Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 402: Ân Tử Lâm. (2)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 402: Ân Tử Lâm. (2)
- Ngươi không nghe thấy nàng ấy nói à? Trưởng lão Trình?
Trưởng lão Mạch nhắc nhở.
Từ lâu, trưởng lão Trình vốn không ưa Mạch Vĩ Cương. Mỗi lần hắn cất lời như chạm vào nghịch lân của ông vậy.
[TL: nghịch lân tức là điểm yếu hoặc điều gì đó mà không thể chấp nhận hoặc cực kỳ nhạy cảm với nó.]
- Chết tiệt! Ngươi đã quên mất tiểu thư mới là người duy nhất có thể thay thế môn chủ ra lệnh sao?
- Còn ngươi, ngươi nghĩ ngươi có tư cách gì mà nói ta.
Shhh!
Hạ Bạch Linh vội vàng giơ tay ngăn chặn cơn thịnh nộ của phu quân, rồi quay sang nói với trưởng lão Trình.
- Nếu thật sự có kẻ địch tấn công, việc sửa chữa trận pháp ngay trước mặt chúng chẳng phải là quá mất mặt?
- Không sai.
Chỉ có môn chủ và tiểu thư mới nắm rõ cách sửa trận pháp, nhưng bây giờ có lẽ rằng kẻ địch đã tiến vào sâu bên trong rồi.
Trưởng lão Trình đành im lặng. Vì lời tiểu thư nói đúng, việc cần thiết trước mắt là phải bảo vệ môn chủ. Nếu môn chủ chết thì mọi thứ sẽ sụp đổ hoàn toàn.
- Kuak!
- Đi nhanh đi. Bọn ta sẽ hộ pháp cho môn chủ.
Trưởng lão Trình nhìn chằm chằm vào Mạch Vĩ Cương một lúc lâu mới xoay người bước đi.
Phat!
Ngay khi trưởng lão Trình khuất bóng, Hạ Bạch Linh lầm bầm với vẻ mặt cáu kỉnh.
- Lão ta còn muốn đối xử với thiếp như một đứa trẻ bao lâu nữa đây?
Vẻ thanh lãnh, cao quý thường ngày của cô ta đã biến mất. Đôi mắt mê muội của cô nhìn về hướng Mạch Vĩ Cương. Hắn ôm cô vào lòng và an ủi.
- Không sao đâu. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, nàng đừng lo lắng quá.
Gương mặt cô bừng sáng. Cô thực sự rất yêu chồng mình, và sẽ làm tất cả những gì hắn ta mong muốn.
- Giờ thì chúng ta tiếp tục công việc thôi.
Mạch Vĩ Cương vừa thì thầm vào tai cô, vừa suy tư nhìn về hướng lối vào Tuyết Tuyến.
Nếu kẻ xâm phạm xuất hiện, thời điểm hỗn loạn này chính là cơ hội tuyệt vời để hắn thực hiện kế hoạch.
Lách cách!
Cánh cửa dẫn đến nơi môn chủ đang bị giam giữ được mở ra, mùi ẩm mốc và thối rữa nồng nặc xộc vào mũi.
Trong căn phòng tối tăm và lạnh lẽo, môn chủ nằm bất động trên chiếc giường.
Nhận ra có người bước vào, ông ta mở mắt ra, nghiến răng ken két, ánh mắt tràn đầy căm phẫn và oán giận.
Tình trạng môn chủ vô cùng thảm thương. Thân hình gầy gò, khuôn mặt hốc hác, những đường gân xanh nổi chằng chịt, da thịt thối rữa bốc mùi hôi thối - tất cả đều minh chứng cho những đòn tra tấn dã man mà ông ta phải chịu đựng.
Nhưng điều khó hiểu nhất lại chính là thái độ của Hạ Bạch Linh. Cha ruột mình rơi vào thảm cảnh như vậy mà cô ta vẫn dửng dưng, lạnh nhạt, vẻ mặt vô cảm như thể người nằm trên giường kia là kẻ xa lạ.
Mạch Vĩ Cương tiến đến gần cha vợ. Hắn ta rút ra một chiếc lọ nhỏ, ngắm nhìn chất lỏng màu vàng sóng sánh bên trong rồi cất tiếng.
- Môn chủ, chúng ta bắt đầu thôi. Xin hãy chỉ cho ta đường đến 'nó'.
Sau đó, hắn ta nghiêng bình thả chất lỏng vào đôi mắt đang mở to của môn chủ. Ông ta lập tức gào lên vì đau đớn.
- Ackkkkk!
Nói xong, hắn ta nghiêng lọ, nhỏ từng giọt chất lỏng vào đôi mắt đang mở to của môn chủ. Nỗi đau tột cùng khiến ông ta gào thét thảm thiết.
Nhìn thấy sự đau đớn tột cùng của môn chủ, Mạch Vĩ Cương cúi người xuống và nói khẽ.
- Ta sẽ chờ xem sự kiên nhẫn của ông có thể kéo dài được bao lâu nữa.
Hắn ta lại nhỏ thêm một giọt chất lỏng vào mắt. Đôi mắt ông ta rung lên dữ dội, dần dần mất đi tiêu cự.
* * *
Trong khi đó, tại lối vào Tuyết Tuyến.
- Không thể tin được.
Ngô Dũng há hốc miệng kinh ngạc khi chứng kiến Thiên Như Vân chỉ bằng một nhát kiếm đã chẻ đôi trận pháp phòng thủ của Tuyết Tuyến. Khi kết giới tan biến, chiếc cầu nối liền các vách đá hiện ra trước mắt họ.
Kết giới này được tạo ra dựa trên một bí thuật cổ xưa do tổ tiên Hồ Sơn Môn sáng tạo, và đây là lần đầu tiên nó bị phá vỡ một cách dễ dàng như vậy.
‘Thanh kiếm đó thật lợi hại.’
Lần này Thiên Như Vân sử dụng Thiên Ma Kiếm thay vì Vô Hình Chi Kiếm. Và hiệu quả đạt được cũng nằm trong dự tính của hắn.
- Hehehe. Chủ quân thật lợi hại.
Hồ Bang giơ ngón tay cái tán thưởng Thiên Như Vân - một cử chỉ khen ngợi mà anh ta mới học được gần đây.
- Đi thôi.
Thiên Như Vân dẫn đầu, Ngô Dũng lẳng lặng đi theo sau.
Khi họ băng qua cầu, không gian xung quanh như một dòng chảy cuồn cuộn, đưa họ đến đầu cầu bên kia.
- Ah!
Bỗng nhiên, một thế giới hoàn toàn mới hiện ra trước mắt họ. Những ngọn núi hình chóp nối liền nhau bởi những cây cầu đong đưa, đỉnh núi bằng phẳng với những ngôi nhà lợp ngói san sát nhau.
‘Làm sao một nơi như thế này có thể bị che giấu bấy lâu?’
Thiên Như Vân cảm nhận được linh khí dồi dào lan tỏa khắp nơi.
‘Lại có thể tách biệt nơi này với thế giới bên ngoài.’
Trước khi đến đây, Thiên Như Vân còn nghi ngờ. Hắn cho rằng Ngô Dũng đang lừa dối mình, nhưng giờ đây mọi nghi ngờ tan biến. Ai có thể tạo ra nơi kỳ diệu này?
Swoosh!
Ngay khi họ đặt chân lên đỉnh núi đầu tiên, vô số võ sư mặc đồng phục vàng rực ập đến vây quanh.
Ngô Dũng vội vàng giải thích.
- Sư phụ, bọn họ là những võ sư của Bát Sơn.
Tuyết Tuyến gồm Cửu Phong Sơn, được đặt tên theo số thứ tự giảm dần từ lối vào.
Từ lối vào là Bát Sơn Phong, kế đó là Thất Sơn Phong. Vào sâu vào bên trong lần lượt là Lục Sơn Phong, Ngũ Sơn Phong, Tứ Sơn Phong, Tam Sơn Phong, Nhị Sơn Phong, Nhất Sơn Phong và đỉnh núi cao nhất do môn chủ trú ngự được gọi là Thiên Sơn Phong.
Nếu là khách được mời hợp lệ, họ có thể dễ dàng di chuyển đến các đỉnh núi tiếp theo. Tuy nhiên, Thiên Như Vân lại cầm kiếm xông vào đây thay vì xuất trình thiệp mời, nên đã bị coi là kẻ thù.
Rầm!
Các võ sư lập tức bao vây họ. Một người đàn ông trung niên bước ra, ông ta là Bát Sơn Chủ, kẻ đứng đầu ở đây. Thay vì nhận chức trưởng lão, ông ta chọn ở lại vị trí hiện tại để đào tạo những tân binh.
- Ngô Dũng, tại sao ngươi lại dẫn kẻ lạ từ bên ngoài vào đây mà không có sự cho phép của môn chủ?
Ngô Dũng bối rối, chưa biết phải giải thích từ đâu, thì Thiên Như Vân đã chủ động tiến lên.
Shhh!
- Sư phụ?
Bát Sơn Chủ đang trong tâm trạng nghi ngờ về hành động của Thiên Như Vân, bỗng chứng kiến Thiên Như Vân hạ tay xuống.
Và ...
Thình thịch!
- Ugh!
Ngay lập tức, một uy áp mạnh mẽ ập đến, khiến ông ta quỳ rạp xuống đất.
- Ngươi ... ngươi sở hữu sức mạnh gì vậy?
Không chỉ riêng Bát Sơn Chủ, mà cả hàng trăm võ sư khác cũng bị ép quỳ rạp xuống đất, có người thậm chí còn ngã vật ra bất tỉnh.
- Kuaak!
- Cơ thể ta ...
Ngô Dũng hít một hơi thán phục. Các võ sư ở đây, ít nhất đều cao thủ Tông Sư, thế mà Thiên Như Vân hạ gục tất cả bọn họ chỉ bằng một cử chỉ.
Goo!
Uy áp khủng khiếp bao trùm lấy không gian, khiến họ khó thở dần mất có nhiều người mất đi ý thức.
- Sư phụ!
Ngô Dũng lên tiếng, trong lòng trào dâng sự lo lắng. Từng là trưởng lão nơi đây, Ngô Dũng luôn hướng đến giải quyết mâu thuẫn bằng hòa bình thay vì bạo lực.
Thiên Như Vân nói.
- Ngươi muốn cầu xin cho bọn chúng?
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook