Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 396: Thiên Ma Tái Thế. (2)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 396: Thiên Ma Tái Thế. (2)

Trái ngược với những lo lắng của Cao Chu Lĩnh, cao tầng Hồ Sơn Môn lại có những suy nghĩ khác. Họ cho rằng giới võ lâm thời nay đã có những chuyển biến tích cực. Họ đã giành lại quyền lực trong võ lâm và đã khẳng định được vị thế của mình. Tuy nguyên nhân gốc rễ của sự xuất hiện Thiên Ma vẫn chưa được giải quyết, nhưng nhân sĩ võ lâm dần dần thích nghi với chuyện này.

‘Lời đồn đại về ác quỷ xuất hiện từ trên trời … Thiên Ma. Hóa ra điều mà môn chủ nói đến là như vậy.’

Cao Chu Lĩnh tin chắc rằng môn chủ đã nhắc đến thảm họa do chính tên Thiên Ma này gây ra.

Đôi mắt Cao Chu Lĩnh trở nên sắc bén khi chiến dịch vây giết Thiên Sát Tinh lại có Thiên Ma can thiệp.

[Giết Thiên Sát Tinh. Và xóa bỏ mọi thứ liên quan.]

Mệnh lệnh này do chính cao tầng Hồ Sơn Môn đưa ra.

‘Nhiệm vụ đã thất bại. Ta buộc phải rút lui và nhanh chóng thông báo chuyện này cho môn chủ. Nếu Thiên Ma hợp tác Thiên Sát Tinh thì võ lâm sẽ gặp họa lớn! Tệ hơn cả viễn cảnh kinh hoàng nhất mà chúng ta từng tưởng tượng!’

Ngay lập tức, trưởng lão Cao truyền âm đến cho trưởng lão Hồ.

[Trưởng lão Hồ. Ta sẽ ngăn tên Thiên Ma. Ngươi hãy đưa những người còn lại trở về sơn môn. Chúng ta buộc phải nhanh chóng báo cho môn chủ biết Thiên Ma đã xuất hiện.]

[Trưởng lão Cao!...]

[Hắn ta chính là Thiên Ma trong lời tiên tri.]

Khuôn mặt trưởng lão Hồ tái nhợt. Hai mươi bảy năm năm đã trôi qua, ký ức về cuộc trò chuyện năm xưa ùa về trong tâm trí lão.

[Ah!]

Cao Chu Lĩnh nói đúng. Sức mạnh của người này vượt xa tầm kiểm soát của họ. Hắn ta còn có khả năng điều khiển lũ hồn ma, vốn là đám thực thể nguy hiểm khó đối phó.

[Nhưng chờ đã! Một mình ngươi không thể ngăn chặn hắn được.]

Trưởng lão Hồ muốn giúp đỡ.

[Ngươi biết năng lực của ta mà.]

Cao Chu Lĩnh nhắm một mắt, khiến trưởng lão Hồ không nói nên lời. Ý quyết của trưởng lão Cao bộc lộ rõ ràng.

[Ta ... ta phải nói với ngươi rằng ... Ta sẽ chờ ngươi ... Ta muốn chính miệng ngươi nói rằng ngươi sẽ quay trở lại.]

Nhìn vẻ mặt lo lắng của trưởng lão Hồ, Cao Chu Lĩnh nở nụ cười nhẹ.

[Thở dài...]

- Hả? 

Thiên Như Vân bất ngờ xuất hiện trước mặt Cao Chu Lĩnh, ngay khi hai vị trưởng lão đang đàm thoại.

- Nghe các ngươi kể chuyện hay nhỉ? Phải chăng các ngươi đang sợ hãi điều gì về ta? 

‘!?’

Đôi mắt Cao Chu Lĩnh rung lên.

‘Liệu hắn ta có khả năng nghe được cuộc trò chuyện bí mật, dù được truyền tải bằng nội lực?’

Shh!

Thiên Như Vân giơ tay ra, khiến Cao Chu Lĩnh phải lùi lại một bước.

Phat!

- Ồ!

Thiên Như Vân cau mày. Hắn biết lão nhân này mạnh hơn lào già họ Hồ kia, nhưng Thiên Như Vân không ngờ rằng lão ta có thể né được đòn tấn công bất ngờ. Nhưng kể cả khi hắn cố bắt thì lão ta vẫn luôn kịp thời né tránh.

Cao Chu Lĩnh quay lại, hét lên.

- Tất cả rút lui! Mau đi theo trưởng lão Hồ.

Trưởng lão Hồ đang vô cùng hoang mang trước tình hình này, liền rút ra một cây gậy từ trong tay áo và giơ cao lên trời. Ngay khi cây gậy chạm vào không khí, một quả pháo hoa rực rỡ đã bừng sáng trên bầu trời.

Pak!

Một tín hiệu để rút lui.

- Lão Cao, bảo trọng! Haah! 

Hồ trưởng lão hét lớn, đồng thời rút thanh kiếm đeo bên hông ném về phía Thiên Như Vân nhằm ngăn cản hắn truy đuổi.

Suỵt!

Theo phương hướng mà đám người đó rời đi.

Chak!

Thiên Như Vân đỡ đòn tấn công bằng thanh kiếm trong tay, khiến thanh kiếm văng ra và ghim sâu vào thân cây, làm gãy đôi và đổ ầm xuống đất.

- Ngu ngốc! Vô ích thôi. Chẳng ai có thể thoát khỏi đây.

Thiên Như Vân giơ cao kiếm, mũi nhọn sắc bén hướng thẳng về phía trưởng lão Dương Hồng Quân. Bỗng chốc, một thanh kiếm khác xuất hiện, lướt qua như tia chớp, nhắm thẳng vào trán Thiên Như Vân.

Cao Chu Lĩnh can thiệp vào khoảnh khắc Thiên Như Vân định tấn công.

Thiên Như Vân định chém đứt thanh kiếm đang lao tới. Vào thời điểm đó, Cao Chu Lĩnh đã nhanh chóng thay đổi hướng tấn công, mũi kiếm chuyển hướng từ đầu xuống đùi Thiên Như Vân.

- Cái này.

Thiên Như Vân cau mày, nheo mắt nhìn Cao Chu Lĩnh.

Hắn dường như đã nhận ra được điều gì đó.

Trước khi lão Cao ra đòn tấn công Thiên Như Vân, ông ta đã sớm thi triển chiêu thức khác như thể sớm biết Thiên Như Vân định làm gì.

- Nếu vậy thì.

Thiên Như Vân mặc kệ đường kiếm đó, đồng thời chuyển hướng tấn công từ đùi sang cổ họng của Cao Chu Lĩnh.

Papapak!

Cao Chu Lĩnh, với sự linh hoạt đáng kinh ngạc, né tránh các đòn tấn công của Thiên Như Vân và nhanh chóng rút lui.

Ánh sáng rực rỡ lóe lên trong đôi mắt Thiên Như Vân.

‘Thật không thể tin được! Lão ta có thể dự đoán tương lai.’

Mỗi khi Thiên Như Vân tấn công, Cao Chu Lĩnh đều có thể dễ dàng hóa giải đòn tấn công. Thiên Như Vân chợt nhận ra con mắt nhắm nghiền của Cao Chu Lĩnh đã mở ra, le lói tia sáng trắng kỳ lạ.

‘Nó đã có tác dụng. Kể cả khi đang đối đầu với một tên quái vật.’

Cao Chu Lĩnh nở nụ cười đắc thắng. Khả năng đặc biệt đã phát huy hiệu quả, vượt qua mọi dự đoán của chính ông ta.

Đây là loại năng lực mà ông ta đã thức tỉnh cách đây bảy năm trước.

Sau khi hấp thu tinh hạch và tiên dược, Cao Chu Lĩnh đã sốt liên tục trong suốt ba ngày ba đêm và khi tỉnh dậy, ông ta phát hiện bản thân đã thức tỉnh loại năng lực này.

- Khả năng nhìn trước tương lai ba giây. 

Thoạt nhìn, khả năng này có vẻ không mang đến nhiều hiệu quả. Tuy nhiên, trong lúc chiến đấu với loại quái vật như Thiên Ma thì nó vô cùng hữu ích. Trên chiến trường sinh tử, chỉ trong nháy mắt, một nhát kiếm có thể phân định thắng thua.

‘Mình thậm chí có thể giết hắn.’

Nhờ đó, Cao Chu Lĩnh có thể tìm ra điểm yếu trong mọi hành động của Thiên Ma, từ đó né tránh những đòn tấn công nguy hiểm. Do đó, Cao Chu Lĩnh tin rằng có thể xoay chuyển tình thế và giành lợi thế trong trận chiến.

Cảm giác tự tin dâng trào trong lòng Cao Chu Lĩnh.

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...