Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 462: Thiên Như Vân VS Nhất Linh. (1)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 462: Thiên Như Vân VS Nhất Linh. (1)
Gió rít gào!
Một bóng hình thoắt ẩn thoắt hiện, lao vun vút với tốc độ kinh hồn, dần hiện rõ hình hài khi giảm tốc. Mọi chướng ngại vật dường như đều trở nên vô nghĩa trước tốc độ khủng khiếp ấy.
- Tại sao ta lại bị sai khiến như thế này?
Là Shakena với mái tóc tím bay phần phật trong gió. Trên tay cô là một chiếc điện thoại thông minh. Dù không thể sử dụng vì rào cản ngôn ngữ, cô ta vẫn biết rõ phải bấm nút nào.
- Với tốc độ của chủ nhân thì không mất nhiều thời gian đâu.
Shakena tin rằng Thiên Như Vân sẽ kịp thời đến khi cuộc chiến nổ ra. Vừa bấm nút, cô lập tức quay đầu, phóng về hướng chiến trường.
- Chủ nhân?
Ánh mắt Shakena hướng về phía trước tập đoàn Yongchun, nơi cô ta cảm nhận được khí tức quen thuộc.
- Ma Thần!!!
Đôi mắt lão nhân ánh lên tia nhìn kinh hãi. Dù năm tháng có thể làm mờ nhạt gương mặt và địa danh, nhưng ký ức về khuôn mặt của Thiên Như Vân vẫn in sâu trong tâm trí lão.
- Ồ!
Thiên Như Vân có vẻ thích thú với phản ứng này. Ngay khi hắn xuất hiện, đã có kẻ thời hiện đại gọi hắn là Ma Thần, danh xưng mà ít ai trong thời đại này biết đến.
- Ngươi biết ta?
Nghe Thiên Như Vân hỏi, lão ta cười nhạt, nụ cười đầy giễu cợt.
- Biết chứ! Làm sao ta có thể quên được gương mặt đáng nguyền rủa đó?
Từng lời thốt ra đều chất chứa thù hận, ánh mắt lão ta ánh lên tia căm phẫn tột độ.
- Ngươi còn chống đỡ được bao lâu?
Pal!
Kim Thành Long vận toàn lực, đao khí bao phủ lấy bàn tay, nhắm thẳng vai Thiên Như Vân bổ xuống.
Rắc!
Nhưng đòn đánh chí mạng ấy lại chẳng thể làm Thiên Như Vân sứt mẻ. Đao khí như chạm phải bức tường thép, tia lửa tóe ra, bất lực dừng lại.
- Thực lực kiểu gì vậy?
Không thể gây ra dù chỉ một vết xước cho đối thủ, Kim Thành Long không khỏi kinh hãi. Thiên Như Vân nhìn hắn, giọng điệu đầy thất vọng.
- Ngươi hẳn là chủ tịch BSG Group, chắc hẳn là Đao Vương, nhưng xem ra còn kém xa kẻ mà Đao Thần chọn làm truyền nhân năm xưa.
- Cái gì?
- Nói cách khác, ngươi không có tư cách đứng đây.
Puck!
Lời còn chưa dứt, nắm đấm Thiên Như Vân đã giáng thẳng vào ngực Kim Thành Long. Xương cốt vỡ vụn trong tích tắc.
Rắc!
- Kuaaak!
Bịch! Bịch! Bịch!
Mấy tên mặt nạ đen vội vàng lao tới đỡ lấy Kim Thành Long đang bay ngược về phía sau, nhưng tất cả đều bị lực đạo khủng khiếp hất văng.
- Dừng lại! Dừng lại!
Kim Thành Long cố gắng dừng lại nhưng bất lực. Đúng lúc này, một bàn tay chặn đứng đà bay của hắn.
Pak!
Kim Thành Long ngẩng đầu, máu me bê bết, nhìn người vừa cứu mình.
- Nhất Linh tiền bối?
Người cản lại chính là Nhất Linh, người dường như không thể di chuyển nếu thiếu xe lăn.
- Cảm ơn.
Pal!
- Euk!
Lời cảm tạ còn chưa dứt, Nhất Linh đã ném hắn xuống đất không chút thương tiếc. Lão nhân nhìn xuống, ánh mắt khinh miệt.
- Ngươi đang làm ô uế thanh danh của bản môn.
- Ta xin lỗi.
Xương ngực vỡ nát khiến Kim Thành Long khó khăn thốt ra từng chữ. Hắn cúi gằm mặt, xấu hổ không dám ngẩng lên. Hắn chưa bao giờ ngờ tới, thực lực giữa hai bên lại chênh lệch đến vậy. Nhất Linh nhìn Thiên Như Vân, trầm giọng.
- Các ngươi, đều không phải đối thủ của Ma Thần.
Mắt Thiên Như Vân rực sáng lên trước những lời nói đó.
- Cơ thể ngươi linh hoạt hơn so với tuổi tác đấy.
Dưới con mắt của Thiên Như Vân, lão ta sống đến ngày hôm nay là tương đối hiếm, cử động dù chỉ một chút cũng đủ khiến cơ thể đau đớn. Thế nhưng, thân pháp lão ta lại nhanh nhẹn như nước chảy mây trôi, quả là kỳ tài.
- Ngươi là ai?
Thiên Như Vân hiếu kỳ dò hỏi. Khí tức toát ra từ lão ta có gì đó rất quen thuộc, khiến hắn nhớ đến một người.
- Đao Thần.
Cảm giác rất giống, nhưng Thiên Như Vân chắc chắn mình đã giết chết Đao Thần. Trục thời gian dẫn đến tương lai này diễn ra sau khi hắn kết liễu Đao Thần.
- Xem ra ngươi đã quên ta rồi.
- Ta chưa hề gặp ngươi.
[TL: Cả mình (dịch giả bộ Ngã Lão Ma Thần) cũng quên rồi.]
Nghe Thiên Như Vân nói vậy, lão ta cười lớn.
- Khà khà khà khà.
Tiếng cười chấn động, khiến đám người đeo mặt nạ phải vội vàng bịt tai để tránh luồng nội lực khủng khiếp phát ra.
- Kuak!
- Ta là Nhất Linh!
Lão già nhìn Thiên Như Vân, nụ cười đầy ẩn ý.
- Gặp lại sau hơn ngàn năm, kẻ sống lâu như ngươi quên mất người khác cũng là lẽ thường tình, nhưng ta thì không bao giờ quên ngươi đâu!
Thoắt cái, thân hình lão ta đã xuất hiện ngay trước mặt Thiên Như Vân.
Xoẹt!
Tay không vũ khí, nhưng Nhất Linh chỉ cần vung tay là đã tạo thành một luồng Vô Hình Chi Đao sắc bén. Thiên Như Vân xoay người, cũng tạo ra Vô Hình Chi Kiếm đỡ lấy.
Keng!
Vô Hình Chi Đao của Nhất Linh tuy chỉ là nội lực ngưng tụ, nhưng khi va chạm với Vô Hình Chi Kiếm của Thiên Như Vân lại phát ra tiếng kim loại va đập chói tai. Chưa dừng lại ở đó, dư chấn từ cú va chạm còn khiến mặt đất nứt toác, cuồng phong gào thét.
- Euk!
- Ack!
Đám người đeo mặt nạ bị cuồng phong hất tung lên không trung. Giữa lúc hai loại vũ khí vô hình đối đầu, lão nhân thản nhiên lên tiếng.
- Lần này sẽ khác xưa.
- Ý ngươi là sao?
Lời nói đầy ẩn ý của lão ta như thể từng giao đấu với hắn, nhưng Thiên Như Vân không hề có chút ấn tượng nào.
- Không gặp ngàn năm? Nano, ngươi có biết lão ta là ai không?
Thiên Như Vân dò hỏi Nano, phòng trường hợp trí nhớ hắn có sai sót. Với khả năng của một siêu máy tính, Nano chắc chắn sẽ tìm ra manh mối.
[Bắt đầu tìm kiếm.]
Đồng tử Thiên Như Vân co rút, thực tế tăng cường được kích hoạt. Khi hình ảnh phân tích khuôn mặt lão ta hiện lên, lão ta kia cười lớn.
- Năm xưa ta chưa từng dùng toàn lực khi đấu với ngươi. Nhưng đừng lo, sau ngàn năm khổ luyện, thực lực hiện tại của ta đã vượt xa ngươi rồi!
Rắc!
Cánh tay Nhất Linh bắt đầu biến đổi, lan dần lên phần thân trên. Quần áo rách toạc, để lộ cơ bắp cuồn cuộn.
- Huah!
Chang!
Thật bất ngờ, lão ta đã đỡ được Vô Hình Chi Kiếm. Thiên Như Vân lập tức biến chiêu, dùng kiếm chặn lại đòn phản công.
Kaaak! Kwang!
Sức mạnh từ Vô Hình Chi Đao khiến Thiên Như Vân lún sâu xuống đất. Mặt đất nứt toác, tạo thành một hố sâu bán kính mười mét. Thiên Như Vân bị lún sâu đến tận thắt lưng. Nhưng lão nhân kia vẫn chưa dừng lại.
- Để ta cho ngươi thấy tinh hoa thực sự của Cực Đao Thần Thuật!
Lão nhân vung đao về phía Thiên Như Vân, thi triển thức thứ bảy của Bát Hoang Đao Pháp.
Chachacha!
Tám tàn ảnh với sức mạnh kinh người đồng loạt tấn công Thiên Như Vân.
- Ha!
Thiên Như Vân không khỏi kinh ngạc. Chiêu thức lão ta sử dụng hoàn toàn khác biệt so với những gì hắn biết về Đao Thần Lục Minh, uy lực mạnh hơn rất nhiều.
- Thú vị đấy.
Thiên Như Vân vận lực, thoát khỏi mặt đất. Vô Hình Chi Kiếm trong tay biến hóa khôn lường, Nhị Thập Tứ Kiếm Pháp như hòa làm một, tạo thành một chiêu thức kiếm pháp tinh diệu.
- Kiếm Thần Lạc Vũ.
Đây chính là chiêu thức thứ ba của Ma Thần Kiếm Pháp - Kiếm Thần Lạc Vũ. Lần đầu tiên trong thời đại này, Thiên Như Vân sử dụng Ma Thần Kiếm Pháp, kết hợp giữa Thiên Ma Kiếm Công và Cực Đao Thần Thuật.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook