Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 408: Đại Yêu Quái. (2)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 408: Đại Yêu Quái. (2)
- Chín đuôi?
- Yêu hồ?
Nghe Hạ Bạch Linh kể lại những gì xảy ra trong hang động, các trưởng lão không khỏi bàng hoàng và vô cùng sốc.
Dựa vào những gì họ nghe được từ Hạ Bạch Linh, các trưởng lão đã dần đoán được loại sinh vật đó. Theo truyền thuyết được lưu truyền qua nhiều thế hệ, nó chính là Cửu Vĩ Yêu Hồ Gumiho.
Ai mà ngờ được, một sinh vật huyền bí chỉ tồn tại trong những câu chuyện dân gian nay lại bị giam cầm ngay trong lòng ngọn núi này.
Cảnh Thiên Quốc cất tiếng hỏi với vẻ mặt nghiêm nghị.
- Ngươi có chắc chắn rằng bộ lông màu vàng không?
- Chắc chắn, ta đã nhìn thấy nó rất rõ ràng.
- Không xong rồi ...
Ánh mắt trưởng lão Cảnh run rẩy nhìn về phía đỉnh núi nơi những tiếng gầm rú vang vọng không ngừng.
- Chuyện gì vậy?
- Nó không phải Gumiho.
- Vậy là gì?
- Trong sách cổ có đề cập đến một loại quái vật từng tồn tại trong dưới triều đại nhà Ân.
- Triều đại nhà Ân? Đó chẳng phải là chuyện của mấy ngàn năm trước?
- Đúng vậy. Nó được biết đến với nhiều tên gọi khác nhau như Tamamo-no Mae, Pale-faced Scholar,... nhưng cái tên thường được nhắc đến nhất là Yokai (yêu quái).
Hoặc người ta cũng thường gọi nó đơn giản là yêu quái.
Theo truyền thuyết, trong một lần đi săn mồi, yêu quái bị đánh bại bởi một người đàn ông Nhật Bản và từ đó biến mất không dấu vết. Nhưng xem ra sự thật không phải như vậy.
- Gia tộc Cảnh ta đã phục vụ cho nhà họ Hạ qua nhiều thế hệ. Cha ta thường kể cho ta nghe về những chiến công vang dội của tổ tiên, đó là lý do ta biết nhiều chuyện về quá khứ.
- Tổ tiên ta kể rằng con yêu quái có âm mưu lật đổ thế giới và cần phải được tiêu diệt. Tuy nhiên, sức mạnh của nó vượt xa tất cả các môn phái hợp sức lại. Vì không thể đánh bại nó, họ đành phải giam cầm nó lại.
Hóa ra con quái vật này đã bị giam cầm ngay tại đây, trên dãy Côn Lôn Sơn hùng vĩ, trong chính thánh địa Ân Tử Lâm của họ suốt bao nhiêu năm qua.
Có vẻ như bấy lâu nay, môn chủ đã âm thầm canh gác, ngăn chặn con quái vật này thoát khỏi nơi giam cầm.
- Nó nguy hiểm đến mức nào vậy?
- Không chỉ nguy hiểm. Cửu Vĩ Yêu Hồ là một trong Tam Đại Yêu Quái. Cổ thư có ghi chép về Ngũ Đại Linh Thú và Tam Đại Yêu Quái. Nếu Ngũ Đại Linh Thú đại diện cho sự thần thánh, lòng tốt, thì Tam Đại Yêu Quái lại hoàn toàn trái ngược. Chúng đại diện cho cái ác, mang đến những điều xấu xa, tồi tệ nhất.
- Ah ..
- Có lẽ đây chính là loại quái vật mà môn chủ đã ám chỉ khiến cả bầu trời cũng phải run sợ?
Trong lúc, tất cả bọn họ gật đầu tán thành. Đột nhiên, Hạ Bạch Linh hét lên, giọng nói đầy lo lắng.
- Các ngươi còn muốn bàn tán đến bao giờ nữa? Phu quân ta đang gặp nguy hiểm, các ngươi định để chàng ấy chết sao?
Các trưởng lão đang tập trung bàn bạc, nhưng chủ đề của họ không phải là cách cứu Mạch Vĩ Cương mà là làm thế nào để ngăn chặn Cửu Vĩ Yêu Hồ thoát khỏi nơi giam cầm.
Trưởng lão Trình lên tiếng trước.
- Chúng ta đi thôi. Trưởng lão Ngô sẽ ở lại với môn chủ và tiểu thư. Những người còn lại sẽ đến đó.
Tuy nhiên, Hạ Bạch Linh phản đối và khẳng định muốn đi theo họ. Các trưởng lão khác kiên quyết không đồng ý.
- Bên trong có bố trí trận pháp ngăn cách người ngoài xâm nhập. Nếu không có ta phá bỏ, các người không thể vào được.
Nghe vậy, bọn họ đành miễn cưỡng chấp nhận cho Hạ Bạch Linh đi theo.
Sau khi hoàn tất kế hoạch, họ tiến về phía đó.
Khi đến lối vào hang động, đứng trước cánh cửa đá, các trưởng lão đều cảm nhận được sự căng thẳng và lo lắng bao trùm.
Kwang!
Tiếng gầm rú vang vọng từ bên trong hang động, dữ dội đến mức khiến cả hang động rung chuyển dữ dội như thể sắp sửa sụp đổ bất cứ lúc nào.
- Tiểu thư, cô mở cửa đi.
- Được.
Khi bàn tay Hạ Bạch Linh chạm vào cánh cửa, những ký tự màu đỏ rực rỡ loé sáng, cánh cửa từ từ mở ra.
Grrrr!
Ngay khi cánh cửa mở ra, tiếng gầm rú đột ngột im bặt, hang động cũng ngừng rung lắc.
- Hả. Đã dừng rồi?
Mùi hôi ẩm thấp thoang thoảng trong không khí, xen lẫn mùi khét lẹt như có thứ gì đó đang cháy bên trong hang động.
Hạ Bạch Linh đứng sau các trưởng lão nhịn không được mà che lại miệng mình.
‘Những lá bùa ...’
Tất cả đều đã bị thiêu rụi thành tro tàn, bay lơ lửng trong hang động như những bông tuyết đen.
Cảnh tượng thật rùng rợn.
Woooh!
Trưởng lão Cảnh phất tay, một luồng gió mạnh thổi bay tro tàn quét sang một bên để lộ khung cảnh bên trong.
Họ nhìn kỹ những thứ hiện trước mắt.
Người đó là Mạch Vĩ Cương đang cầm thứ gì đó và trước mặt hắn là một phụ nữ xinh đẹp đang khỏa thân với mái tóc dài che đi thân thể, đang nằm dài trên bệ đá.
- Cái ...
- Chúng ta phải cứu trưởng lão Mạch ra ngoài?
Khi Trưởng lão Trình chuẩn bị lên tiếng hỏi han về sự việc, Hạ Bạch Linh đã vội vã xen ngang.
- Trưởng lão Mạch?
Trưởng lão Hoàng cất tiếng gọi Mạch Vĩ Cương vài lần. Nhìn vào dáng vẻ của Mạch Vĩ Cương đang đứng yên tại chỗ, tuy có phần kỳ lạ nhưng dường như không hề bị thương tích gì, trưởng lão Hoàng liền hỏi.
- Trưởng lão Mạch, ngươi không bị sao chứ?
Trưởng lão Hoàng vừa tiếp cận vừa kêu.
Chính lúc đó.
Puk!
- Kuak!
Thứ gì đó nhô ra từ sau lưng trưởng lão Hoàng.
- Trưởng lão Hoàng!
Thứ đó chính là tay của Mạch Vĩ Cương, hắn đã đưa tay chọc thủng ngực trưởng lão Hoàng, trong lòng bàn tay hắn còn đang nắm trái tim lão Hoàng.
- Uhhh ... Mạch Vĩ Cương ...
Khi máu của Trưởng lão Hoàng rơi xuống mặt đất ...
Wooong!
Một hình bát quái hiện lên trên mặt đất, tia sáng đỏ rực loé lên rồi vụt tắt.
Shhh!
Mạch Vĩ Cương nhẹ nhàng đặt trái tim mới moi được lên bệ đá, trước người phụ nữ đang nằm.
Đôi mắt kim sắc của người phụ nữ mở ra, nhìn chằm chằm vào trái tim với vẻ hài lòng. Mái tóc dài của cô ta cũng mang màu vàng kim rực rỡ.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook