Ngũ Hành Thiên
-
Chương 523: Hoàn chi giới
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
*******
Thần quốc đại doanh.
Trong doanh trướng, âm thanh cằn nhằn của Nam Cung Vô Liên vang lên: “Những chuyện nhỏ nhặt này đừng có tới phiền bổn tọa! Đánh như thế nào là việc của các ngươi, ta không quan tâm. Bổn tọa còn đang bề bộn bao việc, thời gian đâu mà lãng phí cho mấy cái việc nhàm chán đó…”
Vài tên tướng lĩnh mặt mày xám xịt lui ra ngoài doanh trướng.
Tiền phương liên tiếp gặp thất bại, còn bị địch nhân tuyên truyền trắng trợn, thử hỏi các tướng lĩnh làm sao có thể không nổi giận.
Một người trong đó nói: “Phải làm sao đây? Nếu như không thể vãn hồi cục diện, thu lại món nợ này, chúng ta một người cũng không thoát được trách nhiệm.”
Một vị tướng lĩnh cao niên dè dặt nói: “Đại nhân chưa tỉnh, chúng ta không thể hành động thiếu suy nghĩ…”
“Cái gì là hành động thiếu suy nghĩ? Địch nhân tát thẳng trên mặt chúng ta, chẳng lẽ chúng ta vẫn phải nhịn à?”
“Mặt mũi có ném đi cũng có cách tìm lại, nhưng bệ hạ rất thiếu kiên nhẫn với hạng người vô năng. Các vị, chẳng lẽ mọi người không lo người nhà sẽ chịu liên đới hay sao?”
Những người khác đều trầm mặc không nói.
“Địa nhân không tỉnh, chúng ta không có quyền điều động đại quân. ”
Bỗng nhiên, một âm thanh hung ác, hùng hồn vang lên: “Cần gì đại quân? Các ngươi không nghe địch nhân tuyên truyền sao? Lão nhân tử vì nước quên thân, một đứa bé gái mồ côi dấn thân ra tiền tuyến, tân binh quả cảm trấn thủ biên cương. Một đứa con gái, một đám tân binh, mà các ngươi cũng phải dùng đại quân? Ta không muốn bị kẻ khác chê cười, ta đi!”
Mọi người nhìn tới nơi âm thanh vừa phát ra. Một gã đại hán thần sắc hung lệ đang bước đến.
"Hình tướng quân!"
"Có Hình tướng quân tự thân xuất mã, còn không phải là dễ như trở bàn tay sao!"
"Có thể yên tâm rồi!"Thần sắc mọi người buông lỏng, nhao nhao tán thưởng.
Thần quốc đại doanh.
Trong doanh trướng, âm thanh cằn nhằn của Nam Cung Vô Liên vang lên: “Những chuyện nhỏ nhặt này đừng có tới phiền bổn tọa! Đánh như thế nào là việc của các ngươi, ta không quan tâm. Bổn tọa còn đang bề bộn bao việc, thời gian đâu mà lãng phí cho mấy cái việc nhàm chán đó…”
Vài tên tướng lĩnh mặt mày xám xịt lui ra ngoài doanh trướng.
Tiền phương liên tiếp gặp thất bại, còn bị địch nhân tuyên truyền trắng trợn, thử hỏi các tướng lĩnh làm sao có thể không nổi giận.
Một người trong đó nói: “Phải làm sao đây? Nếu như không thể vãn hồi cục diện, thu lại món nợ này, chúng ta một người cũng không thoát được trách nhiệm.”
Một vị tướng lĩnh cao niên dè dặt nói: “Đại nhân chưa tỉnh, chúng ta không thể hành động thiếu suy nghĩ…”
“Cái gì là hành động thiếu suy nghĩ? Địch nhân tát thẳng trên mặt chúng ta, chẳng lẽ chúng ta vẫn phải nhịn à?”
“Mặt mũi có ném đi cũng có cách tìm lại, nhưng bệ hạ rất thiếu kiên nhẫn với hạng người vô năng. Các vị, chẳng lẽ mọi người không lo người nhà sẽ chịu liên đới hay sao?”
Những người khác đều trầm mặc không nói.
“Địa nhân không tỉnh, chúng ta không có quyền điều động đại quân. ”
Bỗng nhiên, một âm thanh hung ác, hùng hồn vang lên: “Cần gì đại quân? Các ngươi không nghe địch nhân tuyên truyền sao? Lão nhân tử vì nước quên thân, một đứa bé gái mồ côi dấn thân ra tiền tuyến, tân binh quả cảm trấn thủ biên cương. Một đứa con gái, một đám tân binh, mà các ngươi cũng phải dùng đại quân? Ta không muốn bị kẻ khác chê cười, ta đi!”
Mọi người nhìn tới nơi âm thanh vừa phát ra. Một gã đại hán thần sắc hung lệ đang bước đến.
"Hình tướng quân!"
"Có Hình tướng quân tự thân xuất mã, còn không phải là dễ như trở bàn tay sao!"
"Có thể yên tâm rồi!"Thần sắc mọi người buông lỏng, nhao nhao tán thưởng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook