Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 407: Đại Yêu Quái. (1)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 407: Đại Yêu Quái. (1)

Hai mươi phút trước, trong hang động tối tăm và u ám, Mạch Vĩ Cương cầm đèn pin dò dẫm tiến về phía trước.

Hạ Bạch Linh đi theo sau, cơn rùng mình chạy dọc sống lưng khi không gian tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của nhau.

Brrr!

Cảm giác như có thứ gì đó đang sôi sục bên trong khiến cô cau mày, trực giác mách bảo cô không nên tiến vào sâu hơn.

Sắc mặt Hạ Bạch Linh tái nhợt, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. Mạch Vĩ Cương nhận ra điều đó nên lên tiếng hỏi han.

[Nàng ổn chứ?]

[... Thiếp ổn.]

Mạch Vĩ Cương cũng không hỏi thêm, kho báu đã gần trong tầm tay, hắn háo hức tiến về phía trước, chỉ còn một chút nữa thôi là sẽ chạm được vào "nó".

[Nương tử, tới đây.]

[Chuyện gì vậy?]

Mạch Vĩ Cương cúi người nhặt một viên đá nhỏ rồi ném về phía trước.

Pak!

Trong tích tắc, viên đá tan rã ra và hóa thành bụi trong không khí.

Quan sát kỹ hơn, hắn thấy một đường sáng màu đỏ rực đang vắt ngang trên không trung, như một bức tường vô hình ngăn chặn bước tiến của họ.

[Hả? Có trận pháp bảo vệ?]

Mạch Vĩ Cương toát mồ hôi lạnh, nếu vừa rồi hắn tiến lên mà không cẩn thận, e rằng đã tan thành mây khói.

[Nàng có thể phá trận này không?]

Hạ Bạch Linh là con gái duy nhất của môn chủ, do vậy, huyết thống họ Hạ đã ban cho cô ta những thiên phú đặc biệt. Và một trong số đó chính là thiên phú trận pháp kế thừa qua biết bao thế hệ.

[Thiếp có thể thử.]

[Thiếp không thể phá hủy hoàn toàn, trừ phi là phụ thân đích thân đến.]

Mặc dù được truyền dạy nhiều bí thuật, nhưng không phải trận pháp nào cô ta cũng có thể giải quyết. Những thứ như trận pháp này đòi hỏi không chỉ thiên phú mà còn cả quá trình rèn luyện lâu dài.

Woong!

Tuy không thể phá hủy hoàn toàn, nhưng khi Hạ Bạch Linh chạm vào, những sợi ánh sáng đỏ bắt đầu di chuyển, mở ra một lối đi nhỏ trước mặt họ.

Mạch Vĩ Cương mỉm cười, Hạ Bạch Linh chưa bao giờ khiến hắn thất vọng.

[Chúng ta đi tiếp nào.]

Mạch Vĩ Cương nắm lấy tay Hạ Bạch Linh một cách âu yếm. Sau khi đi thêm một đoạn đường ngắn, cánh cửa dẫn đến kho báu cuối cùng cũng hiện ra trước mắt họ.

Cánh cửa đá khổng lồ mang vẻ uy nghiêm và lẫm liệt. Khi đứng trước cánh cửa, tim Hạ Bạch Linh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Rrrr!

Nhưng đó không phải do sự phấn khích, mà là do huyết khí trong cơ thể cô đang rối loạn. Ban đầu, cô không hiểu nguyên nhân, nhưng giờ đây cô đã nhận ra vấn đề.

[Năng lượng tinh khiết đang bị hút đi.]

Từ nhỏ, Hạ Bạch Linh đã được cha truyền dạy về các loại năng lượng, do vậy, cô có khả năng cảm nhận và nhận biết chúng một cách nhạy bén.

[Thiếp có dự cảm không lành, chúng ta nên quay lại đi, phu quân.]

[Nàng có ý gì? Chúng ta đã đi đến tận đây rồi mà.]

[Thiếp cảm nhận được có thứ gì đó rất nguy hiểm bên trong.]

Năng lượng tinh khiết đang bồn chồn như muốn trốn chạy khỏi nơi đây, chứng tỏ rằng trong hang động đang ẩn chứa một loại năng lượng tà ác hoặc thứ gì đó kinh khủng khiến chúng khiếp sợ.

Bỏ ngoài tai lời cảnh báo của Hạ Bạch Linh, Mạch Vĩ Cương vẫn quyết tâm đẩy cánh cửa đá khổng lồ để tiến vào bên trong.

Nhìn thấy sự quyết tâm của Mạch Vĩ Cương, Hạ Bạch Linh đành im lặng và miễn cưỡng hỗ trợ hắn mở cửa.

Grrr!

Cánh cửa đá khổng lồ mở ra, một luồng khí nóng hừng hực ập tới khiến hai người phải lùi lại vài bước. Ánh sáng từ những ngọn đuốc trong hang động bừng sáng, soi rõ không gian rộng lớn bên trong.

Wooong!

Không gian bên trong vô cùng rộng lớn, với đầy hàng ngàn tấm bùa chú rực rỡ phủ kín mọi ngóc ngách, từ vách hang, mặt đất đến trần hang lủng lẳng.

- Không xong rồi.

Hạ Bạch Linh ngước nhìn những tấm bùa, nhận ra đó đều là bùa chú dùng để trấn áp tà ma.

Suy nghĩ về những nguy hiểm đang ẩn náu nơi đây khiến tim cô đập thình thịch.

- Không ổn rồi, chúng ta phải rời khỏi đây ngay!

Hạ Bạch Linh hốt hoảng muốn quay trở lại, nhưng Mạch Vĩ Cương như bị thôi miên bởi thứ gì đó, hắn ta cười lớn một cách man rợ.

[Hahaha! Cuối cùng cũng tìm thấy rồi.]

Hắn ta lao vun vút vào giữa hang động, nơi một bệ đá kỳ dị với bức tượng đá màu đen cao tới mười mét sừng sững đứng đó.

- Nó đang bị phong ấn.

Hắn ta nhìn chằm chằm vào bức tượng, nơi một chiếc roi đen bóng loáng quấn quanh toàn bộ thân hình.

[Phu quân! Đợi đã.]

Hạ Bạch Linh gào thét hết sức, nhưng Mạch Vĩ Cương dường như không nghe thấy, trong mắt hắn giờ chỉ còn có ‘nó’ mà thôi.

Tak!

Hắn ta vồ lấy cán roi và kéo mạnh.

Crrr!

Sợi roi quấn quanh bức tượng co lại từng vòng, dần hé lộ hình dạng thật sự của nó bên trong. Khi vòng roi cuối cùng được gỡ bỏ, khuôn mặt hung dữ của con quái thú khổng lồ cũng hiện ra.

Shhhh!

‘Hồ yêu?’

Mạch Vĩ Cương đứng sững sờ trước bức tượng, chăm chú quan sát từng chi tiết. Khóe miệng của hồ yêu đá bỗng dưng nhếch lên, lộ ra một nụ cười nham hiểm.

[Phu quân! Mau chạy đi.]

Hạ Bạch Linh cố gắng ngăn cản, nhưng Mạch Vĩ Cương dường như không nghe thấy gì.

Wooong!

[...Không...]

Hạ Bạch Linh hoàn toàn tê liệt, không thể cử động nổi trước nguồn năng lượng khổng lồ đang đè nặng lên người. Đây là nguồn năng lượng tà ác nhất mà cô từng cảm nhận được.

Cắn chặt răng, cô cố gắng nắm chặt cổ tay Mạch Vĩ Cương, muốn kéo hắn ra khỏi đây.

[Phu quân! Làm ơn đi! Chúng ta phải chạy trốn ngay! Đi mau!]

Hạ Bạch Linh dồn hết sức lực, nhưng Mạch Vĩ Cương vẫn đứng bất động như tượng đá.

Bỗng nhiên, tim cô đập thình thịch khi nhìn vào mắt Mạch Vĩ Cương.

[HẢ?]

Đôi mắt hắn ta bừng sáng một thứ ánh sáng vàng rực như mắt thú hoang, toát lên vẻ hung dữ và nham hiểm. Rõ ràng, Mạch Vĩ Cương đã bị yêu hồ kia khống chế.

‘Kim sắc?’

Ngay khi nhìn thấy đôi mắt vàng rực đó, một tia sáng lóe lên trong tâm trí Hạ Bạch Linh.

Cô nhớ ra rồi, yêu quái trước mặt này chính là ...

- Bộ lông vàng …

Giọng nói rùng rợn vang vọng, như muốn xác nhận suy đoán của Hạ Bạch Linh.

- Sinh vật hèn mọn.

Pang!

[Ack!]

Một luồng năng lượng mạnh mẽ ập đến, hất tung Hạ Bạch Linh lên không trung. Cô ta ngã lăn lộn trên mặt đất, gương mặt xinh đẹp giờ đây đã nhuộm đỏ bởi máu tươi.

Hạ Bạch Linh cố gắng gượng dậy, ngước nhìn yêu hồ được bao phủ bởi lớp lông vàng óng ánh và chín chiếc đuôi dài đang quất mạnh qua lại.

[Ạhhhh!]

Tiếng hét thất thanh vang vọng trong hang động khi cô ta vội vã bỏ chạy, không dám ngoảnh lại nhìn. Hạ Bạch Linh dùng hết sức lực đóng sập cánh cửa đá.

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...