Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 487: Bắc Hải Băng Tông. (1)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 487: Bắc Hải Băng Tông. (1)
Nga được mệnh danh là vùng đất băng giá.
Tại đó, Bắc Hải Băng Cung, được xưng tụng là bá chủ võ lâm phương Bắc, ngự trị sừng sững.
Vô số lời đồn đại về Bắc Hải Băng Cung, nào là tọa lạc trên tuyết nguyên Bắc Hải, nào là ẩn mình trong sương lạnh ngàn năm, nhưng thực chất, nó nằm trên đảo Olkhon, thuộc hồ Baikal, hồ nước ngọt lớn nhất thế giới.
Nguyên thủy, Bắc Hải Băng Cung chỉ là một môn phái.
Nhưng ngàn năm trước, khi gia nhập Thiên Ma Thần Giáo, môn phái này đã bị chia cắt làm hai.
Nội phái, kế thừa chính thống, trấn giữ thánh địa Olkhon từ thời tổ tiên. Còn ngoại phái, rời đảo, chu du thiên hạ, vang danh Bắc Hải Băng Cung khắp bốn bể.
Cùng một cội nguồn, nhưng ngàn năm chia cắt, nội ngoại hai phái dần khác biệt, từ tính cách đến võ công, mọi thứ đều đã đổi thay.
Ngoại phái trở về Olkhon đã được sáu tháng.
Lẽ ra, họ trở về để an cư lạc nghiệp, nhưng lại bị nội phái cản trở, không thể đặt chân lên Bắc đảo, nơi Bắc Hải Băng Cung toạ lạc, mà phải dừng chân ở Nam đảo.
Giờ đây, hai bên đối đầu, căng thẳng như nước với lửa.
- Khụ khụ.
Trong một toà nhà nằm ở trung tâm Nam đảo Olkhon.
Nơi đây là chỗ ở của Đan Trác Chấn, một trong những vị trưởng lão của Thiên Ma Thần Giáo, đồng thời cũng là chưởng môn của Bắc Hải Băng Tông.
Đan Trác Chấn là một người trung niên, tóc bạc, râu dài.
Bề ngoài trông như mới ngoài tứ tuần, nhưng thực chất đã tám mươi lăm tuổi. Nhờ nội công thâm hậu và thuật dịch dung hoán cốt, ông mới giữ được dung mạo trẻ trung như vậy.
- Haizz. Ta đã bảo không được rồi mà.
Đan Trác Chấn quát lên với hai người đang quỳ trước mặt, một nam nhân tóc bạc trạc tam thập ngũ, và một thiếu nữ dung mạo tuyệt sắc, tóc xoăn, độ chừng đôi mươi.
Họ chính là Đan Trác Tử, trưởng nam của Đan Trác Chấn, đồng thời là thiếu chủ Bắc Hải Băng Tông, và Đan Tố Anh, cháu gái của ông.
Đan Trác Tử cau mày, cẩn trọng lên tiếng:
- Phụ thân, người phải quyết đoán.
- Quyết đoán cái gì?
- Bọn họ đã hoàn toàn đi theo con đường khác với chúng ta rồi.
- Câm miệng!
Đan Trác Chấn nghiêm nghị quở trách con trai.
Đan Tố Anh liền lên tiếng:
- Tổ phụ, lời phụ thân nói chí lý. Dù Bắc Hải Băng Cung cùng chung cội nguồn với chúng ta, chấp nhận gia nhập Bộ Quốc Phòng Nga ư! Tuyệt đối không thể!
- Hừ, lũ nghịch tử!
Đan Trác Chấn trừng mắt nhìn con trai và cháu gái. Ba thế hệ sao lại đối đầu gay gắt đến mức này?
Nguyên nhân chính là quá trình đàm phán hợp nhất giữa hai phái sau ngàn năm chia cắt.
- Vậy ý các ngươi là không an cư lập nghiệp ở đây mà muốn bỏ đi sao?
Đan Trác Chấn hỏi, Đan Trác Tử kiên quyết đáp:
- Phải! Thà như vậy còn hơn. Nghe nói Thiên Ma Thần Giáo đang có dấu hiệu trỗi dậy ở Trung Nguyên.
- Lại là chuyện đó.
- Huynh đệ đồng môn đang tụ họp, sao người lại nói vậy? Chúng con không muốn trừng phạt bọn chúng vì đã bỏ tổ quy, đầu quân cho Nga, chỉ mong người quay về cố quốc thôi mà, sao người lại do dự?
Bắc Hải Băng Cung vốn là một thế lực võ lâm hải ngoại, được thành lập bởi những người di cư từ Trung Nguyên.
Nhưng lãnh thổ của họ lại nằm ở Nga, phía Bắc Mông Cổ.
Chính vì vậy, phía Nga thường xuyên chiêu dụ, và gần đây, dường như Bắc Hải Băng Cung đã ký hiệp ước gia nhập Bộ Quốc Phòng Nga.
Đan Tố Anh tha thiết nói:
- Tổ phụ, xin người hãy nghe theo lời phụ thân, trở về Trung Nguyên.
- Con cũng giống hệt cha con! Nơi này là quê hương! Sao ta có thể bỏ mặc cốt nhục chí thân, trở về Thiên Ma Thần Giáo, nơi đã nâng đỡ chúng ta suốt ngàn năm chứ? Hơn nữa, Thiên Ma Thần Giáo đã diệt vong rồi. Dù có phục hưng, thì làm sao có thể chống lại toàn bộ võ lâm Trung Nguyên?
Đan Trác Chấn tức giận đến mức mặt mày đỏ gay. Nếu không phải con trai và cháu gái, ông đã ra tay dạy dỗ rồi.
- Ta không muốn nói thêm nữa! Ta là Tông chủ. Quyết định này sẽ không bao giờ thay đổi, trừ khi ta chết!
- Haiz ...
- Cút hết cho ta!
- ...Vâng.
Đan Trác Tử bất lực, đành đứng dậy rời đi.
Ra khỏi phòng, Đan Trác Tử châm một điếu thuốc, lặng lẽ đứng đó, lòng đầy u uất.
Đan Tố Anh đến bên cạnh an ủi:
- Phụ thân, đừng nản lòng.
Nhìn con gái, Đan Trác Tử cười chua chát:
- Cảm ơn con. Con không cần phải chịu sự ghét bỏ của ông nội vì ta.
- ... Sai thì vẫn là sai. Dù Bắc Hải Băng Cung là cội nguồn của chúng ta, nhưng nguồn gốc thực sự của chúng ta vẫn là Trung Nguyên.
- Haiz ... không ngờ lại ra nông nỗi này.
Không chỉ nội ngoại hai phái Bắc Hải Băng Cung đối đầu, mà ngay cả trong ngoại phái cũng xảy ra mẩu thuẫn.
Tất cả đều do nội phái gây ra.
Họ lo sợ ngoại phái trở về sẽ ảnh hưởng đến quyền lợi của mình, nên đã tìm mọi cách để ngăn cản, không cho họ đặt chân lên đất Bắc Hải Băng Cung.
Mặc kệ ngoại phái bị chèn ép đến mức nào, Đan Trác Chấn vẫn nhún nhường, cầu xin nội phái chấp nhận họ.
- Con thấy phụ thân làm đúng. Ông nội đã nhượng bộ, giao cả thánh vật mà bọn chúng vẫn ép chúng ta nhập quốc tịch Nga.
Nội phái càng lúc càng được nước lấn tới.
Yêu sách của nội phái ngày càng quá đáng. Việc đòi hỏi Ngũ Hàn Băng Chưởng đã là không thể chấp nhận, nhưng việc bắt tuyệt đối trung thành với Cung Chủ và nhập quốc tịch Nga thì thật sự quá quắt.
- Và con cũng không chắc liệu chúng ta có nên coi Bắc Hải Băng Cung là cội nguồn của mình nữa hay không.
Họ đã sống ở Trung Nguyên với tư cách là giáo đồ của Thiên Ma Thần Giáo hơn ngàn năm. Sinh ra và lớn lên ở đó cũng đã ngần ấy thời gian.
Giờ đây, họ gần như khác biệt hoàn toàn với Bắc Hải Băng Cung trên đảo Olkhon.
- Ừ, con nói đúng.
Được con gái ủng hộ, Đan Trác Tử cảm thấy được an ủi phần nào. Ông xoa đầu con gái.
Đan Tố Anh bỗng nói đùa:
- Tay có mùi thuốc lá mà xoa đầu con!
- Ái chà, xin lỗi con gái.
Đan Trác Tử vội rụt tay lại.
Mặt trời đã bắt đầu lặn. Vì là đảo nên sương mù thường xuyên bao phủ, hôm nay sương mù dày đặc hơn, nhuộm đỏ cả một vùng trời.
- Hôm nay không được rồi, mai ta sẽ thử thuyết phục cha con lại. Mà không biết đường dây điện bao giờ mới sửa xong nữa. Haizzz.
- Đúng vậy. Đã năm ngày rồi. Lúc đầu thì không sao, nhưng không xem được tivi, không vào được mạng, thật bất tiện.
Đan Tố Anh đáp. Có vẻ như đường dây điện bên ngoài hồ gặp sự cố, khiến toàn bộ đảo bị mất điện. Đã năm ngày nay, mọi người sống như thời nguyên thủy. Ở trên đảo, việc mất điện do sự cố đường dây bên ngoài hồ thỉnh thoảng vẫn xảy ra, nhưng lần này kéo dài khá lâu.
- Thôi, vào nhà đi con. Trời tối sẽ lạnh đấy.
Đan Trác Tử quay về chỗ ở, Đan Tố Anh bỗng thắc mắc:
- Phụ thân, hôm nay trời ấm hơn mọi ngày phải không?
Nghe con gái nói, Đan Trác Tử cũng cảm thấy lạ, liền nghiêng đầu suy nghĩ. Thời tiết hôm nay quả thật ấm hơn bình thường. Vào thời điểm này, nước Nga thường lạnh đến mức nước đổ ra là đóng băng ngay, nhưng hôm nay thậm chí hơi thở cũng không thấy trắng.
- Ừ nhỉ. Chắc sắp có biến đổi khí hậu.
Trước đây, bốn mùa rõ rệt, nhưng giờ đây, mùa xuân và mùa thu đã biến mất. Chỉ còn lại mùa hè và mùa đông trên khắp thế giới.
Đan Trác Tử vốn sinh ra ở Trung Nguyên, nơi có khí hậu ấm áp hơn, nên không suy nghĩ nhiều, nói xong liền quay vào nhà.
- Hừm ...
Đan Tố Anh vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Sương mù dày đặc hơn bình thường, thời tiết lại ấm áp bất thường, không thể xem nhẹ được.
- Giá mà điện thoại còn dùng được, mình có thể tra xem thời tiết hôm nay thế nào.
Cô nhìn chiếc điện thoại thông minh đeo trên cổ tay.
Đã năm ngày không sạc pin, nó đã tắt ngúm từ lâu.
- Haiz, chắc mình nhạy cảm quá thôi.
Cô lắc đầu, rồi cũng quay vào nhà.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook