Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 482: Nhị Khách Khanh. (5)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 482: Nhị Khách Khanh. (5)
Thiên Như Vân nhắc đến chính là tập đoàn MS.
Hiền nhân Tịch gật đầu.
- Ta vẫn còn việc phải làm ở đó. Thật lòng mà nói, ta nói với ngươi điều này, nhưng ta không thể làm gì cho đến khi thứ đó nằm trong tay họ.
- Ngươi không thể trộm nó lại sao?
- Ta rất muốn làm vậy, nhưng ngay cả ta cũng không biết nó ở đâu. Ta không biết họ đã sử dụng sức mạnh nào, nhưng có vẻ như tên thủ lĩnh, mà chúng gọi là chỉ huy, đã giấu nó đi.
Tịch lão nhân là một bậc hiền nhân. Nếu một bậc hiền nhân mạnh mẽ như lời Thiên Như Vân nói lại phải cẩn thận như vậy để tránh ánh mắt của tên chỉ huy này, thì hắn ta là ai?
Thiên Như Vân tò mò hỏi.
- Ngươi có biết danh tính của thủ lĩnh tập đoàn MS không? Hay là hắn ta đang ở đâu?
- Ta không biết. Có vẻ như ngay cả C hay B, những người được biết là thuộc hạ lâu năm nhất của hắn, cũng không biết danh tính của hắn. Họ chỉ nhận và truyền lệnh.
Thật đáng tiếc khi căn cứ của chỉ huy tập đoàn MS vẫn là một ẩn số.
Thiên Như Vân nhìn về phía C đang nằm bất tỉnh. Ban đầu, hắn muốn tìm kiếm trong trí nhớ của cô ta bằng cách biến cô ta thành hồn ma.
- Shhh!
Thiên Như Vân giơ thanh kiếm về phía C hỏi:
- Ngươi chắc chắn về mối quan hệ của họ?
Lão Tịch đáp lời.
- ...
- Ta là một lão già theo đuổi con đường chân lý và thiện lương.
- Ta cần một câu trả lời rõ ràng. Ta không quan tâm người trước mặt là người của chân lý hay là yêu ma. Nếu ai cản đường ta, ai cũng như ai.
Lời nói quả quyết ấy khiến Tịch lão nhân bật cười.
‘Có vẻ không giống, nhưng họ lại rất giống nhau.’
Hắn nghĩ vậy nhưng không nói ra.
Tịch lão nhân giơ cánh tay trái lên, làm cho chiếc áo tay rộng tuột xuống.
- Cái đó là?
Mắt Thiên Như Vân sáng lên. Có thứ gì đó rất quen thuộc trên cổ tay trái của lão già.
Thứ gì đó được làm bằng sắt đen.
Chachachak!
Và khi lão nhân truyền năng lượng thiện vào nó, sắt đen như một chiếc vòng biến thành một vũ khí.
- Thanh đao!
Đó là một thanh đao với ánh đen bao quanh nó.
Thiên Như Vân không nghi ngờ về ý định của lão già, nhưng trước khi hắn kịp suy nghĩ gì, Tịch xoay thanh đao lại và đưa cán kiếm cho Thiên Như Vân.
- Sao?
- Ta tặng thanh đao này cho ngươi.
- Cho ta ... Tại sao?
Nghĩ lại thì, lão già này nói rằng hắn theo đuổi con đường chân lý và thiện lương, nhưng lại tặng nó cho kẻ đứng đầu Thiên Ma Thần Giáo?
- Tại sao?
- Có vẻ như nó đã được định mệnh dành cho ngươi.
- ... Ngươi muốn nói gì về định mệnh?
Tịch cười với Thiên Như Vân đang bối rối.
- Ngươi sẽ biết sau. Đừng vội vàng quá.
- Ngươi cứ tránh né câu hỏi của ta. Tuy nhiên, ta có thể ép ngươi nói.
Nếu không, hắn sẽ tìm cách đọc trí nhớ của lão già. Dù là bậc hiền nhân, họ vẫn là con người.
- Huhuhu, thật đáng sợ. Nhưng giờ thì thời khắc đã đến. Huh. Ta mong chờ gặp lại ngươi.
Jjkk!
Không gian lại méo mó. Tuy nhiên, lần này không phải do Thiên Như Vân. Đó là lão già đang thay đổi không gian méo mó trước đó về trạng thái bình thường.
- Ngươi nghĩ ta sẽ bỏ qua ngươi?
Thiên Như Vân bộc phát một luồng năng lượng hung dữ.
- Eik!
Hình dáng của Tịch lão nhân đã biến mất vào sàn nhà, xuyên qua nó giống như Shakena xuyên qua mọi thứ.
Thiên Như Vân rút kiếm.
Slash!
Ngay lúc đó, một đường đen xuất hiện ở phía dưới, chia cắt khu vực. Thiên Như Vân bước lên nó với lực mạnh, khiến sàn nhà vỡ ra và một cái hố xuất hiện.
Bang!
Khi hắn đi xuống để xem lão già có rơi xuống đất không, nhưng chẳng tìm thấy gì. Không cảm nhận được sự hiện diện nào, có thể là do năng lượng thiện mà các bậc hiền tài sử dụng.
‘Dưới nữa?’
Thiên Như Vân lại làm như vậy một lần nữa. Và khi hắn đi xuống qua lối mở, một nơi giống như nhà kho tối tăm với vô số thùng hàng đã xuất hiện.
Trong lúc kiểm tra xung quanh, một giọng nói vang vọng trong đầu hắn.
- Nếu ngươi đến đây vì tìm kiếm thứ gì đó, thì có khả năng cao nó được giấu ở đây. Vâng, chúng ta sẽ gặp lại!
Đó là Tịch!
Sau đó, hắn cảm nhận được không gian lại bị thao túng. Thiên Như Vân đưa tay ra và di chuyển về phía đó, nhưng đã quá muộn.
Cuối cùng, Tịch lão nhân đã trốn thoát.
- Phew.
Đã lâu lắm rồi mới có kẻ trốn thoát trước mặt hắv. Cái cảm giác bực bội dâng lên trong tâm trí hắn. Lão già kia quả thực là bậc hiền nhân. Hắn ta hoàn toàn khác biệt so với những đại cao thủ mà hắn từng gặp.
‘Tịch lão nhân ...’
Vẫn còn rất nhiều điều hắn muốn hỏi. Hắn muốn biết mối quan hệ giữa lão già và Thiên Ma tổ sư rốt cuộc là như thế nào.
* * * * *
TL: Tịch lão nhân chính là Trác Mỹ Nông trong những chương ‘Phong Yêu Tiên Toả’. Này là do tác giả đổi tên.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook