Ngược Về Thời Minh
Chương 114-2: Đại gian như trung (2)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

******

Ngày thứ hai, Hữu thị lang bộ Hình Ngụy Thân trình báo kết quả thẩm tra xử lý vụ án lên Lý Đông Dương, quá trình thẩm tra vụ án diễn ra hết sức thuận lợi, căn bản chưa cần dùng đến cực hình, Vương Bình đã cung khai: được sự căn dặn của lão gia ở lại kinh thành chăm sóc công tử, vì thấy công tử chịu đọa đày nơi lăng tẩm nên gã mới tự ý quyết định thuê người cứu hắn ra, nay trái lại thành hại thiếu chủ nhân mất mạng, chỉ mong được chết.

Những tên trộm cướp kia đều đã sớm có chuẩn bị phòng khi bị bắt, tên nào cũng nói là cuộc sống nghèo khổ, chui nhủi khắp nơi xin miếng cơm manh áo, bị vàng ròng bạc nén của Vương Bình cám dỗ nên mới giúp y trộm xác cứu người, bắt cóc người thân nhà người ta.

Ngụy Thân điều tra một phen, thấy tình huống đúng là như vậy, còn về thân phận đám giặc cướp đó, có thể nói trời nam đất bắc nơi nào cũng có, cho nên lấy được lời khai xong cũng không phái người rong ruổi ngàn dặm xa xôi thu thập chứng cứ mà giao ngay hồ sơ vụ án cho Lý đại học sỹ.

Lý Đông Dương thấy vụ án không liên lụy đến Vương Quỳnh, trong lòng mừng lắm. Đừng nói không thể tra ra được Vương Quỳnh là chủ mưu, cho dù có chỗ hoài nghi, bạn già đã bị cách chức điều tới Kim Lăng, con thơ lại bị chết thảm, ông cũng không thể làm ra chuyện giậu đổ bìm leo nữa.

Thấy phán quyết của Ngụy Thân khá là công bằng, theo luật Đại Minh, bày mưu cướp ngục, kẻ bày mưu thì treo cổ, tòng phạm đi đày ngàn dặm, bày mưu bắt cóc không thành, kẻ chủ mưu bị giam mười năm, tòng phạm phạt đánh trăm gậy, giam một năm. Gộp chung hai tội, phán Vương Bình tội chém ngang lưng, mấy tên giặc cướp phạt một trăm gậy, đi đày ba ngàn dặm, bắt tới trạm trung chuyển Tạp Mộc Khẩu ở Lương Châu làm phu xe, cho vận chuyển quân nhu.

Lý Đông Dương cầm một thẻ tre lên, nâng bút suy nghĩ một chút rồi viết lên đó: "Xét thấy hình phạt công bằng, thiết nghĩ có thể cho phép. Nhưng đại hôn hoàng thượng sắp đến, khắp chốn mừng vui, không nên thấy máu, thiết nghĩ nên treo cổ thủ phạm chính, miễn phạt gậy tòng phạm, đày chúng đi Lương Châu. Thần Lý Đông Dương, đại học sỹ điện Cẩn Thân. Ngày hai mươi bảy tháng sáu”.

Viết xong hai hàng chữ khải nhỏ đẹp, trơn tru tròn trịa nhưng vẫn cứng cáp, Lý Đông Dương cầm thẻ tre lên thổi thổi, phết lên một chút hồ, rồi dán nhẹ lên một góc hồ sơ.

Ông nhíu mày ngó tập hồ sơ đó một hồi, đột nhiên lấy một tờ giấy ra, nâng bút viết nhanh hai chữ "Dương Lăng" thật to trên tờ giấy, bên dưới lại viết hai hàng chữ "Thiện Ác Trung Gian" nho nhỏ. Ngắm nghía một lát, ông cầm bút gạch một cái, xoá chữ "Ác" đi, đầu cây bút lông sói lơ lửng dừng trên hai chữ "Trung" và "Gian" một hồi lâu, khó mà hạ bút.

Ông thở dài một tiếng, khẽ gác bút, rồi cất giọng xa xăm:

- Đại trung giống như gian, đại gian giống như trung, bề ngoài gian thực tế lại trung, bề ngoài trung thực tế lại gian. Lão phu cả đời đã thấy nhiều người, nhưng không hiểu sao... vẫn không nhìn thấu được cậu...

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...