Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 404: Ân Tử Lâm. (4)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 404: Ân Tử Lâm. (4)
Thấy bóng người lao đến với sát khí ngút trời, Hồ Bang lắc đầu cười mỉa mai.
- Hừ, đầu óc ngu muội, lại còn mù quáng!
Mười phần tự tin, trưởng lão Thích tung ra đòn tấn công.
- Đỡ lấy!
Chachacha!
Trưởng lão Thích, bậc thầy sử dụng giáo, nổi tiếng với những chiêu thức độc lạ do chính ông ta sáng tạo. Thực lực của ông ta vượt xa so với các Sơn Chủ tiền nhiệm. Từng luồng sát khí cuồng bạo từ ngọn giáo phóng ra như vũ bão, nhắm thẳng vào Thiên Như Vân.
Tuy nhiên.
- Chỉ có thế thôi?
Thiên Như Vân lạnh lùng đáp trả, né tránh nhẹ nhàng tất cả các đòn tấn công như một tia chớp lướt qua. Bất ngờ, hắn xuất hiện ngay trước mặt trưởng lão Thích.
Vồ lấy!
Thiên Như Vân bóp chặt quai hàm lão ta, khiến ông ta rên rỉ vì đau đớn.
- Ump!
‘Hắn ta mạnh quá ...’
Trưởng lão Thích cố gắng vận công chống trả nhưng hoàn toàn bất lực.
Ngô Dũng chứng kiến cảnh tượng này mà không khỏi sửng sốt. Ngay cả trưởng lão Thích, kẻ được mệnh danh là cao thủ trong Ân Tử Lâm, cũng chẳng khác gì con gà yếu ớt trước Thiên Như Vân.
Thiên Như Vân quay sang Ngô Dũng, cất tiếng hỏi.
- Hắn ta là người thuộc phái nào?
Hiểu rõ ý đồ của Thiên Như Vân, Ngô Dũng run rẩy đáp.
- Là ... phái cực đoan.
- Phái cực đoan ... ừm ... lũ chỉ biết ôm mộng mơ hão huyền.
- Uhm!
Cảm nhận được sát khí toát ra từ Thiên Như Vân, trưởng lão Thích rùng mình run rẩy. Ông cố gắng vùng vẫy, thoát khỏi sự kìm kẹp của Thiên Như Vân.
Nhìn thấy cảnh tượng tàn khốc sắp được tái diễn trước mắt, Ngô Dũng không thể kìm nén được nữa. Run rẩy lên tiếng, hắn ta cầu xin.
- Sư phụ ... đệ tử và trưởng lão Thích có quen biết nhau từ lâu. Xin sư phụ tha mạng cho ông ta lần này.
Thiên Như Vân khẽ cười, lắc đầu. Ngay lập tức, một âm thanh gãy xương vang lên khiến Ngô Dũng rùng mình kinh hãi.
Crack!
- Kuaak!
- Trưởng lão Thích!
Tiếng kêu thảng thốt vang lên từ các trưởng lão bên kia.
Thiên Như Vân bình thản ném xác chết xuống vách đá, sau đó quay sang Ngô Dũng, bắt đầu dạy dỗ.
- Ngô Dũng, suy nghĩ của ngươi hoàn toàn sai lầm.
- Nhưng ...
- Không phải ngươi từng nói, những kẻ sa đà vào lý tưởng Thiên Lam và răm rắp tuân theo mệnh lệnh của Mạch Vĩ Cương đều là lũ sâu mọt, thối rữa từ trong tâm can.
- Đúng vậy, sư phụ.
Năm mươi năm trước, sự xuất hiện của Mạch Vĩ Cương đã mang đến bước ngoặt cho Ân Tử Lâm. Nội bộ lục đục, những cuộc chiến ngầm âm ỉ diễn ra, phái cực đoan với bản tính hiếu chiến và dã tâm càng khiến tình hình thêm tồi tệ.
- Haizzz...
Giải pháp tưởng chừng đơn giản: tiêu diệt tất cả những kẻ tôn thờ cuồng tín lý tưởng của Mạch Vĩ Cương. Dù thiệt hại to lớn, nhưng đây là cách duy nhất để loại bỏ triệt để mầm mống nguy hiểm.
Phương pháp hành động táo bạo của Thiên Như Vân khiến nhiều tên lo ngại. Ngay từ khi đặt chân đến đây, hắn đã quyết tâm thanh trừng những kẻ cực đoan này.
Có lẽ Thiên Như Vân có thể hành xử tàn nhẫn như vậy vì y không thuộc về nơi này. Nhưng Ngô Dũng từng là trưởng lão của Ân Tử Lâm, không thể đồng ý với cách làm này!
Thiên Như Vân nói tiếp.
- Nếu đã trở thành đệ tử của ta, ta sẽ truyền dạy cho ngươi một điều: Nhân từ với kẻ thù chính là tàn nhẫn với bản thân.
Thiên Như Vân chẳng màng quan tâm đến suy nghĩ của Ngô Dũng, ung dung bước tiếp với tư thế của kẻ bất khả chiến bại.
Sau một hồi đấu tranh nội tâm, Ngô Dũng cắn môi, lên tiếng.
- Đệ tử sẽ nhớ kĩ.
- Tốt.
Ngô Dũng hỏi, đưa tay về phía ba vị trưởng lão đang quỳ ở đầu bên kia cầu.
- Phái nào?
- Cả ba người kia ạ. Họ đều thuộc phái ôn hòa..
- Hừm, vậy thì ta sẽ xem xét biểu hiện của bọn họ trước khi quyết định.
Thiên Như Vân bước tiếp, Ngô Dũng bám theo sau như hình với bóng.
- Họ đều là trưởng lão trong phái ôn hòa.
- Trưởng lão?
- Đúng vậy, họ đều không bị lung lay trước lời tẩy não của Thiên Lam. Sư phụ, chúng ta không cần lo lắng họ sẽ cản trở.
- Ừm, vậy ta có thể cân nhắc tha cho họ.
- Ah, cảm ơn sư phụ!
Thật ra Ngô Dũng đã lo xa. Thiên Như Vân không phải ma đầu giết người bừa bãi. Hắn chỉ xử lý những kẻ gian ác ở Ân Tử Lâm mà thôi.
Phat!
Lo lắng Thiên Như Vân sẽ bất ngờ thay đổi ý định, Ngô Dũng vội vã đến trước tụ hội với các trưởng lão.
Trưởng lão Trình vừa chứng kiến cảnh đồng môn bị sát hại dã man, cơn thịnh nộ bùng lên khiến ông không thể kiềm chế, chỉ mong được xé xác Thiên Như Vân.
- Ngô Dũng! Đồ khốn nạn! Ngươi đang làm cái quái gì vậy? Dám đưa Ma Giáo vào Tuyết Tuyến, đầu óc ngươi hỏng rồi à?
- Trưởng lão, bây giờ không phải lúc tranh cãi.
- Vậy khi nào mới là lúc? Chẳng lẽ đợi đến khi ngươi đưa cả Thiên Ma Thần Giáo đến đây mới chịu nói chuyện à?
Trưởng lão Trình phớt lờ lời giải thích của Ngô Dũng. Nhận ra mình bị nghi ngờ thông đồng với Ma Giáo, Ngô Dũng vội vàng giơ tay lên ra dấu hiệu đầu hàng và lên tiếng.
- Các vị trưởng lão có biết rằng trưởng lão Mạch đã ra lệnh cho toàn đội truy sát cả ta không?
- Cái gì? Ngươi có ý gì?
Ngô Dũng bèn kể lại mọi diễn biến sự việc. Sau khi nghe xong, các trưởng lão đều ngạc nhiên nhìn nhau.
Bên cạnh dã tâm của Mạch Vĩ Cương, một sự thật còn đáng sợ hơn được hé lộ.
- Lối vào đã bị thay đổi?
- Phải.
Trưởng lão Hoàng nêu lên thắc mắc của mình.
- Trưởng lão Trình, theo ta biết chỉ có môn chủ và tiểu thư mới có thể thay đổi lối vào Tuyết Tuyến phải không?
- Đúng vậy. Chỉ những ai mang huyết thống họ Hạ mới sở hữu quyền hạn này. Hơn nữa, việc thay đổi lối vào mà không báo trước sẽ khiến những người bên ngoài không còn đường trở về.
- Thật sự là tiểu thư làm sao?
Ba vị trưởng lão như nghĩ đến một điều rất đáng sợ, đó là Mạch Vĩ Cương. Ai cũng biết tiểu thư mê muội phu quân mình như thế nào.
Lại là Mạch Vĩ Cương, cái tên này khiến trưởng lão Trình điên tiết lên.
Chính lúc đó.
Grrr!
Mặt đất rung chuyển dữ dội, nhưng tâm chấn không xuất phát từ đây. Các trưởng lão quay quanh nhìn bối rối.
- Hả?
- Sao lại có thêm một đỉnh núi ở đó vậy?
Thiên Sơn Phong vốn là nơi ở của môn chủ, cũng là đỉnh núi cao nhất Tuyết Tuyến. Thế nhưng giờ đây, bên cạnh nó lại xuất hiện một đỉnh núi khác sừng sững hiên ngang.
Vẫn đang ngơ ngác, ba vị trưởng lão bỗng nhận ra Thiên Như Vân và Hồ Bang lướt qua họ, hướng thẳng về đỉnh núi mới xuất hiện.
- Sư phụ!
Ngô Dũng gọi.
Thiên Như Vân không quay lại, chỉ lạnh lùng cất tiếng
- Nếu các người tâm sự xong rồi thì đi theo ta.
- Ah! Dạ!
Các trưởng lão không khỏi ngỡ ngàng, quay mặt nhìn nhau. Một kẻ ngoài kia dám ngang nhiên xâm nhập vào lãnh địa của họ, ra lệnh sai khiến, thậm chí còn khiến một vị trưởng lão luôn miệng vâng dạ. Tuy nhiên, giờ đây không phải lúc tính toán thiệt hơn, họ cần nhanh chóng đuổi theo.
Woong!
Sự xuất hiện đột ngột của đỉnh núi mới này quá mức kỳ bí, tỏa ra nguồn năng lượng khiến họ cũng rợn tóc gáy. Thay vì mạo hiểm tới đó trước, họ quyết định bay thẳng đến Thiên Đỉnh Sơn. Vì chỉ có môn chủ là người duy nhất có thể giải thích chuyện này.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook