Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 432: Buổi Đấu Giá. (2)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 432: Buổi Đấu Giá. (2)

Đúng lúc này, một người đàn ông ngồi phía trước xoay người lại, cất giọng niềm nở.

- Ngài chính là Phó chủ tịch tập đoàn Yongchun phải không? Hân hạnh được gặp! 

Đó là một gã trung niên chừng bốn mươi tuổi, đầu hói bóng loáng, miệng cười toe toét, chìa tay về phía Thiên Như Vân.

- Ngưỡng mộ danh tiếng ngài đã lâu, nay mới có dịp diện kiến. 

Thiên Như Vân lạnh lùng nhìn gã, không buồn đáp lại cái bắt tay. Gã hói bối rối, rút tay về, khẽ ho một tiếng rồi tiếp tục.

- Có phải ta quá đường đột rồi không? Ngài đến đây lần đầu sao? Ý ta là đến buổi đấu giá này. Ta đã tham gia ba lần rồi, rất có kinh nghiệm đấy. 

Mặc dù bị phớt lờ, gã vẫn cố gắng bắt chuyện. Ngô Dũng thấy vậy, liền lên tiếng.

- Xin hỏi, ngài có chuyện gì sao?

Khi đó, gã hói xua tay.

- À, không có gì to tát. Ta chỉ muốn làm quen với Phó chủ tịch tập đoàn Yongchun mà thôi. Nghe nói dạo này tập đoàn đang phát triển vượt bậc. Kết giao bạn bè, sau này còn nhiều dịp hợp tác. 

Gần đây, rất nhiều người tiếp cận Thiên Như Vân với mục đích tương tự. Danh tiếng lẫy lừng của hắn khiến không ít kẻ muốn lợi dụng.

- Hay là thế này, đợi đến giờ giải lao, chúng ta cùng uống vài ly, nhân tiện trao đổi thêm?

Gã hói vừa dứt lời, giọng nói của người điều hành buổi đấu giá vang lên, khiến gã phải dừng lại.

- Trước khi buổi đấu giá chính thức bắt đầu, xin quý vị dành chút thời gian cho một tiết mục đặc biệt. Những ai đã quen thuộc với buổi đấu giá này chắc hẳn đều biết ta đang muốn nói đến điều gì.

- Cái gì? 

Gã hói nheo mắt, nụ cười trên môi vụt tắt, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm trọng

- Ta phải đi đây. Gặp lại sau.

Gã hói ném lại một câu cụt ngủn rồi vội vã bước xuống, như thể có việc gì rất gấp gáp. Thiên Như Vân tuy không để tâm đến gã, nhưng vẫn cảm thấy có gì đó bất thường trong hành động bất ngờ của gã. Hắn ra hiệu cho Ngô Dũng.

- Ngô Dũng, ngươi đi theo hắn ta, xem hắn gặp ai, nói chuyện gì.

- Vâng thưa sư phụ. 

Với thân thủ của Ngô Dũng, bám theo một người bình thường dễ như trở bàn tay. Gã hói đi về phía lối ra bên phải mái vòm, Ngô Dũng âm thầm bám theo. Âm thanh náo nhiệt của tiếng nhạc xen lẫn tiếng người huyên náo như một lớp ngụy trang hoàn hảo cho Ngô Dũng.

- Chết tiệt! Bọn chúng định giở trò gì đây? Sao lại đưa món đó ra sớm vậy?

Gã hói vừa đi vừa lẩm bẩm với chính mình. Lối ra dẫn đến một hành lang nhỏ, thông với nhà vệ sinh.

‘Phải cẩn thận hơn.’

Ngô Dũng giữ khoảng cách xa hơn một chút, tránh để gã hói phát hiện. Gã đi thẳng qua nhà vệ sinh, đến trước một căn phòng có treo biển "Không Phận Sự Miễn Vào" rồi đẩy cửa bước vào.

- Hừ. 

Ngô Dũng khẽ nhíu mày. Trước cửa căn phòng có hai tên lực lưỡng, giống như vệ sĩ, đang canh gác.

Giải quyết chúng không khó, nhưng chắc chắn sẽ gây động tĩnh, khiến hệ thống camera giám sát phát hiện. Tuy nhiên, có một điều Ngô Dũng có thể khẳng định.

‘Gã đầu hói này chắc chắn có dính líu đến chuyện mờ ám gì đó.’

Nếu không, hắn ta không thể tự do ra vào một căn phòng được canh phòng cẩn mật như vậy. Đúng lúc này, tiếng hò reo từ phía mái vòm vang lên ầm ĩ, kéo Ngô Dũng trở về với thực tại.

- Woahh !!! 

Đám người đang trố mắt theo dõi màn trình diễn trên bục. Một thanh kim loại chế tạo từ hợp kim đặc biệt bị đưa ra làm thí nghiệm.

- Các vị hãy nhìn kỹ thanh hợp kim đặc biệt này bị cắt đứt như thế nào nhé!

Swish!

Một vật thể màu đen xoay tròn trên không trung, phía trên bục, thu hút mọi ánh nhìn. Nó dừng lại trước mặt một người đàn ông mặc trang phục đen.

- Đây là bảo vật được tìm thấy trong một ngôi chùa cổ ở tỉnh Vân Nam.

Loại vũ khí này có tên gọi là Ryun, lơ lửng giữa không trung một cách kì lạ. Điều khiến bọn họ kinh ngạc hơn nữa là người đó đang điều khiển chúng mà không hề có nội lực.

[TL: Theo mình hiểu thì nó là Thập Luân trong bộ phim ‘Huyền Thoại Thập Luân’. Cho nên, từ chương này, thay vì gọi là luân xa, Ryun, mình gọi nó là thập luân nhé.]

- Vũ khí này hoạt động dựa trên ý niệm của người sở hữu..

Người này chỉ là một người bình thường, chưa từng học võ công, nhưng với vũ khí này, hắn ta có thể dễ dàng cắt đứt bất kỳ loại kim loại hay hợp kim nào.

- Ồ! 

Tiếng hò reo, vỗ tay vang lên náo nhiệt. Không ít kẻ nhìn thập luân với ánh mắt thèm muốn. Người điều hành buổi đấu giá tiếp tục.

- Bảo vật này sẽ được bán đấu giá bằng tinh hạch cấp A. Bất cứ ai chỉ cần trả một viên tinh hạch cấp A, sẽ trở thành chủ nhân của nó.

Lưu Tô Hoa khẽ tặc lưỡi. Vũ khí này tuy kỳ lạ, nhưng bỏ ra một viên tinh hạch cấp A để đổi lấy nó thì quả là điên.

Đây chắc chắn là một chiêu trò để câu khách!

‘Kẻ nào lại ngu ngốc đến mức đem tinh hạch cấp A ra đổi lấy một thứ vô dụng như vậy, lại còn giao mạng sống của mình cho nó?’

Lưu Tô Hoa lắc đầu ngán ngẩm. Bỗng, cô ta trợn mắt kinh ngạc.

- Phó chủ tịch! 

Người đang bước lên bục kia, chẳng phải là Thiên Như Vân sao?

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...