Ngũ Hành Thiên
-
Chương 519: Ý chỉ Đại Tông
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
*****
Hải Thanh rời Lục phủ, bước trên đường.
Người đi trên đường không ai chú ý y, chẳng ai biết, vị nam tử nghiêm mặt không có hộ vệ này là Đại tổng quản của toàn bộ Phỉ Thúy Sâm.
Băng đường, vượt ngõ, tới cửa một nhà xưởng, y dừng bước. Ngẩng đầu lên nhìn, trên biển có bốn chữ "Phường dệt Minh Tú", nét chữ phiêu dật xuất trần.
Hải Thanh ăn nói có ý tứ, khuôn mặt nở nụ cười khẽ rồi chợt biến mất.
Chữ viết của Lục Thần, y thuộc rồi.
Đại môn rộng mở, y định cất bước đi vào, thanh âm bên trong quen thuộc vọng ra.
"Mùa xuân khởi đầu kế hoạch cả năm, sáng sớm bắt đầu công việc cho cả ngày, côn trùng đã bị chim chén sạch*... e hèm e hèm, chúc Minh Tú một sớm tốt lành!"
*Nguyên văn: Nhất niên chi kế tại vu xuân, nhất nhật chi kế tại vu thần*, tảo khởi đích trùng nhân bị điểu cật nghĩa là lập kế hoạch cho một năm, khởi đầu từ mùa xuân; lập kế hoạch cho một ngày, khởi đầu từ sáng sớm; lập kế hoạch cho một đời, khởi đầu từ sự chuyên cần
Y thấy một thiếu niên tóc buộc dây đỏ, ánh mắt rũ cụp xuống, tròng mắt đảo qua đảo lại, đang rung đùi đắc ý ngâm thơ.
Hải Thanh tự nhiên mỉm cười, nhưng chẳng hiểu vì sao trong lòng lại thở dài?
Y cất bước đi vào, dung mạo quen thuộc đập vào mắt, vẫn giống như trước đây. Ánh mắt của y nhìn bóng lưng của Úc Minh Thu một lát rồi thôi.
Rất nhiều thứ, đều đã khác rồi.
Thấy rõ người đến, vẻ sáng ngời trên mặt, nụ cười tươi của Úc Minh Thu biến mất.
Khuôn mặt Hải Thanh không biểu tình: "Đã lâu không gặp, tiểu Thu, Đại Tông cho mời."
Hải Thanh rời Lục phủ, bước trên đường.
Người đi trên đường không ai chú ý y, chẳng ai biết, vị nam tử nghiêm mặt không có hộ vệ này là Đại tổng quản của toàn bộ Phỉ Thúy Sâm.
Băng đường, vượt ngõ, tới cửa một nhà xưởng, y dừng bước. Ngẩng đầu lên nhìn, trên biển có bốn chữ "Phường dệt Minh Tú", nét chữ phiêu dật xuất trần.
Hải Thanh ăn nói có ý tứ, khuôn mặt nở nụ cười khẽ rồi chợt biến mất.
Chữ viết của Lục Thần, y thuộc rồi.
Đại môn rộng mở, y định cất bước đi vào, thanh âm bên trong quen thuộc vọng ra.
"Mùa xuân khởi đầu kế hoạch cả năm, sáng sớm bắt đầu công việc cho cả ngày, côn trùng đã bị chim chén sạch*... e hèm e hèm, chúc Minh Tú một sớm tốt lành!"
*Nguyên văn: Nhất niên chi kế tại vu xuân, nhất nhật chi kế tại vu thần*, tảo khởi đích trùng nhân bị điểu cật nghĩa là lập kế hoạch cho một năm, khởi đầu từ mùa xuân; lập kế hoạch cho một ngày, khởi đầu từ sáng sớm; lập kế hoạch cho một đời, khởi đầu từ sự chuyên cần
Y thấy một thiếu niên tóc buộc dây đỏ, ánh mắt rũ cụp xuống, tròng mắt đảo qua đảo lại, đang rung đùi đắc ý ngâm thơ.
Hải Thanh tự nhiên mỉm cười, nhưng chẳng hiểu vì sao trong lòng lại thở dài?
Y cất bước đi vào, dung mạo quen thuộc đập vào mắt, vẫn giống như trước đây. Ánh mắt của y nhìn bóng lưng của Úc Minh Thu một lát rồi thôi.
Rất nhiều thứ, đều đã khác rồi.
Thấy rõ người đến, vẻ sáng ngời trên mặt, nụ cười tươi của Úc Minh Thu biến mất.
Khuôn mặt Hải Thanh không biểu tình: "Đã lâu không gặp, tiểu Thu, Đại Tông cho mời."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook