Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 414: Chuyện Xưa. (4)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 414: Chuyện Xưa. (4)

- Con hồ ly này ... Thật cố chấp! 

Thiên Như Vân bất lực lắc đầu.

Nhưng khi nhìn vào đôi mắt và thần sắc của Cửu Vĩ Yêu Hồ, hắn nhận ra nàng ta dường như đã hiểu ra chuyện gì đó.

Có lẽ, nàng ta đã tìm được đáp án cho riêng mình.

- Muốn nói gì thì nói đi.

Thiên Như Vân không phải kẻ thích lặp lại một câu hai lần.

Hắn biết rõ, nói chuyện với một người không muốn lắng nghe chỉ vô ích mà thôi.

May mắn thay, Cửu Vĩ Yêu Hồ cũng hiểu được điều đó.

- Ngươi rất giống hắn ... Những tên hậu bối trước đây đều không ai giống hắn đến vậy.

Nàng ta đã theo dõi dòng dõi Thiên Ma qua nhiều thế kỷ. Câu nói này chứa đựng biết bao nỗi niềm và sự chắc chắn.

Nhưng hàng ngàn năm qua đi, nàng ta vẫn chưa từng thấy ai giống người đó đến vậy. Ngoại trừ người đang đứng ngay trước mặt này.

- Ngươi sẽ giết ta sao? 

Cửu Vĩ Yêu Hồ nhìn Vô Hình Chi Kiếm đang kề cổ mình, cất tiếng hỏi.

Thiên Như Vân nhìn nàng ta một lúc, sau đó thu hồi khí tức.

Shhhh!

Thanh kiếm biến mất không dấu vết, như thể chưa từng xuất hiện.

Trong mắt Cửu Vĩ Yêu Hồ loé lên tia sáng lạ thường, nàng ta nói.

- Tại sao ... Tại sao ngươi không giết ta? Ta là yêu quái, muốn loài người các ngươi tuyệt diệt.

Dù dung mạo chỉ như thiếu nữ mười tám, nhưng nàng ta là tồn tại nguy hiểm đã sống từ thời khai thiên lập địa.

Thiên Như Vân nhìn nàng ta, thản nhiên nói.

- Không liên quan đến ta. 

Nghe vậy, Cửu Vĩ Yêu Hồ bỗng mỉm cười.

- Đúng là giống hệt ...

Thiên Như Vân hơi nhíu mày.

- Ngươi chỉ biết có vậy về Thiên Ma Tổ Sư thôi sao?

Hắn đã thể hiện rõ thái độ của mình, không muốn để ý đến nàng ta nữa.

Ban đầu, hắn còn có chút kiêng dè vì nàng ta biết tổ tiên của mình. Nhưng nhìn thái độ hiện giờ của nàng ta, hình như cũng không còn ý định gây chiến nữa.

Tuy nhiên, chuyện hắn không ngờ tới lại xảy ra.

- Ngươi đã cứu ta, từ giờ trở đi, ta sẽ đi theo ngươi.

Thiên Như Vân nghe xong, lông mày giật giật.

Thường thì Thiên Như Vân không từ chối lời đề nghị muốn đi theo của người khác, nhưng không hiểu sao, hắn lại không có chút ấn tượng tốt với Cửu Vĩ Yêu Hồ.

Vậy nên, hắn quyết định sẽ để nàng ta rời đi.

- Ngươi bị giam cầm bao lâu rồi, hãy tự do tận hưởng cuộc sống đi.

- Không. Ta muốn đi với ngươi. 

Thiên Như Vân cảm thấy có chút phiền phức.

Cửu Vĩ Yêu Hồ ưỡn ngực thẳng người, tạo dáng quyến rũ trước mặt Thiên Như Vân, nói.

- Nhìn xem, một mỹ nữ như ta muốn đi theo ngươi, chẳng phải là chuyện tốt sao?

- ... 

Mất đi phần lớn yêu khí, nàng ta bây giờ chẳng còn chút phong thái Đại Yêu Quái nào nữa.

- Chậc!

- Ngươi vừa ‘chậc’ đúng không? 

Thiên Như Vân không để ý đến nàng ta, hắn phi thân xuống đỉnh núi vừa bị phá hủy.

Tak!

Cửu Vĩ Yêu Hồ cũng vội vàng theo sát.

Nhìn thấy nàng ta không mảnh vải che thân, Thiên Như Vân nhíu mày hỏi.

- Ngươi định cứ thế này sao?

- A, ta bị giam cầm lâu quá, quên mất. Sao nào, tên lưu manh nhà ngươi định nhìn lén ta à?

- … Ngươi muốn chết đúng không? 

- Hừ, ngươi còn lạnh lùng hơn cả hắn nữa!

Cửu Vĩ Yêu Hồ lầm bầm như thể không hài lòng.

Nói rồi, một bộ y phục tuyệt đẹp, kiểu dáng chỉ xuất hiện trong dòng lịch sử mà Thiên Như Vân từng thấy, bỗng nhiên hiện ra trên người nàng ta.

- Hừmm.

Lời đồn đại nói Cửu Vĩ Yêu Hồ có thuật biến hóa ảo diệu, xem ra quả nhiên không sai.

- Này, ngươi thấy sao?

Thiên Như Vân không đáp lời, hắn quay đi.

Tak!

Hai bóng người xuất hiện trước mặt hắn. Là Trình Chấn Khuê và Cảnh Thiên Quốc.

Nhìn thấy Cửu Vĩ Yêu Hồ, Cảnh Thiên Quốc nhíu mày hỏi.

- Sao ngài không giết con yêu quái này?

Ông ta đã chứng kiến toàn bộ trận chiến, không hiểu vì sao Thiên Như Vân lại dễ dàng buông tha cho nàng ta như vậy.

Không chỉ Cảnh Thiên Quốc, các vị trưởng lão khác cũng đều không hiểu nổi.

Thiên Như Vân thản nhiên đáp.

- Không sao cả. 

- Không sao? Con yêu này là tai họa ngàn năm ...

Wheik!

Lời còn chưa dứt, một cái đuôi vàng bỗng chốc quất tới phía Cảnh Thiên Quốc.

Tak!

- Kuak! 

Cảnh Thiên Quốc hoảng hốt dùng kiếm chặn lại, nhưng sức mạnh của Cửu Vĩ Yêu Hồ quá bá đạo, ông ta bị hất văng ra xa.

Tatata!

May mà lần này không đến nỗi nào, Cảnh Thiên Quốc chỉ bị đẩy lui mười bước.

- Hừ, tiếc thật, nếu ta không bị suy giảm sức mạnh, ngươi đã không chống đỡ nổi một đòn. 

Cửu Vĩ Yêu Hồ hơi tiếc nuối nói. Nàng ta đã mất đi hai cái đuôi.

- Thế này mà gọi là suy yếu sao?

Trình Chấn Khuê không khỏi hít một ngụm khí lạnh. Cảnh Thiên Quốc là người mạnh nhất Ân Tử Lâm, đã bước vào Thánh Nhân Cảnh từ rất lâu.

Vậy mà con hồ ly này dù đang ở dạng người, vẫn có thể dễ dàng đánh bay ông ta.

‘Thật là nguy hiểm…’

Nghĩ vậy, Trình Chấn Khuê bước tới, cúi đầu trước Thiên Như Vân.

- Ngươi làm gì vậy?

Cách đây không lâu, hắn ta còn công khai chất vấn Thiên Như Vân.

- Trình Chấn Khuê, trưởng lão Ân Tử Lâm, tham kiến Ma Thần!

- Ah.

Nghe vậy, Thiên Như Vân mới hiểu ra. Chắc lão ta đã biết hắn là Đệ Nhị Thiên Ma rồi.

Điều này khiến hắn cảm thấy khá kỳ lạ.

Hậu nhân của gia tộc còn không tin hắn, vậy mà Trình Chấn Khuê lại có thể chắc chắn như vậy chỉ sau vài lần gặp gỡ.

- Ngươi biết ta?

- Sao ta lại không biết tiền bối được.

- Hừ, còn không phải vì nơi này bị Thiên Lam Hội làm ô uế hay sao?

Nghe vậy, Trình Chấn Khuê sững sờ.

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...