Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 418: Chân Tướng. (1)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 418: Chân Tướng. (1)

- Haaa.

Một người đàn ông trung niên với đôi mắt nhỏ khẽ thở dài. Ông ta là môn chủ Hồ Sơn Môn, người đứng đầu dãy Côn Luân Sơn hùng vĩ.

Tuy bề ngoài trông mới trung niên, nhưng thực chất ông ta đã hơn ba ngàn sáu trăm tuổi. Trước mặt ông ta là ba vị trưởng lão, ai nấy đều mang vẻ mặt nặng trĩu. Đã rất nhiều giờ trôi qua kể từ khi biến cố xảy ra.

- Tìm được con bé chưa?

Trước câu hỏi của Môn chủ, cả Trình Chấn Khuê và Cảnh Thiên Quốc đều lắc đầu. Họ đã cố gắng hết sức tìm kiếm Ha Bạch Linh, người mang huyết thống cuối cùng của môn chủ, nhưng đều bặt vô âm tín.

Sau khi đỉnh núi sụp đổ, lẽ ra phải tìm thấy thi thể hoặc manh mối gì đó, nhưng tất cả đều trống rỗng.

‘Có lẽ đã chết.’

Ngọn nến đỏ trong phòng Môn chủ vụt tắt, báo hiệu sinh mạng của Hạ Bạch Linh đã chấm dứt.

‘Đây là báo ứng sao?’

Môn chủ thầm than. Ông ta hối hận vì những gì đã xảy ra. Mạch Vĩ Cương là kẻ đứng đầu phe phái cực đoan, thực lực không tệ, bản thân môn chủ cũng nhận ra con gái mình đang bị ảnh hưởng bởi điều gì đó. Thế nhưng, ông vẫn luôn cho rằng hai đứa trẻ này đủ thông minh để hiểu chuyện, để rồi phải nhận lấy kết cục bi thảm này.

- Bạch Linh ... Bạch Linh của ta ...

Nỗi đau mất con như xé nát tâm can người cha già. Chứng kiến cảnh tượng đau lòng đó, ba vị trưởng lão cúi đầu nhận lỗi.

- Đều là lỗi của bọn ta.

- Xin Môn chủ hãy trách phạt!

Môn chủ lắc đầu.

- … Không, tất cả là do ta, sao ta có thể đổ lỗi cho các ngươi được?

Không khí trong phòng càng thêm nặng nề. Ngô Dũng là người cảm thấy áy náy nhất. Kể từ khi khai phái đến nay, đây là lần đầu tiên Hồ Sơn Môn phải chứng kiến cảnh chém giết đẫm máu như vậy.

- Vậy tiền bối kia hiện đang ở đâu?

Ngô Dũng đáp lại câu hỏi của Môn chủ.

- Bẩm Môn chủ, sư phụ đang ở trên một sơn phong khác.

- Hả?

- … Sư phụ nói sẽ đợi ngài.

Môn chủ dò hỏi thêm một số thông tin về Thiên Như Vân. Sau khi nghe kể lại mọi chuyện, ông càng thêm phần muốn gặp mặt hắn.

Trên Thiên Cấm Sơn, nơi từng là Thập Sơn Phong giờ đã bị phá hủy tan tành, Thiên Như Vân đang thử nghiệm Phong Yêu Tiên Tỏa.

Papapak!

Hồ Bang tròn mắt nhìn nó.

- Woa! Chủ quân, sao cây roi này có thể dài như vậy?

Chiếc roi trong tay Thiên Như Vân lúc này đã dài hơn mười mét, dường như có thể tùy ý thay đổi kích thước.

Papapak!

- Ta nhớ cũng có một cái tương tự, nhưng chưa từng dùng đến.

Trong kho tàng giáo phái cũng có roi, nhưng không thích hợp dùng trong chiến đấu nên rất ít khi được sử dụng.

- Hừm, hay là nhân cơ hội này thử một lần xem sao?

Khò!

Một tiếng ngáy khe khẽ vang lên. Đó là hồ ly với bộ lông vàng óng đang cuộn tròn ngủ trên vai Thiên Như Vân. Chính là Cửu Vĩ Yêu Hồ.

Nàng ta không chỉ có thể biến thành người, mà còn có thể tùy ý biến đổi hình dạng cáo, lúc này chẳng khác gì một tiểu hồ ly đáng yêu.

- Hừm.

Dù Thiên Như Vân đã nói rõ ràng là không được bám theo mình nữa, nhưng Cửu Vĩ Yêu Hồ vẫn nhất quyết lẽo đẽo bên cạnh. Ban đầu, Thiên Như Vân còn ngăn cản, nhưng sau cũng đành bất lực để mặc nàng ta gối đầu trên vai mình.

Chachacha!

Khi Thiên Như Vân truyền Thiên Ma Khí vào, Phong Yêu Tiên Tỏa lại biến thành giáp bảo vệ chân. Nhưng không giống như bảo vệ chân thông thường, nó giống như một con rắn đang quấn quanh chân hắn.

- Có vẻ mỗi món đồ đều có đặc tính riêng?

Thiên Như Vân không ngừng suy nghĩ về nó.

- Hay là nhân lúc này đi tìm những bảo vật khác?

Ngoài chiếc roi này, Thiên Như Vân còn biết vị trí của hai món nữa. Một là ở đảo Olkhon ở nước Nga cũng là nơi mà gia tộc họ Đan định cư.

Một bảo vật khác nằm ở núi Oji, theo như lời kể của lão già họ Trác kia.

- Không biết tập hợp đủ bảy món thì sẽ như thế nào nhỉ?

Đang lúc Thiên Như Vân trầm ngâm suy nghĩ, bốn người Môn chủ Hồ Sơn Môn, Ngô Dũng và hai vị trưởng lão tiến đến gần.

Môn chủ quan sát Thiên Như Vân, ánh mắt dừng lại trên tiểu hồ ly đang ngủ say sưa. Trông nó chẳng khác gì một con thú cưng đáng yêu.

- Chẳng lẽ … hồ ly đó chính là Cửu Vĩ Yêu Hồ trong truyền thuyết?

Ai có thể ngờ được, ẩn sau dáng hình tiểu hồ ly kia lại là Đại Yêu Quái đủ sức khuynh đảo cả thiên hạ? Chỉ đến khi thấu tỏ được căn nguyên của vạn vật, lĩnh hội được cách phân biệt linh khí ngũ hành, Môn chủ mới bàng hoàng nhận ra luồng yêu khí kinh thiên động địa ẩn chứa bên trong.

Tuy hiện tại đã được thu phục, nhưng nếu một ngày kia, yêu hồ kia rời đi thì hậu quả thật khó lường.

- Ngươi chính là Môn chủ.

Giọng điệu ngạo mạn của Thiên Như Vân khiến Cảnh Thiên Quốc nhíu mày. Đã quen với thái độ ngông cuồng của y, nhưng chứng kiến kẻ khác mạo phạm Môn chủ như vậy, Cảnh Thiên Quốc không khỏi tức giận.

Tuy nhiên, nhớ đến việc Ngô Dũng và Trình Chấn Khuê khẳng định đây chính là Ma Thần Thiên Như Vân năm xưa, ông ta đành nén giận.

[Môn chủ. Người này ...]

Cảnh Thiên Quốc truyền âm, muốn Môn chủ cẩn thận.

[Môn chủ?]

Thiên Như Vân dường như rất bất ngờ, nhìn chằm chằm vào Môn chủ.

‘Không đời nào …’

Môn chủ lắc đầu, vẻ mặt ngỡ ngàng. Trải qua hơn ba nghìn năm tu luyện, ông ta sớm đã thấu hiểu căn nguyên vạn vật, nắm giữ trong tay khả năng nhìn thấu số mệnh, tiên đoán kiếp người.

‘Hắn là ai …’

Vận mệnh của mỗi người, đôi khi được thể hiện qua vầng hào quang bao quanh. Thế nhưng, trong mắt môn chủ, Thiên Như Vân lại là một sự hỗn loạn đến cực điểm. Không gian xung quanh y như biển động, muôn vàn sắc màu cuồn cuộn như mây vần vũ, không thể nào nắm bắt.

‘Hắn … có phải là người không? Ta không thể nhìn thấu được.’

Thiên mệnh của Thiên Như Vân, ngay cả môn chủ cũng không thể nào nhìn thấy.

Môn chủ vẫn luôn tự tin vào khả năng nhìn thấu vận mệnh của người khác. Thế nhưng, khi đối diện với Thiên Như Vân, mọi thứ dường như trở nên vô nghĩa. Dòng chảy số mệnh của y mờ mịt, khó nắm bắt như làn khói trong gió.

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...