Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 479: Nhị Khách Khanh. (2)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 479: Nhị Khách Khanh. (2)
- Ngươi định giữ ta đến bao giờ?
Thiên Như Vân lạnh lùng hỏi, ánh mắt dán chặt vào cổ tay mình.
Một luồng nội lực khủng khiếp bắt đầu tụ lại xung quanh cổ tay hắn.
Rắc rắc!
Nhị Khách Khanh nhíu mày. Bàn tay hắn ta đang giữ chặt lấy Thiên Như Vân bắt đầu run lên bần bật.
Hắn ta kinh ngạc thốt lên:
- Ha! Thật đáng kinh ngạc. Với sức mạnh này, nói ngươi nắm giữ thiện khí cũng chẳng sai.
- Thiện khí?
- Giữ lâu hơn nữa e là không ổn.
Bụp!
Không thể chịu đựng luồng nội lực khủng khiếp đó thêm nữa, Nhị Khách Khanh buông tay Thiên Như Vân ra. Ngay lập tức, Bạch Kỳ và Văn Lan Dung lao tới tấn công hắn ta.
Vù vù.
Nhị Khách Khanh vươn hai tay ra, xoay tròn, tay áo bung ra, phóng một luồng khí mạnh mẽ hất văng cả hai ra xa.
- Cái gì?
- Chuyện gì thế này?
Cả hai đều kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên họ chứng kiến một luồng nội lực lại có thể khuếch tán và giải phóng một cách dễ dàng như vậy. Nó không giống bất kỳ loại võ công nào mà họ từng biết.
‘Hắn ta cũng không phải là kẻ dễ chơi.’
Vèo!
Ngay khi Nhị Khách Khanh vừa thi triển chiêu thức kỳ lạ đó, Thiên Như Vân như tia chớp vung kiếm chém thẳng về phía trán hắn ta. Một luồng hắc khí bao trùm lấy thanh kiếm, đó chính là Thiên Ma Khí.
Sức mạnh của Vô Hình Kiếm kết hợp với Thiên Ma Khí thật không thể tưởng tượng nổi.
- Ặc! Nguy hiểm thật đấy.
Vút!
Khoảnh khắc thanh kiếm xé gió lao tới, không gian xung quanh đối phương bỗng chấn động dữ dội.
Oành!
Một tiếng nổ vang lên, không gian nơi thanh kiếm vừa lướt qua nhuốm một màu đen kịt, tiếng gió rít gào thét như muốn xé toạc cả không gian.
Thiên Như Vân nheo mắt.
‘Hắn ta ... bẻ cong không gian sao?’
Với những kẻ khác, có lẽ chỉ nhìn thấy hắn ta di chuyển với tốc độ nhanh như chớp để né tránh đòn tấn công. Nhưng Thiên Như Vân có thể nhìn thấu sự biến đổi của không gian, lại nhận ra đây là một chiêu thức hoàn toàn khác biệt với Hư Vô Giới.
Nó giống như ‘Thuấn Địa Thuật’ mà sư tổ từng nhắc đến.
Cộp!
Một vật gì đó rơi xuống đất. Đó là cánh tay của Nhị Khách Khanh.
Vút!
Cùng lúc đó, Nhị Khách Khanh xuất hiện ngay sau lưng C.
Nhìn cánh tay đã lìa khỏi thân thể, Nhị Khách Khanh thản nhiên nói:
- Ngươi đã chặt đứt tay ta.
Hắn ta không hề tỏ ra đau đớn, mà chỉ thản nhiên như thể cánh tay bị đứt lìa kia không phải là của mình.
‘Tên này rốt cuộc là ai?’
Thiên Như Vân càng thêm tò mò về kẻ bí ẩn này. Khác với ả tự xưng là Tam Khách Khanh, tên này rõ ràng là con người, nhưng hắn ta không hề biết võ công, cũng không sở hữu nội lực.
Luồng khí tỏa ra từ người hắn ta rất thuần khiết và trong sáng, không hề mang theo sát khí hay ác ý.
‘A! Chẳng lẽ Nhị Khách Khanh có thể di chuyển xuyên không gian?’
C trong thân xác Hồ Bang, không giấu nổi vẻ vui mừng. Thật ra, ban đầu ả ta chỉ mong Nhị Khách Khanh bỏ chạy để báo tin cho đồng bọn, nhưng nhìn tình hình hiện tại, có vẻ như họ có thể cùng nhau thoát thân.
- Nhị Khách Khanh, mau đưa ta đi!
Tuy nhiên, câu trả lời lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của ả ta.
- Ngươi cuối cùng cũng chịu đổi linh hồn rồi.
- Hả?
- Trước đó ta chẳng thể làm gì được.
- Ngươi đang nói cái quái gì vậy? Nhị Khách Khanh, rốt cuộc ngươi đang ...
Bốp!
Lời còn chưa dứt, C đã bị điểm huyệt, ngất lịm tại chỗ.
Thiên Như Vân nhíu mày khó hiểu trước hành động bất ngờ của Nhị Khách Khanh.
- Ngươi đang làm cái trò gì vậy?
Hắn không thể tin nổi tên này lại ra tay với đồng bọn của mình. Nhị Khách Khanh giơ hai tay lên, mỉm cười nói:
- Ta đầu hàng.
- Cái gì?
Thiên Như Vân cảnh giác nhìn hắn ta. Hắn không thể hiểu nổi tại sao tên này lại dễ dàng đầu hàng như vậy.
- Ngươi đang ấp ủ âm mưu gì?
- Ta nói rồi, ta đầu hàng.
- Ngươi đang giỡn mặt ta?
- Trông ta giống đang đùa? Ta thậm chí còn không thể ngăn ma khí từ thanh kiếm của ngươi xâm nhập vào vết thương này.
Nhị Khách Khanh giơ cánh tay bị đứt lìa lên, cười nhạt. Máu vẫn không ngừng chảy ra từ vết thương, bao phủ bởi một lớp hắc khí. Đó chính là dấu hiệu cho thấy Thiên Ma Khí đang xâm nhập vào cơ thể hắn.
- Ngươi đầu hàng chỉ vì lý do đó thôi?
Thiên Như Vân không tin tưởng lời hắn ta nói.
Nếu hắn ta thật sự có thể điều khiển và bẻ cong không gian, hắn ta đã cao chạy xa bay rồi. Tại sao lại phải hạ gục đồng bọn rồi đầu hàng chứ?
- Có lẽ vậy. Nghe có vẻ khó tin, nhưng còn một lý do nữa.
- Lý do gì?
- Nếu ta làm điều này, ngươi sẽ tin ta chứ?
Nhị Khách Khanh giẫm chân lên người C, kẻ đang nằm bất tỉnh trong thân xác Hồ Bang. Ngay lập tức, cơ thể hai người họ bắt đầu rung lên và biến dạng. Có vẻ như hắn ta lại sử dụng chiêu bẻ cong không gian.
Vèo!
Trong chớp mắt, Thiên Như Vân biến mất, rồi xuất hiện ngay trước mặt Hồ Bang, kẻ đang nằm trần truồng trong thân xác của C.
Thiên Như Vân vươn tay về phía khoảng không trước mặt.
Bụp!
Ngay lúc đó, một bóng người bất ngờ lót thỏm xuất hiện. Thiên Như Vân lập tức chộp lấy cổ hắn ta.
- Khụ!
Bị bắt bất ngờ, Nhị Khách Khanh trợn mắt nhìn Thiên Như Vân.
‘Hắn ta ... có thể điều khiển không gian?’
Có vẻ như Nhị Khách Khanh không ngờ Thiên Như Vân lại có thể đoán trước được ý đồ của mình. Đáng tiếc là Thiên Như Vân đã nhìn thấu được chiêu trò của hắn ta, hắn đã dùng nội lực bẻ cong không gian trước mặt, khiến cho Nhị Khách Khanh tự chui đầu vào tròng.
Dù chưa thể vận dụng thuần thục, nhưng ít nhất Thiên Như Vân đã có thể can thiệp vào khả năng của hắn ta. Hắn nhìn Nhị Khách Khanh, kẻ vẫn còn đang chưa hết bàng hoàng, lạnh lùng hỏi:
- Ngươi định giở trò gì?
- Ta ... Ta ch ỉ... đang dạo chơi giữa hai cõi âm dương ...
- Cái gì?
- Thật bất ngờ. Sau tên quái vật đó, ta đã lâu lắm rồi không gặp ai có thể bước chân vào cõi này bằng võ công thuần túy như ngươi.
Thiên Như Vân không hiểu hắn ta đang nói linh tinh cái gì. Hắn cau mày, chĩa kiếm vào trán Nhị Khách Khanh, cảnh cáo:
- Xem ra ngươi vẫn còn nguy hiểm lắm. Chết đi là vừa.
Thiên Như Vân đã nắm được phần nào khả năng của tên này. Hắn tự tin có thể xử lý hắn ta một cách dễ dàng.
Thiên Như Vân định dùng Thiên Ma Kiếm kết liễu tên kia ngay lập tức, nhưng Nhị Khách Khanh bỗng hốt hoảng nói:
- Ta có thể giúp tên thuộc hạ của ngươi trở lại bình thường.
Nghe vậy, Thiên Như Vân dừng tay.
- Ngươi nói cái gì?
Nhị Khách Khanh giơ tay lên, tháo cặp kính đen ra, nói:
- Ta nói là ta sẽ giúp ngươi.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook