Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 448: Hạ Màn. (1)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 448: Hạ Màn. (1)
Thực thể Alpha cấp S, Kraken giờ đây đã trở thành một khối xác vô hồn, chìm dần xuống đáy đại dương. Ánh mắt của những kẻ đang theo dõi trên boong tàu lóe lên tia tham lam.
Tinh hạch cấp S có thể coi là báu vật vô giá đối với bất kỳ cao thủ nào. Và bất kỳ ai cũng khao khát sở hữu nó, nhưng …
Tuy nhiên, dù rất muốn có nhưng họ vẫn dè chừng.
‘Yêu Hồ đâu rồi?’
‘Nó đã biến mất?’
Cùng lúc Kraken rơi xuống biển, Cửu Vĩ Yêu Hồ cũng biến mất tăm. Cảm giác áp bách khủng khiếp kia cũng theo đó mà tan biến.
Nhìn thấy Lưu Tô Hoa, Bạch Kỳ và Ngô Dũng bay lại gần xác Kraken, nhiều người không kìm được nỗi thâm tâm trong lòng.
- Nó đang làm gì vậy?
Bạch Kỳ khó hiểu, nhìn Yêu Hồ đang cúi đầu chọc ngoáy vào cơ thể Kraken.
- Có lẽ đang tìm tinh hạch.
- Tinh hạch?
Là người đến từ quá khứ, Bạch Kỳ không hề biết gì về những bí ẩn của thời đại này, bao gồm cả sự tồn tại của cánh cổng không gian.
Sau đó, Ngô Dũng liền giải thích theo cách mà Bạch Kỳ có thể hiểu được.
- Tinh hạch cũng giống như đan điền, là nơi tụ hợp năng lượng của những sinh vật từ cánh cổng không gian.
- À! Ra là vậy.
Bạch Kỳ gật đầu chứng tỏ ý đã hiểu.
- Vậy thì Yêu Hồ kia là Linh Thú? Nhưng sao nó lại moi hạch tâm Linh Thú khác thế?
Ngô Dũng nghe vậy thì á khẩu. Làm sao hắn có thể giải thích cho Bạch Kỳ hiểu được rằng, con cáo nhỏ bé kia chính là một trong Tam Đại Yêu Quái trong truyền thuyết, một sự tồn tại hoàn toàn khác biệt với những sinh vật đến từ cánh cổng? Hơn nữa, tính cách của nó cũng chẳng hiền lành gì!
Bạch Kỳ thấy vậy thì càng thêm phần tò mò, tiếp tục hỏi.
- Con cáo đó có phải là thú cưng của chủ quân?
‘!?’
Ngô Dũng bối rối, vội vàng tìm cách đánh trống lảng.
- A, sư phụ có giao cho ta nhiệm vụ bảo vệ một người, ta phải đi xem sao đã.
Ngô Dũng liếc nhìn Kim Sắc Cửu Vĩ Yêu Hồ đang lục lọi trong xác Kraken. Tuy vẻ ngoài đáng yêu, nhưng nó rất hung dữ với tất cả mọi người, ngoại trừ Thiên Như Vân.
‘Tốt nhất là không nên chọc vào nó.’
Phat!
Nghĩ vậy, Ngô Dũng vội vã bay về phía mái vòm bị sập trên con tàu. Nơi đó đang có Triệu Hữu Kỳ, một trong mười giám đốc của tập đoàn MS, đang ẩn nấp để tránh cuộc chiến ác liệt bên ngoài.
- Sao cậu ta lại vội vàng như vậy?
Bạch Kỳ thắc mắc nhìn theo bóng lưng Ngô Dũng. Lưu Tô Hoa bên cạnh khẽ giải thích.
- Vì anh ta không muốn nhắc đến con cáo đó thôi. Tốt nhất là ngài cũng đừng hỏi về nó nữa.
- Hừm ...
Bạch Kỳ buồn bã thở dài. Hắn thật sự không thể hiểu nổi, tại sao bọn họ lại kiêng dè con cáo kia đến vậy? Hay là bọn họ sợ sức mạnh của nó?
- Không biết chủ quân đã thuần phục con cáo đó bằng cách nào?
Bạch Kỳ chuyển hướng nhìn, đúng lúc nhìn thấy con cáo nhỏ đang ngậm một vật thể phát sáng chói lóa, kích thước lớn bằng cả người nó.
- Tinh hạch!
Đó là tinh hạch Kraken, viên tinh hạch cấp S.
- Tìm thấy rồi!
Cửu Vĩ Yêu Hồ sung sướng nhảy cẫng lên, liếm láp viên tinh hạch sáng lấp lánh. Nó thầm nghĩ đến việc sẽ dùng nguồn năng lượng khổng lồ này để bù đắp lại phần yêu lực đã hao tổn trong trận chiến khi nãy và nối lại hai chiếc đuôi bị cắt đứt.
Shh!
Bảy chiếc đuôi lông vàng bỗng chốc to lên, quấn chặt lấy viên tinh hạch. Cửu Vĩ Yêu Hồ háo hức hấp thu nguồn năng lượng tinh khiết bên trong.
Goooo!
Cơ thể Yêu Hồ phát ra ánh sáng vàng rực, miệng phát ra những âm thanh rên rỉ thích thú. Nó dán sát khuôn mặt vào viên tinh hạch, như thể đó là món bảo bối quý giá nhất trên đời.
Bạch Kỳ lẩm bẩm, khuôn mặt đầy vẻ khó hiểu. Sao nó lại hành động giống mèo đến vậy?
- Nó thật sự là một con cáo?
Nhưng chưa kịp để hắn thắc mắc thêm, Bạch Kỳ đã nhíu mày, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. Lưu Tô Hoa nhận ra sự bất thường, liền hỏi.
- Sao vậy?
- Đám người kia biến mất rồi.
- Đám người?
Lưu Tô Hoa hoảng hốt nhìn quanh. Đúng như lời Bạch Kỳ nói, những người trên boong tàu cao tốc đã biến mất tăm từ lúc nào.
- Tất cả họ đã đi đâu?
Mặt biển đang bị đóng băng, con tàu mắc kẹt không thể di chuyển. Vậy mà … tất cả bọn họ đều biến mất?
Vèo!
Một bóng người thoắt ẩn thoắt hiện, tiến đến gần với tốc độ kinh người, để lại những tàn ảnh trên không trung. Đó là người đàn ông trung niên đội mũ trùm đầu xanh thẫm, đeo kính đen và ria mép.
Thần tốc Kohaku.
- Cao thủ phương Đông.
Bạch Kỳ ngay lập tức nhận ra thân phận của đối phương. Kohaku hỏi, giọng nói trầm lắng.
- 見 た の か?
[Ngươi có nhìn thấy không?]
Thấy Bạch Kỳ không hiểu tiếng Nhật, Kohaku lại nói bằng một tràng tiếng Trung lơ lớ.
- Ngươi … Có thấy … Lúc nãy … Đám người … Biến mất …
Kohaku đứng trơ ra, chứng kiến cảnh tượng khó tin vừa diễn ra trước mắt. Rất nhiều người đột nhiên biến mất.
Cảm nhận được điều bất thường, Kohaku vội vàng chạy về phía Bạch Kỳ và Lưu Tô Hoa, ánh mắt không ngừng quan sát xung quanh.
- Lại là chuyện gì?
Lưu Tô Hoa hốt hoảng hỏi. Hơn trăm con người đã biến mất không một dấu vết! Một dự cảm xấu lén lút hiện lên trong lòng cô.
- Cái này!
Bạch Kỳ không nói nên lời, vội vã lao về phía mái vòm bị sập.
* * *
Khi Ngô Dũng đến nơi, căn phòng an toàn đã bị phá hủy hoàn toàn. Nằm bất động giữa đống đổ nát là thân thể bất tỉnh của Triệu Hữu Kỳ.
Vút!
Ngô Dũng vội vàng đưa Triệu Hữu Kỳ ra ngoài, kiểm tra hơi thở và mạch đập. May mắn thay, hắn ta vẫn còn sống. Có vẻ như khi mái vòm sập xuống, Triệu Hữu Kỳ đã bị ngã đập đầu vào đâu đó nên mới bất tỉnh.
‘Có nên mang theo hắn không?’
Ngô Dũng đắn đo một chút rồi vác Triệu Hữu Kỳ lên vai, cẩn thận bước ra khỏi căn phòng. Bỗng, y cảm nhận được một luồng sát khí lạnh lẽo phía sau lưng.
‘Cái gì vậy?’
Ngô Dũng giật mình quay đầu lại, đồng thời lùi nhanh về phía sau.
ẦM! ẦM!
Mái vòm vốn đã yếu ớt giờ đây hoàn toàn sụp đổ, đá vụn rơi xuống như mưa. Xung quanh vẫn vắng lặng như tờ, ngoại trừ Ngô Dũng ra dường như không còn ai khác.
Nhưng … một giọng nói khàn khàn đột ngột vang lên ngay bên tai.
- Ta khuyên ngươi nên bỏ hắn xuống.
Âm thanh lạnh lẽo, đầy vẻ đe dọa khiến Ngô Dũng lạnh sống lưng. Y hỏi vội, giọng hơi run.
- Ngươi là ai?
- Ngươi không cần biết.
- ... Hay là, ngươi là người của tập đoàn MS?
Ngô Dũng dò hỏi, đồng thời cẩn thận lùi lại, tay vơ lấy một mảnh đá vỡ để phòng thân. Nhưng ngay lúc đó, một luồng sát khí khủng khiếp ập đến. Ngô Dũng hoảng hốt nghiêng người né tránh.
Tuy nhiên ...
‘!?’
Triệu Hữu Kỳ trên vai đã biến mất.
- Sao lại vậy?
Chỉ trong tích tắc, Triệu Hữu Kỳ đã không còn tăm hơi. Ngô Dũng thậm chí còn không kịp nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra. Giọng nói kia lại vang lên, lần này gần hơn trước.
- Ngươi muốn đi đâu?
- Gì?
ẦM! ẦM! ẦM!
Không gian xung quanh Ngô Dũng bỗng chốc méo mó, vặn xoắn. Y cảm thấy tim mình như thắt lại, toàn thân bị một lực hút khủng khiếp kéo đi.
Ngô Dũng cố gắng chống cự, nhưng vô ích.
Wheing!
Một luồng gió lạnh buốt phả vào mặt, khiến y rùng mình. Xung quanh tối đen như mực, chỉ có thể cảm nhận được hơi lạnh của băng tuyết.
Khi Ngô Dũng kịp định thần lại, y đã đứng trên boong một con tàu giữa biển khơi. Nhưng không phải là bầu trời xanh thẳm và làn nước biếc trong, mà thay vào đó là một màu trắng xoá của băng tuyết. Ngay cả những ngọn núi cao chót vót ở xa xa cũng bị tuyết phủ kín.
- Đây là đâu?
Ngô Dũng hoảng hốt nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu quen thuộc nào đó. Nhưng ngoại trừ tuyết và băng, y không thấy gì khác.
Ngô Dũng vội vã lấy điện thoại ra, kiểm tra tọa độ hiện tại. Và rồi ... y trợn mắt sững sờ.
- Nga?
Vị trí hắn đang đứng giờ phút này … là ở giữa nước Nga! Chỉ trong nháy mắt, y đã bị dịch chuyển từ Thượng Hải đến một nơi xa xôi hàng ngàn dặm!
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook