Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 399: Truyền Nhân Thác Thần Đông Sĩ. (1)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 399: Truyền Nhân Thác Thần Đông Sĩ. (1)
Trưởng lão Mạch Vĩ Cương gia nhập Hồ Sơn Môn cách đây năm mươi năm. Mặc dù ít tuổi hơn các trưởng lão khác cả một thế hệ, nhưng ông ta nhanh chóng được trọng dụng và đảm nhiệm chức vụ trưởng lão. Và có lẽ cũng do chênh lệch thế hệ, cho nên tính cách và lập trường của Mạch Vĩ Cương khác biệt so với các trưởng lão khác.
Ngô Dũng phẫn nộ chất vấn lão Vương.
- Các ngươi muốn hồi sinh Thiên Lam hả?
- Thiên Lam?
Hồ Bang cau mày, cái tên "Thiên Lam" nghe có vẻ quen thuộc.
- A! Chủ quân! Bọn chúng có lẽ là đám tàn dư của tổ chức đó!
Thiên Như Vân vuốt cằm suy tư.
- À, hóa ra là đám lai tạp.
- Vâng??
- Đám tàn quân Thiên Lam Hội và Ân Tử Lâm.
- Ân Tử Lâm!
Ân Tử Lâm là một tổ chức thần bí, trước giờ không có quá nhiều thông tin về nó.
Từ "Lâm" trong tên gọi khiến hắn liên tưởng đến "Võ Lâm", thường dùng để chỉ giới võ sư. Tổ chức này được cho là đã tồn tại từ thời Thiên Như Vân, với mục đích thành lập nhằm ngăn chặn Đao Thần trong âm mưu chiếm đoạt Võ Lâm.
Sau khi Đao Thần chết đi, Ân Tử Lâm mất đi mục tiêu hoạt động ban đầu, khiến họ chuyển mình thành một nhóm người ẩn dật, tách biệt khỏi thế gian.
- Ah...
Ngô Dũng lắc đầu thở dài, không khỏi ngạc nhiên trước kiến thức uyên bác của đối phương. Hắn không ngờ rằng cả hai tổ chức tưởng chừng không liên quan lại có mối liên kết với nhau.
Hồ Bang vẫn còn in đậm trong tâm trí hình ảnh những kẻ Thiên Lam Hội năm xưa, với những thủ đoạn dơ bẩn hãm hại Thiên Như Vân.
Bắt đầu từ vụ Thiên Sát Tinh, tiếp theo là Tập đoàn MS, và giờ đây là dấu vết của Thiên Lam tái xuất hiện.
- Chà!
Vồ lấy!
- Ump!
Thiên Như Vân dùng hết sức lực ghì chặt tay vào miệng trưởng lão Vương, xé toạc cằm lão ta ra.
- Aukkk!
Trưởng lão Vương gào thét thảm thiết rồi ngã gục xuống nền đất. Sau một hồi quằn quại trong đau đớn, ông ta trút hơi thở cuối cùng. Ngô Dũng vẫn giữ nguyên tư thế nhắm nghiền mắt, quay đầu đi nơi khác.
Là một cao thủ võ lâm dày dặn kinh nghiệm, Ngỗ Dũng đã chứng kiến biết bao sinh mạng tàn lụi, thậm chí tự tay cướp đi sinh mạng kẻ khác khi cần thiết. Tuy nhiên, việc chứng kiến cái chết của lão Vương, người mà hắn từng coi trọng như lão bằng hữu lại là một trải nghiệm hoàn toàn khác, hằn sâu vào tâm trí Ngô Dũng.
‘Lão Vương…’
Ngô Dũng thì thầm, siết chặt tay lại và quay sang Thiên Như Vân, cất tiếng.
- Giết ta luôn đi.
Chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Sau tất cả, Ngô Dũng đã sống đủ lâu và chẳng có chút lưu luyến nào đối với thế giới này.
Đối với hắn, cuộc sống giờ đây đã mất hết ý nghĩa. Sau bao thăng trầm, Ngô Dũng đã nếm trải đủ mọi dư vị của cuộc đời và chẳng còn vương vấn điều gì.
- Ngươi cũng giống hệt hắn ta.
- Ta giống ai cơ chứ?
- Thác Thần Đông Sĩ Ngô Phương Châu.
Lần nữa, Ngô Dũng đành bó tay trước ý đồ của người trước mặt. Đối phương cứ liên tục nhắc đến lão tiền bối gia tộc một cách đầy ám chỉ, như thể hiểu rõ mọi chuyện. Bỗng nhiên, một tia sáng lóe lên trong tâm trí Ngô Dũng. Hắn vừa tận mắt chứng kiến người này sử dụng tuyệt kỹ lưu truyền trong Ngô Gia Tộc.
‘Chẳng lẽ nào hắn ta có liên quan đến gia tộc ta?’
Ngô Dũng còn đang chìm đắm trong suy nghĩ, Thiên Như Vân đã lên tiếng.
- Ngô Phương Châu là một đại cao thủ võ lâm vô cùng đáng kính trọng.
- Ý của ngươi là gì?
Thiên Như Vân bỗng dưng thi triển tuyệt học Thống Nhất Quyền, khiến cho Ngô Dũng cảm giác kỳ lạ như thể đang chứng kiến Ngô Phương Châu thi triển học võ.
Mọi chiêu thức trong tuyệt học Thống Nhất Quyền đều được tái hiện.
Papapak!
Cứ mỗi khi Thiên Như Vân vung tay về phía trước, một luồng gió mạnh phập phập bốc lên bay theo chuyển động của hắn, tạo nên những đòn thế vô cùng uy lực.
Ngô Dũng tròn mắt kinh ngạc. Mỗi động tác của Thiên Như Vân đều y hệt như những gì mà các lão tiền bối trong gia tộc đã truyền dạy, chỉ khác là chiều dài tay và sải chân rộng hơn so với những gì hắn ta được học.
- Không đời nào...
Ngô Dũng buộc phải thừa nhận rằng, thế võ của Thiên Như Vân hoàn hảo đến mức không thể chê vào đâu được.
Hoàn thành chiêu thức, Thiên Như Vân thở hắt ra một hơi.
- Phù.
- Làm thế nào mà ngươi biết đến nó?
- Chiêu thức cuối có tên là Vô Ảnh Quyền.
- Vô Ảnh Quyền? Đây chẳng phải là chiêu thức do lão tổ Ngô Phương Châu sáng tạo ra?
Ngô Dũng từng nghe kể về những chiến công vang dội của vị tổ tiên lừng danh này.
Tuy nhiên, Ngô Dũng không thể ngờ được một người xa lạ lại có thể sử dụng thành thạo tuyệt kỹ bí truyền của Ngô Gia Tộc một cách hoàn hảo như vậy.
Bởi lẽ trong suốt chiều dài lịch sử của gia tộc, tuyệt kỹ này đã thất truyền từ lâu, hầu như không còn hậu duệ nào biết đến. Có những người trong tộc đã theo học nhưng do chỉ dựa vào những tài liệu còn sót lại, không đầy đủ nên không ai có thể luyện được tuyệt kỹ này đến mức hoàn thiện.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook