Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 445: Thủy Quái Kraken. (2)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

* Anh em cứ tích chương nha. Thứ bảy đẩy 20 - 30 chương.

Chương 445: Thủy Quái Kraken. (2)

Trong khi đó, trên con tàu tối đen cách đó chừng ba trăm mét, ánh đèn pha rọi sáng mặt biển đóng băng phía trước.

Papak!

Thái Văn Đức chỉ huy đám thuộc hạ ném bom phá băng, mở đường cho con tàu di chuyển.

- Động cơ thế nào rồi? Đã khởi động được chưa?

- Chúng tôi đang cố gắng làm tan băng, nhưng có lẽ phải mất thêm mười phút nữa.

- Chết tiệt! 

Cả đoàn phải mất thêm mười phút nữa để phá băng và tiếp tục di chuyển. Bọn họ trên tàu đều đổ dồn ánh mắt về phía Thái Văn Đức. Hắn ta đang chăm chú nhìn ra xa, vẻ mặt vô cùng căng thẳng. Càng lúc càng có nhiều xúc tu khổng lồ nhô lên khỏi mặt biển.

- Ôi trời!

- Nó ... nó còn lớn hơn trước.

So với lần đầu tiên họ bắt được nó cách đây bảy năm, Kraken đã lớn hơn rất nhiều. Không giống như mực hay bạch tuộc chỉ có 8 đến 10 xúc tu, Kraken dường như không có giới hạn về số lượng xúc tu. Nếu không có "người đó", ngay từ đầu họ đã chẳng thể nào bắt được nó.

Thình thịch!

Cánh cửa buồng lái bất ngờ mở tung, một người đàn ông trung niên chừng bốn mươi tuổi bước vào. Hắn ta tháo khẩu trang xuống, để lộ gương mặt dữ tợn.

- Triết Lĩnh! 

Nhờ mặt biển bị đóng băng, hắn ta đã chạy bộ đến con tàu mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.

- Chuyện gì đã xảy ra? Con tàu còn di chuyển được không?

Một tên lái tàu vội vàng đáp lời.

- Nếu xử lý được vấn đề động cơ, có lẽ chúng ta vẫn có thể khởi động con tàu.

- Có lẽ? Bây giờ là lúc nào rồi mà còn vòng vo tam quốc? Không nhanh lên thì tất cả đều bỏ mạng ở đây.

Triết Lĩnh gầm lên giận dữ. Từ lúc bắt đầu buổi đấu giá đến giờ, mọi chuyện cứ liên tiếp xảy ra ngoài ý muốn, khiến hắn ta sắp phát điên đến nơi rồi.

- Chưa kể đến tên khốn đó, nhỡ đâu Kraken ...

- Bình tĩnh nào, Triết Lĩnh.

- Giám đốc nghiên cứu? 

- Chúng ta còn thời gian mà. Nhìn kìa.

Thứ mà Thái Văn Đức đang nhìn chính là những xúc tu khổng lồ đang ngọ nguậy trên mặt biển đóng băng. Tổng cộng có đến 12 cái.

RẦM! RẦM!

Trên con tàu đấu giá, các cao thủ vẫn đang chiến đấu ác liệt với Kraken. Vài chiếc tàu cao tốc đã bị xúc tu của con quái vật nghiền nát hoặc nhấn chìm. Những vị khách không có vũ khí thì la hét thất thanh trong sợ hãi. Cảnh tượng hỗn loạn vô cùng.

- Nó ... nó còn lớn hơn trước kia rất nhiều.

Không ngoa khi nói rằng kích thước hiện tại của Kraken đã lớn gấp đôi, thậm chí gấp ba lần so với lần đầu tiên họ nhìn thấy nó. Ban đầu, nó chỉ là thực thể Alpha cấp A, nhưng giờ đây, có vẻ như nó đã tiến hóa lên cấp S.

- Ngươi nghĩ rằng bọn họ có thể giải quyết con quái vật đó trong vòng mười phút rồi đuổi theo chúng ta sao?

- Nhưng ... 

- Hắn ta sẽ không đuổi theo chúng ta đâu.

- Hả? 

- Bởi vì bọn chúng đều coi hắn là anh hùng.

Thiên Như Vân được biết đến là người hùng đã giải quyết cuộc khủng hoảng TRA. Nhờ đó, dư luận đã có cái nhìn tích cực hơn về tập đoàn Yongchun và Thiên Ma Thần Giáo.

Thái Văn Đức muốn lợi dụng chính danh tiếng của Thiên Như Vân để cản bước hắn.

- À! Thiên Mục Thành sẽ không bao giờ bỏ mặc người gặp nạn để chạy trốn đâu nhỉ?

- Lũ cao thủ luôn bị danh tiếng trói buộc. Đặc biệt là những kẻ có địa vị càng cao, thực lực càng mạnh thì lòng tự trọng lại càng lớn.

Thái Văn Đức cười khẩy. Mặc dù trong số những vị khách có không ít người quen biết với tập đoàn MS, nhưng hắn ta tin rằng, sau này bọn họ sẽ còn tìm được nhiều khách VIP hơn thế nữa.

- Không còn lâu nữa. 

Đã năm phút trôi qua, chỉ cần thêm chút thời gian nữa là con tàu có thể thoát ra khỏi đây.

Drrr!

Ngay lúc đó, cả con tàu rung lên bần bật. Động cơ đã hoạt động trở lại. Một tên thuộc hạ hớn hở báo cáo.

- Động cơ đã hoạt động bình thường, thưa ngài!

Thái Văn Đức mỉm cười đắc ý.

- Thấy chưa? Ta đã nói là không cần phải vội mà. Khi chúng ta ra khỏi đây ...

- Giám đốc! 

Triết Lĩnh tái mặt, run rẩy chỉ tay về phía cửa sổ. Thái Văn Đức ngạc nhiên quay đầu nhìn lại.

‘!?’

Bên ngoài cửa sổ, một bóng người đang lơ lửng giữa không trung: Thiên Như Vân!

- Tại sao hắn ta lại ở đây? 

Thiên Như Vân bình thản đặt tay lên lớp kính dày của buồng lái.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Cửa kính vỡ tan thành trăm mảnh, mảnh vỡ văng tung tóe vào bên trong.

Papapak!

- Kuak! 

- Ách! 

Những mảnh thủy tinh sắc nhọn găm thẳng vào cơ thể đám thuộc hạ trong buồng lái.

- Không! 

Triết Lĩnh liều mình lao đến, dùng thân thể che chắn cho Thái Văn Đức, nhưng ...

- Tránh ra.

Thiên Như Vân lạnh lùng vung tay.

- Ugh! 

OÀNH!

Cơ thể Triết Lĩnh nổ tung, xuyên thủng bức tường và bay ra ngoài. Sức mạnh thật khủng khiếp, có thể phá hủy dễ dàng lớp gỗ và sắt dày như vậy.

- Triết Lĩnh! 

Tên thuộc hạ kia võ công cao cường, thế mà vẫn không thể chống đỡ nổi một chiêu của Thiên Như Vân.

- Ngươi còn lo lắng cho hắn?

Thái Văn Đức định bụng bỏ chạy, nhưng cỗ lực lượng mạnh mẽ đã hút hắn ta trở lại.

Woong!

- Chết tiệt! 

Cùng đường mạt lộ, Thái Văn Đức quyết định sử dụng đến dị năng.

Bàn tay phải bỗng đỏ rực như lửa, trong khi bàn tay trái lại bị bao phủ bởi một lớp sương trắng dày đặc.

Năng lực đặc biệt của hắn ta chính là điều khiển nóng lạnh. Hắn ta có thể dùng tay phải thiêu đốt đối thủ, và dùng tay trái đóng băng kẻ địch.

- Ngu xuẩn.

Tuy là năng lực đặc biệt, nhưng ...

Slash!

- Ugh? 

Hai cánh tay Thái Văn Đức bị chém đứt trong nháy mắt. Ngay cả cao thủ luyện võ hàng chục năm cũng không thể chịu đựng nổi nỗi đau đớn ấy, huống hồ là Thái Văn Đức.

- Kuaaaak! 

Máu từ hai bả vai phun ra như suối. Tiếng hét thất thanh vang vọng khắp con tàu. Nếu không cầm máu kịp thời, hắn ta có thể chết vì mất máu quá nhiều. Thiên Như Vân nhanh chóng điểm huyệt cầm máu cho Thái Văn Đức. Tất nhiên, đây chỉ là biện pháp tạm thời.

Thiên Như Vân ung dung ngồi xuống một chiếc ghế còn nguyên vẹn gần đó, phất tay kéo Thái Văn Đức lại gần.

‘Hắn rốt cuộc là thứ gì?’

Không chỉ sở hữu võ công cái thế, Thiên Như Vân còn có những năng lực quỷ dị khó lường.

- Giờ thì có thể nói chuyện nghiêm túc được rồi chứ, Thái Văn Đức?

Nghe vậy, Thái Văn Đức cắn chặt môi, ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng.

‘Triệu Hữu Kỳ! Tên khốn đó!’

Ngoài gã ta ra, sẽ không còn ai tiết lộ danh tính thật của hắn. Thái Văn Đức lo sợ những gì mà Triệu Hữu Kỳ đã nói với Thiên Như Vân. Hắn ta liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Những vị khách được mời đến tham dự buổi đấu giá đang phải chật vật chống đỡ với những xúc tu khổng lồ của Kraken.

- Tại sao ... ugh ... ngươi không ... cứu họ? 

Thiên Như Vân nhếch môi cười rồi hỏi.

- Tại sao ta phải giúp? 

- Hả? 

Thiên Như Vân nhếch mép cười, thản nhiên hỏi lại.

- Nếu ngươi không cứu bọn họ ... danh tiếng của ngươi ... sẽ bị ... hủy hoại ...

Thiên Như Vân túm tóc Thái Văn Đức, kéo giật về phía mình.

- Kuak! 

- Ngươi nghĩ ta là thánh nhân? Ai gặp khó khăn cũng phải ra tay cứu giúp?

‘!?’

- Phí công cứu lũ người kia làm gì, ta còn chẳng biết chúng là ai.

Nghe vậy, Thái Văn Đức cảm giác như có một cây búa tạ giáng thẳng vào đầu.

Hắn ta cứ nghĩ Thiên Như Vân là tên cao thủ võ lâm hám danh hám lợi, nhưng xem ra hắn ta đã nhầm to.

Rốt cuộc, Thiên Như Vân chỉ là một kẻ tùy tâm sở dục, thích gì làm nấy mà thôi.

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]



 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...