Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 436: Các Ngươi Cùng Lên Đi. (1)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 436: Các Ngươi Cùng Lên Đi. (1)

- Hừ! Muốn đánh thì cùng xông lên một lượt, nhiều lời rườm rà! 

Lời nói ngạo mạn như nhát kiếm khiêu khích, xé toạc không gian tĩnh lặng của đấu trường. Thiên Như Vân vẫn đứng đó, thần thái vô cùng ung dung, như thể vừa làm một việc nhỏ nhặt. Nhưng những kẻ có mặt ở đây đều là những cao thủ lừng danh, lời hắn nói chẳng khác nào khiêu chiến lòng tự trọng của họ.

Lúc này, tên chủ trì còn chê chưa đủ náo nhiệt mà chăm chăm thêm dầu vào lửa.

- Ồ hô! Xem kìa, chẳng ai dám ra tay cả.

Giọng lão già chủ trì vang lên giễu cợt, nhưng trong đáy mắt lão lại lóe lên tia cười nham hiểm. Cả đấu trường chìm vào im lặng đầy căng thẳng. Ai cũng hiểu rõ thực lực khủng khiếp của Thiên Như Vân qua cái chết của Amuchai. Xông lên lúc này, chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Thế nhưng, lùi bước lúc này chẳng khác nào tự nhận thua kém, thanh danh gầy dựng bấy lâu coi như đổ sông đổ bể! Trong chốc lát, cả đấu trường chìm vào im lặng đến đáng sợ. Mỗi người đều mang trong mình toan tính riêng, ánh mắt khi nhìn Thiên Như Vân vừa căm phẫn, vừa e dè.

- Chẳng lẽ bằng hữu Amuchai lại cam tâm chịu thất bại như vậy sao?

Lão già chủ trì lại cất tiếng, ánh mắt nhìn về phía hai người từ Thái Lan và vài cao thủ châu Á khác đang ngồi trên hàng ghế VIP. Họ đều là những bậc thầy võ thuật Kantar lừng danh thuộc Đông Á Minh, cũng là đồng môn của Amuchai.

Khi người chủ trì vừa dứt lời, bọn họ liền trở thành tâm điểm của phòng đấu giá. Ai cũng tò mò phản ứng của bọn họ, còn người chủ trì thì đứng một bên, vừa mỉm cười vừa nói những lời gây kích động bọn họ.

- Hay là ngay cả những vị khách quý còn lại cũng đều chịu thua trước phó chủ tịch Thiên Mục Thành?

Không đánh đã nhận thua, những lời này chẳng khác nào bảo bọn họ hèn, những người ở đây ai cũng là người có thân phận có địa vị, bị người mỉa mai như vậy làm sắc mặt họ kém vô cùng.

Nhưng họ cũng bất lực thực sự, ai cũng thấy rõ kết cục thảm hại của Amuchai, kẻ mạnh nhất trong số họ còn bị giết dễ dàng như vậy, họ dám manh động hay sao? Sĩ diện là phải giữ, nhưng mạng sống cũng quý không kém, ai cũng đều do dự suy tính.

‘Có phải tên đó đang cố ý kích động chúng ta không?’

Không ít người nhíu mày hoài nghi. Hành động của lão ta quả thật kỳ lạ, như thể đang cố ý châm ngòi cho cuộc chiến bùng nổ. Nhưng dù có mục đích gì, thì lời khiêu khích đầy ác ý ấy cũng đã thành công khiến cả đấu trường sôi sục ...

Rắc!

Bầu không khí căng thẳng như dây đàn, bất kỳ ai cũng có thể cảm nhận được sát khí nồng nặc bao trùm lấy đấu trường. Bỗng bóng người cao lớn đứng bật dậy, phá vỡ sự im lặng. Đó là Konchosu với thân hình vạm vỡ, gương mặt đậm nét kiên cường, đệ tử chân truyền của Amuchai.

- Dừng lại! Ngươi không thấy sư phụ còn không phải là đối thủ?

- Ta phải báo thù cho sư phụ!

- Khoan đã, Konchosu! 

Những cao thủ Kantar khác cố ngăn cản, nhưng tất cả đều muộn. Lòng trung nghĩa, cùng nỗi căm hận đã che mờ lý trí của gã.

Pat!

- Konchosu! 

Konchosu gầm lên giận dữ, dồn toàn bộ nội lực vào cú đá sấm sét. Chân phải cuồn cuộn chân khí, như muốn xé toạc không gian, tung ra đòn công kích đáng sợ nhắm thẳng vào phần lưng Thiên Như Vân.

- Phách Thủy Cước!

Cú đá nhanh như chớp, mang theo uy lực khủng khiếp, khiến không ít người phải hít thở thần phục.

- Chết đi! 

Shhh!

Nhưng Thiên Như Vân vẫn đứng đó, không mảy may động tĩnh. Hắn lười biếng lên tiếng, như thể đang nói về một chuyện tầm thường.

- Tốt lắm. Xem ra ta nên huyết tẩy luôn cả Đông Á Minh cho rồi.

‘!?’

Chưa kịp để Konchosu hiểu chuyện gì xảy ra, một lực đạo mạnh mẽ đã ập đến. Thiên Như Vân chỉ nhẹ nhàng tung tay, chưởng lực như cuồng phong bão táp đánh trúng ngực Konchosu.

Phat!

- Kuak! 

Một chưởng đó làm Konchosu đau thấu xương khiến hắn bị đánh văng ra xa.

- Ack! 

- Cái gì? 

Konchosu như diều bay ngược ra sau, máu miệng trào ra dòng máu tươi. Ba tên cao thủ Kantar khác vội vàng lao đến đỡ lấy hắn, nhưng lực đạo quá mạnh khiến cả bốn người đều bị hất văng đi.

RẦM! RẦM! RẦM!

‘Một chưởng ... chỉ một chưởng đã khiến bốn người bọn họ trọng thương! Thực lực hắn ta ... ít nhất cũng phải là đại cao thủ.’ 

Đám đặc vụ của Đông Á Minh tuy vẫn giận đỏ mặt, nhưng chẳng ai dám manh động nữa.

- Hừ, các ngươi đã lãng phí quá nhiều thời gian trong trò chơi đấu giá này rồi.

Thiên Như Vân lạnh lùng nhìn đám người đang run rẩy, ánh mắt như dao cắt. Amuchai, con ách chủ bài đã bị hắn loại bỏ. Giờ đây, kẻ nào còn dám nhảy ra chỉ là tự tìm đường chết.

Thiên Như Vân vẫn đứng đó, thần thái ung dung như thể mọi chuyện xung quanh chẳng liên quan đến mình. Sự bình tĩnh đến lạnh lùng ấy càng khiến đám người kia sợ hãi tột độ.

- Thiên Mục Thành, tên khốn! 

Tên đeo mặt nạ thầm rủa trong lòng. Hắn ta biết rõ thực lực của Thiên Như Vân, nhưng không ngờ lại kinh khủng đến như vậy. Giờ đây, hắn ta phải làm gì đây?

- Ta đề nghị dừng cuộc chơi lại thôi. Nó càng lúc càng kỳ quặc, chẳng còn gì thú vị nữa.

- Không! Cứ để bọn chúng đấu tiếp! Ngươi cũng nghe hắn nói rồi đó, hắn ta nói sẽ chấp hết tất cả bọn chúng cùng xông lên mà không phải sao?

Lời nói của Jay khiến người đàn ông đeo mặt nạ bối rối vô cùng. Hắn ta hiểu rõ, một khi đã làm Jay không vui, hậu quả sẽ thảm khốc đến nhường nào. Hơn nữa, với tư cách là người chủ trì, hắn phải đảm bảo cuộc đấu giá diễn ra suôn sẻ, nếu liên tiếp có án mạng xảy ra sẽ làm xấu hình tượng của tập đoàn MS.

- Nhưng nếu các vị khách VIP phản đối ...

- Không thành vấn đề. Cứ làm theo mệnh lệnh của ta là được!

Giọng nói đầy uy quyền không cho phép bàn cãi, khiến người đàn ông đeo mặt nạ chỉ biết câm nín vâng lời. Jay là một trong mười giám đốc điều hành tập đoàn MS, vì vậy hắn ta không thể làm trái lệnh được. Hắn ta tắt tai nghe, hít sâu một hơi, sau đó quay sang phía các vị khách và lên tiếng:

- Phó chủ tịch Thiên Mục Thành đã đưa ra một gợi ý tuyệt vời, chính là ... mời các vị cùng lên khiêu chiến. Các vị nghĩ thế nào? Không phải lúc nào cũng có cơ hội như thế này đâu.

Thì thầm!

Lời nói vừa dứt, cả khán phòng như nổ tung. Tiếng bàn tán xôn xao vang lên dồn dập. Có người thích thú hóng hớt, có người lắc đầu ngao ngán, cũng có người tỏ ra bất mãn ra mặt.

- Nếu ta muốn rời đi lúc này vẫn được chứ? 

Tuy nhiên, giữa những lời ra tiếng vào ấy, vẫn có kẻ giữ được lòng tĩnh tâm. Jack Oren và Kohaku liếc nhìn nhau, cả hai đều âm thầm lắc đầu.

Tuy nhiên, không phải ai cũng đưa ra lựa chọn sáng suốt như vậy. 

Giữa đám đông náo loạn, một nhóm người tự tin bước ra. Đó là tám chiến binh cao lớn, cơ thể vạm vỡ đến mức kỳ lạ trong những bộ tác chiến hiện đại.

- Chúng ta tham gia. 

Bọn họ là những siêu chiến binh đến từ Úc, những kẻ luôn tự hào với khoa học kỹ thuật tân tiến của mình. Họ tin rằng, vũ khí của họ có thể đánh bại bất kỳ loại võ công nào. Tám người đó có thực lực tương đương với Thủ Vệ Cổng cấp A và người đàn ông da nâu đứng giữa họ có thực lực Thủ Vệ Cổng cấp S.

Họ quyết định nắm lấy cơ hội này.

‘Tên ngốc, đúng là kẻ cuồng vọng, tự tin thái quá.’

Tất cả đều cười nhạo Thiên Như Vân. Dù hắn có mạnh đến đâu, khi nhiều cao thủ hợp lực, thất bại là điều khó tránh khỏi. Tràn đầy tự tin, chúng hét lớn về phía Thiên Như Vân,

- Ngươi đã đề nghị điều này. Đừng hối hận nếu kết cục là cái chết!

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...