hỏi.

- Chủ nhân, ngài định làm gì tiếp theo? Chúng ta có nên đi dạo quanh đây một chút không? Biết đâu có thể có ngài có thể ...

- Chờ một chút.

- Hả? 

Thiên Như Vân giơ tay lên, ra hiệu cho Hồ Bang giữ im lặng và hướng mắt về một phía.

Đôi mắt Thiên Như Vân quét qua khu rừng như diều hâu đang rình mồi.

* * * * * 

Cách đó khoảng bốn trăm mét.

Có một cây đại thụ cao tới mức nhìn từ dưới lên khiến người ta choáng váng. Hai bóng đen khuất sau tán cây rậm rạp đang đung đưa, họ ngồi chồm hổm với đầu gối kề nhau.

Cả hai đều nhìn về cùng một hướng.

Người đàn ông có giọng khàn khàn bên trái lên tiếng.

- Ngô Dũng, tại sao lại có hai kẻ lạ mặt xuất hiện ở đây? Sao ta không thấy lão già họ Triệu?

Họ đang nhìn về phía Thiên Như Vân và Hồ Bang đang đứng ở xa.

Nhìn ra là biết, những người này có nhãn lực không tầm thường.

Người đàn ông được gọi là Ngô Dũng lắc đầu.

- Trưởng lão Vương, ta cũng không biết nữa. Có vẻ như có chuyện gì đó đã xảy ra với lão già họ Triệu kia. Còn cái tên Sayogi, ta thậm chí không thể cảm nhận được khí tức của hắn.

- Ngươi đang nói đến thằng nhóc sinh ra có số mệnh Thiên Sát Tinh được đồn đại thời xưa?

- Đúng vậy. 

- Chà! Chuyện này ngày càng phức tạp. 

Cái tên họ Vương lên tiếng với giọng trầm.

- Ta xin lỗi, Ngô Dũng. Ta đã quá do dự trong chấp nhận thỉnh cầu của ngươi.

- Không sao. Ta nợ lão già Triệu một ân tình, nên đến đây để nghe ý nguyện của ông ta. Nhưng có vẻ như chúng ta đã đến vào thời điểm không đúng. Giờ ta nên làm gì?

- Có vẻ chúng có liên quan. Chúng ta nên bắt giữ và tra khảo chúng...

Lời hắn nói chưa dứt, trưởng lão Vương đã hốt hoảng la lên.

- Ngô Dũng. Nhìn phía trước! 

Ngô Dũng quay sang và nhận ra hai người đứng trước nơi từng có ngôi nhà tranh đã biến mất.

Giật mình!

Ngô Dũng vội vã tung nắm đấm về phía trước.

Đoàng!

Hồ Bang xuất hiện trước mặt Ngô Dũng, tức giận hỏi.

- Tại sao hai ngươi lại lén lút theo dõi chúng ta?

Hồ Bang cũng giơ nắm đấm lên, kết hợp hỏa khí vào đòn tấn công. Hai nắm đấm va vào nhau tạo nên tiếng va chạm mạnh mẽ.

Bùm! Rắc!

- Khụ!

Cơ thể Ngô Dũng bị hất văng ra sau bởi lượng lớn nhiệt lượng và Hồ Bang cũng không ngoại lệ.

- Hắn chặn được cú đấm?

Mặc dù đối phương phòng thủ rất vội vàng nhưng Hồ Bang không nghĩ rằng hắn vẫn có thể đứng vững sau cú đấm đó.

- Ngô Dũng! 

Papak!

Người đàn ông được gọi là trưởng lão Vương núp trong bóng tối lao ra, tung ra những cú đấm nhanh như chớp để hỗ trợ Ngô Dũng đang choáng váng vì sức mạnh của Hồ Bang.

Đối phương là một ông già tóc bạc trắng, râu dài.

Tak!

Khi bàn tay nhăn nheo khẽ chạm vào người Ngô Dũng, ngọn lửa ma sát dữ dội trên cơ thể hắn ta và nguồn nhiệt lượng nóng rực từ đòn tấn công lập tức tan biến.

- Phù!

- Cảm ơn. 

- Thân thể không tệ. Ta hóa giải hỏa khí trên người ngươi. Ngươi có bị thương chỗ nào nữa không?

- Ta không sao. Chỉ là ta không kịp đề phòng ngọn lửa nên không kịp chống đỡ.

- Đúng vậy. Nhưng chúng ta đã che giấu khí tức hết mức có thể. Ta không ngờ bọn chúng lại phát hiện ra. Khoan đã ... tên kia ở đâu ...?

- Phía sau.

‘!?’

Trưởng lão Vương và Ngô Dũng không thể che giấu sự kinh ngạc trước giọng nói phát ra từ phía sau.

- Từ khi nào?

Với Hồ Bang, họ đã nhận ra sự hiện diện của hắn một phút trước khi Hồ Bang tấn công. Tuy nhiên, Thiên Như Vân đã ở phía sau họ từ rất lâu, nhưng họ hoàn toàn không hề hay biết.

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...