Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 422: Ngày Này Đã Đến. (1)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 422: Ngày Này Đã Đến. (1)
- Thiên công tử! Lão phu nghe nói Triệu Hữu Tín kia có quan hệ với một số tập đoàn lớn. Lão phu vô năng, võ công thấp kém, không thể giúp được gì. Chỉ có phiền các vị trưởng lão nghe theo sự sắp xếp của Thiên công tử.
Vị môn chủ đã thay đổi vận mệnh của chính mình. Ông hối hận vì thực lực kém cỏi, nhưng nhờ nhìn trước thiên cơ, ông ta đã có thể kéo dài vận mệnh của Ân Tử Lâm và di sản mà tổ tiên để lại.
Drrrr!
Một rung động nhỏ.
Tay phải Thiên Như Vân đang run lên nhè nhẹ.
Kim Sắc Cửu Vĩ Hồ nghiêng đầu, nhìn Thiên Như Vân lấy từ trong túi áo ra một thứ gì đó. Một tấm thiệp màu xanh thẫm với dòng chữ MS nổi bật. Thiên Như Vân luôn mang nó bên mình, bởi hắn không biết chính xác ngày giờ diễn ra sự kiện.
‘May mà nó không bị cháy rụi khi ta trải qua thoát thai hoán cốt.’
Mọi thứ trên người hắn đều tan biến trong biển lửa, chỉ duy nhất tấm thiệp này, được làm bằng chất liệu đặc biệt, là còn nguyên vẹn.
- Hừm.
Mặt sau tấm thiệp là thông tin về địa điểm, thời gian, cùng nút xác nhận tham dự.
- Trong ba ngày nữa?
Sự kiện sẽ diễn ra sau ba ngày nữa, vào lúc 7 giờ tối, tại khách sạn Hayden, Thượng Hải.
‘Hình như ta từng nghe đến cái tên này ...’
Thiên Như Vân nhớ ra, hắn từng nghe nói đến khách sạn này, nơi mà Thiên Võ Khánh dùng để giao dịch.
‘Trùng hợp vậy sao?’
Thiên Như Vân lập tức ra lệnh cho Nano theo dõi khách sạn Hayden, chờ thu thập tín hiệu. Nếu như bên kia đang chờ đợi phản hồi từ tấm thiệp mời, nhất định sẽ có tín hiệu được phát ra.
[Theo dõi tín hiệu.]
Drrr!
Chẳng mấy chốc, màn hình thực tế tăng cường hiện ra, vị trí được đánh dấu rõ ràng trên bản đồ Trung Quốc.
Và ở đó ...
- Khách sạn Hayden, Thượng Hải?
Tín hiệu phát ra từ chính nơi này. Xem ra, chúng gửi lời mời từ khách sạn, chứ không phải căn cứ bí mật.
- Đến đó.
Cuối cùng cũng có manh mối về địa điểm đấu giá. Thiên Như Vân nhìn chằm chằm vào màn hình LED, ánh mắt sắc lạnh, nhấn nút xác nhận.
- Tập đoàn MS, trả Bạch Kỳ lại cho ta.
* * * * *
Ba ngày sau.
Thành phố Thượng Hải.
Từng là một làng chài nhỏ bé, Thượng Hải dần phát triển thành trung tâm tài chính sầm uất, nơi giao thoa của nhiều nền văn hóa, một trong những thành phố phồn hoa nhất Trung Quốc.
Ngay cả khi cánh cổng không gian xuất hiện, Thượng Hải vẫn giữ vững vị thế của mình, bên cạnh Hồng Kông - nơi tập trung đông đảo người nước ngoài sinh sống.
Có ba người đang tiến vào ga tàu cao tốc phía Tây thành phố Thượng Hải. Đó là hai nữ thư ký và Phí Mục Tiên.
- Cô lúc nào cũng phải chạy đôn chạy đáo thế này sao?
- Gì?
Lưu Tô Hoa liếc nhìn Lâm Tố Huệ. Bị ánh mắt sắc bén kia dọa sợ, Lâm Tố Huệ lập tức im bặt.
- Ta chỉ đang hỏi thôi mà.
Kể từ ngày được đưa về từ Black Athena, cuộc sống của Lâm Tố Huệ như bước sang trang mới. Cô phải đối mặt với Lưu Tô Hoa mỗi ngày, quả thật rất áp lực.
Haizzz
Nhìn hai nữ thư ký lại sắp cãi nhau, Phí Mục Tiên chỉ biết thở dài ngao ngán. May mà Shakena không có mặt ở đây. Anh ta không dám tưởng tượng cảnh ba người phụ nữ kia ở cùng một chỗ sẽ hỗn loạn đến mức nào.
- Này! Phí Mục Tiên!
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
- Sư phụ!
Phí Mục Tiên quay đầu, nhìn thấy Hồ Bang, Thiên Như Vân và một gương mặt xa lạ. Anh ta đang thắc mắc về người trung niên kia thì Hồ Bang đã trả lời.
- Đây là đệ tử của chủ quân.
- Đệ tử? Hả? Đệ tử?
Phí Mục Tiên há hốc mồm. Thiên Như Vân thu nhận đồ đệ? Vị trí đồ đệ Thiên Ma Giáo chủ, ai mà chẳng thèm muốn chứ!
- Ta là Ngô Dũng. Thật hổ thẹn, được sư phụ chỉ dạy.
Ngô Dũng chắp tay chào. Hai nữ thư ký sững sờ trước phong thái điềm đạm, lễ độ của Ngô Dũng.
- Mọi thứ đã chuẩn bị xong chưa?
Thiên Như Vân hỏi.
Lưu Tô Hoa vừa khoác áo choàng lên người Thiên Như Vân, vừa đáp lời.
- Xe đã đợi sẵn ạ …
- Bỏ cái tay ra.
‘!?’
Lưu Tô Hoa giật mình, lùi lại. Cô không biết giọng nói lạnh lùng kia phát ra từ đâu.
Thiên Như Vân khẽ nhấc tay, một con Yêu Hồ nhỏ nhắn, bộ lông vàng óng hiện ra. Lưu Tô Hoa vẫn chưa kịp hoàn hồn sau tiếng quát lạnh lùng ban nãy, lại được phen giật mình. Cô không ngờ Thiên Như Vân lại mang theo một con Yêu Hồ xinh xắn bên mình.
- Ôi trời!
Lâm Tố Huệ cũng nhìn con Yêu Hồ, hai mắt sáng rực.
- Phó chủ tịch, đây là con gì vậy? Sao ngài lại mang theo một con thú cưng đáng yêu thế này...
Cắn!
- Ách!
Vừa định đưa tay vuốt ve, Lâm Tố Huệ đã bị con Yêu Hồ cắn phập vào ngón tay. Vết cắn không chỉ đau rát, mà còn rớm máu.
- Ngươi nghĩ ngươi đang sờ mó vào đâu hả?
- Hả?
Con Yêu Hồ cất tiếng nói, khiến hai nữ thư ký sững sờ. Đối với những người không biết lai lịch của Kim Sắc Cửu Vĩ Hồ, thì việc một con yêu nhỏ bé có thể nói tiếng người quả là một cú sốc lớn.
Hồ Bang thấy vậy liền lên tiếng cảnh báo.
- Đừng thấy nó dễ thương mà nhầm, tốt nhất là đừng động vào nó.
- Cậu nói cái gì vậy! Nó ... nó cắn ta này!
Lâm Tố Huệ ấm ức, trừng mắt nhìn Hồ Bang, vì vậy Hồ Bang ngơ ngác tự hỏi tại sao cô ấy lại nổi giận với mình.
Swish!
Con Yêu Hồ nhảy khỏi tay Lâm Tố Huệ, leo lên vai Thiên Như Vân, cảnh cáo hai nữ thư ký.
- Thiên Ma là của ta. Đừng có động vào.
Con Yêu Hồ lắc lư bảy chiếc đuôi mềm mại, trông vô cùng đáng yêu. Nhưng với Lâm Tố Huệ vừa mới bị nó cắn, thì nó chẳng dễ thương chút nào.
- Phó chủ tịch ... nó ... nó là ...?
- Không cần lo lắng. Cứ nhớ lời Hồ Bang là được.
Thiên Như Vân không có ý định giải thích.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook