Ngược Về Thời Minh
-
Chương 121: Động phòng rồi lại động phòng
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
*******
Không khí oi ả đã hoàn toàn tan biến. Đến hoàng hôn, trời bỗng nổi gió to rồi trút xuống một trận mưa như thác. Cơn mưa này tới mau, đi cũng mau, tuy rằng mưa như trút nước nhưng chỉ nửa canh giờ sau thì đã dứt. Mây tan mưa tạnh, trên bầu trời xanh thẳm chỉ còn lại ráng chiều rực rỡ.
Những cánh sen trong ao nước nhà họ Dương trông như những chiếc mâm ngọc mới được gột rửa, vài chú ếch ngồi xổm bên trên cao hứng ca hát. Từng hạt nước trong vắt đọng trên nụ sen xinh tươi nhỏ xuống mặt ao tạo nên những gợn sóng lăn tăn. Một tầng sương mù mỏng manh bọc quanh những lá sen vươn cao, tỏa hơi nước mát rượi.
Hai tiểu nha hoàn đang ngồi tán gẫu trên thành lan can bằng đá đã được lau khô nơi hành lang uốn khúc, chân đong đưa trên mặt nước. Một nha hoàn áo xanh nói:
- Đêm nay lão gia sẽ động phòng. Nếu thời tiết vẫn nóng đến độ đi đứng cũng đổ mồ hôi, cho dù Ngọc phu nhân và Tuyết phu nhân xinh đẹp tựa thiên tiên, sợ rằng lão gia cũng chẳng có hứng thú động đậy gì đâu. Muội xem, ông trời liền trút ngay một trận mưa đúng lúc, ta phải nói thực, lão gia của chúng ta là Phúc thần* từ thiên giới hạ phàm, không ai sánh bằng.
(*: vị thần mang lại điều tốt)
Tiểu cô nương có khuôn mặt tàn nhang cười khúc khích đáp lời:
- Nè, cái gì mà động đậy với không động đậy đó? Hình như chuyện gì Thúy Nhi tỷ cũng biết cả nhỉ. Mau khai ra, sao tỷ lại biết mấy chuyện này?
Thị tỳ áo xanh nọ "ý da" một tiếng, tuy mắc cỡ nhưng vẫn tiếp tục đùa nghịch không thôi:
- Chỉ có muội mới không biết à? Muội không hiểu thì sao ta nói muội hiểu ngay được? E rằng muội đã động xuân tình, nên mới xoi mói lời của ta. Muội nói đi, lúc nằm mơ có nghĩ đến không? Hử... hử...
Tiếng cười đùa khúc khích của hai thị tỳ đã kinh động đến "ngài tướng quân" ếch đang phồng bụng một cách oai phong lẫm liệt. Nó trừng cặp mắt ếch dè dặt nhìn quanh, đạp mạnh cặp chân sau, "ộp" một tiếng rồi nhảy tùm xuống ao.
Lúc này, vị Phúc thần Dương đại lão gia được trời giáng xuống trần đang ngồi uống trà trong thư phòng. Ngay sau buổi ăn tối, Ngọc Đường Xuân và Tuyết Lý Mai đã thẹn thùng vái lão gia, dâng trà rồi trốn về phòng chờ đợi, còn Dương Lăng vẫn ngồi ỳ uống trà trong thư phòng nhỏ. Tối nay y đã uống hết hai ấm trà, vào nhà xí đến sáu lần.
Ăn tối xong, lúc đầu y chần chừ đứng ngoài cửa phòng đã đóng chặt của Hàn Ấu Nương một lúc, rồi chạy đến trước cửa phòng Ngọc Đường Xuân và Tuyết Lý Mai, cuối cùng lại lủi thủi đến thư phòng ngồi uống trà.
Cưới một lúc hai cô gái vào nhà đã là một sự thật không thể chối cãi. Dương Lăng chần chừ do dự không phải là vì muốn làm bộ làm tịch cho Ấu Nương xem, mà vì trong lòng y tuy đã tiếp nhận sự thật này, nhưng sự giáo dục và ảnh hưởng được tiếp thu từ tấm bé đã ăn sâu vào tâm thức y. Muốn phá bỏ lớp phòng ngự này của con tim, yên tâm thoải mái hưởng thụ niềm hạnh phúc "thê thiếp đầy nhà", nào phải là chuyện tỉnh bơ, dễ dàng như không?
Ngoài trời đã tối. Đã cưới về nhà, trở thành vợ của mình rồi, còn có thể tiếp tục ra vẻ khác người hay sao? Dương Lăng gom hết dũng khí đến trước phòng hai người, ngó trái, nhìn phải như một tên trộm, lưỡng lự không biết nên đột nhập vào phòng ai trước. Bỗng y nghe thấy trong phòng Ngọc Đường Xuân vang lên một tiếng "coong".
Dương Lăng bèn thừa cơ đi tới đẩy cửa ra nhìn. Y thấy một chiếc gương đồng đang lăn lông lốc trên mặt đất, Ngọc Đường Xuân đang đuổi theo sau. Thấy y bước vào, thoạt tiên nàng lộ vẻ mừng rỡ, kế đó đỏ bừng hai má, bối rối thẹn thùng đứng ỳ tại chỗ.
Dương Lăng lượm chiếc gương đồng lên đưa cho nàng, ngạc nhiên hỏi:
- Làm sao mà... đánh rơi cả gương xuống đất thế?
Vừa rồi Tô Tam ngó qua khe cửa thấy lão gia đứng bên ngoài lượn qua lượn lại như u hồn bất tán nhưng thủy chung không dám bước vào phòng nào, thế là nàng nhất thời lanh trí nghĩ đến biện pháp "lấy gương dụ người" này. Không dám nói thật, nàng vội e thẹn cầm lấy chiếc gương, khẽ đáp:
- Nô gia... Nô gia nhất thời sơ ý...
Cũng không biết tiểu cô nương này vô tình hay cố ý, lúc đưa tay ngọc đón lấy chiếc gương, bàn tay thuận thế khẽ chạm vào tay Dương Lăng. Bàn tay nhỏ nhắn của nàng mịn màng mềm mại, ngón tay thon dài linh hoạt trơn nhẵn như ngọc chuốt, khiến Dương Lăng nhìn mà tim đập thình thịch.
Ngọc Đường Xuân bẽn lẽn bước tới khép cửa lại, lúng túng chận tay lên cửa, cố trấn tĩnh lại rồi nói:
- Mời lão gia ngồi, để nô gia châm trà cho người.
Dương Lăng vội ngăn:
- Ngọc Nhi! Không cần đâu. Ta... ta đã uống trà cả đêm ở thư phòng rồi.
Nghe thấy thế Ngọc Đường Xuân bật cười, khuôn mặt trắng ngần lập tức ửng đám mây hồng. Nàng nhẹ nhàng rút tay về, mỉm cười nói:
- Vậy thì... Lão gia, sắc trời... sắc trời cũng không còn sớm nữa. Để nô gia cởi áo cho người nghỉ ngơi nhé.
Trên bàn trang điểm là một cặp nến "HỶ" đỏ đang cháy sáng, Ngọc Đường Xuân vận quần áo lụa đào giản dị, khi nàng bước đi, dáng người uyển chuyển trông như một bức tranh mỹ lệ.
Hàn Ấu Nương non nớt thuần khiết, tươi mát trẻ trung tựa như cô bé láng giềng, còn khí chất cổ điển của Ngọc Đường Xuân lại khiến nàng trông giống như người ngọc trong tranh, mờ ảo không thật. Hai người sở hữu hai vẻ đẹp hoàn toàn khác biệt.
Dương Lăng nhìn mà trong lòng nóng ran, cầm lòng không được bèn ôm choàng lấy nàng. Ngọc Đường Xuân vừa mới cởi dây thắt lưng giúp y thì bị y ôm lấy, bộ ngực mềm mại nhởn nhơ vừa lọt vào tay y, đôi mắt lóng lánh như mặt nước hồ lập tức trở nên mờ mịt, cả người mềm nhũn tựa vào lòng y.
Dương Lăng "khám phá kỹ lưỡng" người ngọc trong lòng. Ngọc Đường Xuân ở trước mặt và hình tượng vai đào đeo cùm lê xích trên sân khấu hát khúc "Tô Tam đã rời khỏi huyện Hồng Động"(1) kia thay đổi luân phiên, thuỷ chung không cách nào hợp chung lại thành một hình ảnh trong lòng Dương Lăng.
Đúng vậy, bọn họ không giống nhau. Ngọc Đường Xuân trên sân khấu là một cô gái số khổ rơi vào chốn phong trần, còn số mạng của người con gái xinh đẹp mê người y đang ôm vào lòng đây đã biến đổi lớn. Trừ cái tên ra, nàng và cô Ngọc Đường Xuân đó đã không còn chút quan hệ nào. Nhưng nàng sẽ hạnh phúc không? Hay là sẽ lại đón nhận một nỗi bi hoan ly hợp khác?
Trong lòng Dương Lăng dâng lên một niềm yêu thương kèm ray rứt. Tô Tam được y ôm vào lòng, cõi lòng dạt dào niềm vui và sự e thẹn, nhắm mắt đón chờ giây phút hạnh phúc. Nhưng chờ mãi mà không thấy phu quân có động tĩnh gì, nàng ngạc nhiên mở mắt nhìn.
Thấy nam nhân mà sau này mình sẽ hầu hạ cả đời dường như không hề hứng thú gì, tâm tư lơ đãng tận đâu đâu, trong lòng Ngọc Đường Xuân không khỏi dâng lên một nỗi niềm u uất pha lẫn không cam lòng: “Chẳng lẽ dung mạo của mình không thể khiến phu quân vừa ý sao?”
Nàng cắn môi, ai oán liếc Dương Lăng rồi lùi lại vài bước, đưa tay rút cây trâm ngọc cài sau đầu. Mái tóc mềm mại lập tức trút xuống khiến khuôn mặt thanh tú của nàng đột nhiên tăng thêm vài phần quyến rũ. Thấy thế, Dương Lăng liền lập tức hoàn hồn.
Ngọc Đường Xuân mỉm cười duyên dáng hài lòng, dịu dàng bước đến bên giường, cởi đôi hài cong. Nàng lên giường, tháo tấm màn mắc hai bên chiếc giường hoa xuống, cả người như bị nhốt vào trong một vầng sương mù đỏ tươi.
Bóng dáng mỹ lệ bên trong vầng sương đỏ hiện rõ những đường cong xinh đẹp. Dương Lăng nhìn nàng sau tấm màn đang gỡ nhẹ vạt áo, từ từ trút bỏ áo lót, quỳ lên cởi váy lụa. Mỗi cái vươn tay, ưỡn ngực đều toát lên vẻ đẹp dịu dàng, u nhã. Trong ánh sáng mờ ảo, thân thể mềm mại của nàng khiến người ta phải phát cuồng thấp thoáng hiện ra, cong có cong, tròn có tròn, vun cao có vun cao...
Dưới ánh nến đỏ nhạt, làn da mịn màng trơn nhẵn của nàng nổi lên một quầng sáng nhàn nhạt. Hình ảnh mỹ lệ đằng sau tấm màn thực khiến người ta hít thở không thông. Ngọc Đường Xuân với hai tay ra sau đầu, hất mái tóc dài lên, rồi như một ma nữ quyến rũ, nàng nhanh nhẹn ngả người xuống giường, kéo tấm chăn gấm phủ lên người, cất tiếng dí dỏm:
- Hôm trước nô gia đã phạm khuôn phép. Đêm nay xin đại lão gia hãy chấp hành gia pháp!
Dương Lăng bước tới trước giường, vén rèm lên. Trên mặt chăn gấm hồng thêu uyên ương xanh biếc là một tấm thân mềm mại như dòng suối quyến rũ lòng người. Mái tóc dài đen nhánh xoã trên lưng như một đám mây, bên dưới lờ mờ lộ ra làn da trắng ngà như ngọc, cặp đùi ngọc tròn trịa đã bị chăn gấm che đi. Đập vào tầm mắt và không hề bị che đậy chỉ có một bờ mông thơm uốn lượn, tròn lẳn và trắng ngần, tựa như mảnh ruộng màu mỡ phì nhiêu ấy...
Dương Lăng nhìn đến hoa mắt, mất cả tự chủ. Cuối cùng dục vọng trong lòng đã lấn át một chút do dự và thương cảm còn lại trong lòng, y phóng người lên giường hoa.
Bóng nến đong đưa sắc hồng. Trên chiếc giường hoa bằng gỗ tử đàn chạm trổ tinh tế, tấm màn run rẩy như dòng suối uốn lượn. Những tiếng rên rỉ thỏ thẻ và yêu kiều theo nhau tuôn ra từ trong màn hoa. Từng vần từng tiếng tựa như dòng suối mát chảy róc rách.
- Lão... lão gia..., chàng thương tình chút đi mà. Nô gia mới là lần đầu, chịu không nổi lão gia trừng phạt...
Từ bóng người nhấp nhô uyển chuyển, tiếng nỉ non của Ngọc Đường Xuân nghe như một cơn gió dịu dàng, mơ hồ kèm theo tiếng thút thít.
Giọt nến hoá thành màu đỏ sặc sỡ, rực rỡ và tươi đẹp hệt như người con gái trên giường. Không biết qua bao lâu, tiếng rên rỉ nỉ non khe khẽ ấy bỗng nhiên trở nên gấp gáp và vui sướng. Cuối cùng, chim hót suối reo, róc rách rồi ngừng, giường hoa đã yên tĩnh trở lại...
Thì thầm an ủi một lúc, qua một lúc sau, có lẽ do trong màn oi bức, Dương Lăng kéo tấm màn bên giường lên. Trên chiếc giường hoa xuân sắc vô biên, thân ngọc Ngọc Đường Xuân nằm ngang, cánh tay ngó sen duỗi nhẹ dưới cổ Dương Lăng, khuôn mặt xinh xắn mướt mồ hôi ngập tràn niềm vui sướng và thoả mãn. Nàng nép vào ngực Dương Lăng, thì thầm trong hạnh phúc:
- Lão gia, Ngọc Nhi rất yêu chàng, chàng đã khiến Ngọc Nhi lên mây rồi... Ơ... Đừng cử động mà, người ta muốn ôm chàng, ôm chàng...
Âm thanh càng lúc càng nhỏ. Sau khi triền miên lên đỉnh, Ngọc Đường Xuân đang uể oải nép vào lòng Dương Lăng, trên môi còn mang theo nụ cười ngọt ngào, tựa chừng đã hơi mỏi mệt. Dương Lăng đét lên bờ mông căng tròn của nàng một cái, cô nàng chỉ dùng giọng mũi phát ra một tiếng kháng nghị mê hồn, thân thể rã rời, ngay cả ngón tay cũng lười chẳng muốn cử động.
Nàng vùi đầu vào lòng Dương Lăng, mái tóc mượt mà như mây phủ lên tấm lưng trần trơn như thoa mỡ. Đen có, trắng có, rất nhạt mà lộng lẫy. "Ôi! Có hiền thê mỹ thiếp như vầy, có cho vương hầu cũng không đổi." Nghe tiếng thở nhẹ nhàng như của chú mèo nhỏ từ trong vòng tay mình từ từ vang lên, Dương Lăng hài lòng suy nghĩ.
Nến đỏ cũng đã cháy hết, tim nến nổ lốp đốp, thoạt mờ thoạt tỏ. Trong trời đêm tĩnh mịch, không biết từ đâu đột nhiên vọng đến những tiếng than khẽ. Đang đắm chìm trong cảnh bồng lai, vừa định gối mỹ nhân say giấc nồng, tim Dương Lăng liền đập đánh thịch, y sực nhớ đêm nay vẫn còn một lần động phòng nữa...
(Hết quyển ba)
Chú thích:
(1) Trích từ một hí khúc về Ngọc Đường Xuân (Tô Tam). Lời rằng:
苏三离了洪洞县,
将身来到大街前。
未曾开言心好惨,
过往君子听我言。
Hán Việt:
Tô Tam li liễu Hồng Động huyền,
Tương thân lai đáo đại nhai tiền。
Vị tằng khai ngôn tâm hảo thảm,
Quá vãng quân tử thính ngã ngôn。
Đến năm 1920, tại huyện Hồng Động, tỉnh Sơn Tây vẫn còn lưu hồ sơ vụ án Tô Tam.
Không khí oi ả đã hoàn toàn tan biến. Đến hoàng hôn, trời bỗng nổi gió to rồi trút xuống một trận mưa như thác. Cơn mưa này tới mau, đi cũng mau, tuy rằng mưa như trút nước nhưng chỉ nửa canh giờ sau thì đã dứt. Mây tan mưa tạnh, trên bầu trời xanh thẳm chỉ còn lại ráng chiều rực rỡ.
Những cánh sen trong ao nước nhà họ Dương trông như những chiếc mâm ngọc mới được gột rửa, vài chú ếch ngồi xổm bên trên cao hứng ca hát. Từng hạt nước trong vắt đọng trên nụ sen xinh tươi nhỏ xuống mặt ao tạo nên những gợn sóng lăn tăn. Một tầng sương mù mỏng manh bọc quanh những lá sen vươn cao, tỏa hơi nước mát rượi.
Hai tiểu nha hoàn đang ngồi tán gẫu trên thành lan can bằng đá đã được lau khô nơi hành lang uốn khúc, chân đong đưa trên mặt nước. Một nha hoàn áo xanh nói:
- Đêm nay lão gia sẽ động phòng. Nếu thời tiết vẫn nóng đến độ đi đứng cũng đổ mồ hôi, cho dù Ngọc phu nhân và Tuyết phu nhân xinh đẹp tựa thiên tiên, sợ rằng lão gia cũng chẳng có hứng thú động đậy gì đâu. Muội xem, ông trời liền trút ngay một trận mưa đúng lúc, ta phải nói thực, lão gia của chúng ta là Phúc thần* từ thiên giới hạ phàm, không ai sánh bằng.
(*: vị thần mang lại điều tốt)
Tiểu cô nương có khuôn mặt tàn nhang cười khúc khích đáp lời:
- Nè, cái gì mà động đậy với không động đậy đó? Hình như chuyện gì Thúy Nhi tỷ cũng biết cả nhỉ. Mau khai ra, sao tỷ lại biết mấy chuyện này?
Thị tỳ áo xanh nọ "ý da" một tiếng, tuy mắc cỡ nhưng vẫn tiếp tục đùa nghịch không thôi:
- Chỉ có muội mới không biết à? Muội không hiểu thì sao ta nói muội hiểu ngay được? E rằng muội đã động xuân tình, nên mới xoi mói lời của ta. Muội nói đi, lúc nằm mơ có nghĩ đến không? Hử... hử...
Tiếng cười đùa khúc khích của hai thị tỳ đã kinh động đến "ngài tướng quân" ếch đang phồng bụng một cách oai phong lẫm liệt. Nó trừng cặp mắt ếch dè dặt nhìn quanh, đạp mạnh cặp chân sau, "ộp" một tiếng rồi nhảy tùm xuống ao.
Lúc này, vị Phúc thần Dương đại lão gia được trời giáng xuống trần đang ngồi uống trà trong thư phòng. Ngay sau buổi ăn tối, Ngọc Đường Xuân và Tuyết Lý Mai đã thẹn thùng vái lão gia, dâng trà rồi trốn về phòng chờ đợi, còn Dương Lăng vẫn ngồi ỳ uống trà trong thư phòng nhỏ. Tối nay y đã uống hết hai ấm trà, vào nhà xí đến sáu lần.
Ăn tối xong, lúc đầu y chần chừ đứng ngoài cửa phòng đã đóng chặt của Hàn Ấu Nương một lúc, rồi chạy đến trước cửa phòng Ngọc Đường Xuân và Tuyết Lý Mai, cuối cùng lại lủi thủi đến thư phòng ngồi uống trà.
Cưới một lúc hai cô gái vào nhà đã là một sự thật không thể chối cãi. Dương Lăng chần chừ do dự không phải là vì muốn làm bộ làm tịch cho Ấu Nương xem, mà vì trong lòng y tuy đã tiếp nhận sự thật này, nhưng sự giáo dục và ảnh hưởng được tiếp thu từ tấm bé đã ăn sâu vào tâm thức y. Muốn phá bỏ lớp phòng ngự này của con tim, yên tâm thoải mái hưởng thụ niềm hạnh phúc "thê thiếp đầy nhà", nào phải là chuyện tỉnh bơ, dễ dàng như không?
Ngoài trời đã tối. Đã cưới về nhà, trở thành vợ của mình rồi, còn có thể tiếp tục ra vẻ khác người hay sao? Dương Lăng gom hết dũng khí đến trước phòng hai người, ngó trái, nhìn phải như một tên trộm, lưỡng lự không biết nên đột nhập vào phòng ai trước. Bỗng y nghe thấy trong phòng Ngọc Đường Xuân vang lên một tiếng "coong".
Dương Lăng bèn thừa cơ đi tới đẩy cửa ra nhìn. Y thấy một chiếc gương đồng đang lăn lông lốc trên mặt đất, Ngọc Đường Xuân đang đuổi theo sau. Thấy y bước vào, thoạt tiên nàng lộ vẻ mừng rỡ, kế đó đỏ bừng hai má, bối rối thẹn thùng đứng ỳ tại chỗ.
Dương Lăng lượm chiếc gương đồng lên đưa cho nàng, ngạc nhiên hỏi:
- Làm sao mà... đánh rơi cả gương xuống đất thế?
Vừa rồi Tô Tam ngó qua khe cửa thấy lão gia đứng bên ngoài lượn qua lượn lại như u hồn bất tán nhưng thủy chung không dám bước vào phòng nào, thế là nàng nhất thời lanh trí nghĩ đến biện pháp "lấy gương dụ người" này. Không dám nói thật, nàng vội e thẹn cầm lấy chiếc gương, khẽ đáp:
- Nô gia... Nô gia nhất thời sơ ý...
Cũng không biết tiểu cô nương này vô tình hay cố ý, lúc đưa tay ngọc đón lấy chiếc gương, bàn tay thuận thế khẽ chạm vào tay Dương Lăng. Bàn tay nhỏ nhắn của nàng mịn màng mềm mại, ngón tay thon dài linh hoạt trơn nhẵn như ngọc chuốt, khiến Dương Lăng nhìn mà tim đập thình thịch.
Ngọc Đường Xuân bẽn lẽn bước tới khép cửa lại, lúng túng chận tay lên cửa, cố trấn tĩnh lại rồi nói:
- Mời lão gia ngồi, để nô gia châm trà cho người.
Dương Lăng vội ngăn:
- Ngọc Nhi! Không cần đâu. Ta... ta đã uống trà cả đêm ở thư phòng rồi.
Nghe thấy thế Ngọc Đường Xuân bật cười, khuôn mặt trắng ngần lập tức ửng đám mây hồng. Nàng nhẹ nhàng rút tay về, mỉm cười nói:
- Vậy thì... Lão gia, sắc trời... sắc trời cũng không còn sớm nữa. Để nô gia cởi áo cho người nghỉ ngơi nhé.
Trên bàn trang điểm là một cặp nến "HỶ" đỏ đang cháy sáng, Ngọc Đường Xuân vận quần áo lụa đào giản dị, khi nàng bước đi, dáng người uyển chuyển trông như một bức tranh mỹ lệ.
Hàn Ấu Nương non nớt thuần khiết, tươi mát trẻ trung tựa như cô bé láng giềng, còn khí chất cổ điển của Ngọc Đường Xuân lại khiến nàng trông giống như người ngọc trong tranh, mờ ảo không thật. Hai người sở hữu hai vẻ đẹp hoàn toàn khác biệt.
Dương Lăng nhìn mà trong lòng nóng ran, cầm lòng không được bèn ôm choàng lấy nàng. Ngọc Đường Xuân vừa mới cởi dây thắt lưng giúp y thì bị y ôm lấy, bộ ngực mềm mại nhởn nhơ vừa lọt vào tay y, đôi mắt lóng lánh như mặt nước hồ lập tức trở nên mờ mịt, cả người mềm nhũn tựa vào lòng y.
Dương Lăng "khám phá kỹ lưỡng" người ngọc trong lòng. Ngọc Đường Xuân ở trước mặt và hình tượng vai đào đeo cùm lê xích trên sân khấu hát khúc "Tô Tam đã rời khỏi huyện Hồng Động"(1) kia thay đổi luân phiên, thuỷ chung không cách nào hợp chung lại thành một hình ảnh trong lòng Dương Lăng.
Đúng vậy, bọn họ không giống nhau. Ngọc Đường Xuân trên sân khấu là một cô gái số khổ rơi vào chốn phong trần, còn số mạng của người con gái xinh đẹp mê người y đang ôm vào lòng đây đã biến đổi lớn. Trừ cái tên ra, nàng và cô Ngọc Đường Xuân đó đã không còn chút quan hệ nào. Nhưng nàng sẽ hạnh phúc không? Hay là sẽ lại đón nhận một nỗi bi hoan ly hợp khác?
Trong lòng Dương Lăng dâng lên một niềm yêu thương kèm ray rứt. Tô Tam được y ôm vào lòng, cõi lòng dạt dào niềm vui và sự e thẹn, nhắm mắt đón chờ giây phút hạnh phúc. Nhưng chờ mãi mà không thấy phu quân có động tĩnh gì, nàng ngạc nhiên mở mắt nhìn.
Thấy nam nhân mà sau này mình sẽ hầu hạ cả đời dường như không hề hứng thú gì, tâm tư lơ đãng tận đâu đâu, trong lòng Ngọc Đường Xuân không khỏi dâng lên một nỗi niềm u uất pha lẫn không cam lòng: “Chẳng lẽ dung mạo của mình không thể khiến phu quân vừa ý sao?”
Nàng cắn môi, ai oán liếc Dương Lăng rồi lùi lại vài bước, đưa tay rút cây trâm ngọc cài sau đầu. Mái tóc mềm mại lập tức trút xuống khiến khuôn mặt thanh tú của nàng đột nhiên tăng thêm vài phần quyến rũ. Thấy thế, Dương Lăng liền lập tức hoàn hồn.
Ngọc Đường Xuân mỉm cười duyên dáng hài lòng, dịu dàng bước đến bên giường, cởi đôi hài cong. Nàng lên giường, tháo tấm màn mắc hai bên chiếc giường hoa xuống, cả người như bị nhốt vào trong một vầng sương mù đỏ tươi.
Bóng dáng mỹ lệ bên trong vầng sương đỏ hiện rõ những đường cong xinh đẹp. Dương Lăng nhìn nàng sau tấm màn đang gỡ nhẹ vạt áo, từ từ trút bỏ áo lót, quỳ lên cởi váy lụa. Mỗi cái vươn tay, ưỡn ngực đều toát lên vẻ đẹp dịu dàng, u nhã. Trong ánh sáng mờ ảo, thân thể mềm mại của nàng khiến người ta phải phát cuồng thấp thoáng hiện ra, cong có cong, tròn có tròn, vun cao có vun cao...
Dưới ánh nến đỏ nhạt, làn da mịn màng trơn nhẵn của nàng nổi lên một quầng sáng nhàn nhạt. Hình ảnh mỹ lệ đằng sau tấm màn thực khiến người ta hít thở không thông. Ngọc Đường Xuân với hai tay ra sau đầu, hất mái tóc dài lên, rồi như một ma nữ quyến rũ, nàng nhanh nhẹn ngả người xuống giường, kéo tấm chăn gấm phủ lên người, cất tiếng dí dỏm:
- Hôm trước nô gia đã phạm khuôn phép. Đêm nay xin đại lão gia hãy chấp hành gia pháp!
Dương Lăng bước tới trước giường, vén rèm lên. Trên mặt chăn gấm hồng thêu uyên ương xanh biếc là một tấm thân mềm mại như dòng suối quyến rũ lòng người. Mái tóc dài đen nhánh xoã trên lưng như một đám mây, bên dưới lờ mờ lộ ra làn da trắng ngà như ngọc, cặp đùi ngọc tròn trịa đã bị chăn gấm che đi. Đập vào tầm mắt và không hề bị che đậy chỉ có một bờ mông thơm uốn lượn, tròn lẳn và trắng ngần, tựa như mảnh ruộng màu mỡ phì nhiêu ấy...
Dương Lăng nhìn đến hoa mắt, mất cả tự chủ. Cuối cùng dục vọng trong lòng đã lấn át một chút do dự và thương cảm còn lại trong lòng, y phóng người lên giường hoa.
Bóng nến đong đưa sắc hồng. Trên chiếc giường hoa bằng gỗ tử đàn chạm trổ tinh tế, tấm màn run rẩy như dòng suối uốn lượn. Những tiếng rên rỉ thỏ thẻ và yêu kiều theo nhau tuôn ra từ trong màn hoa. Từng vần từng tiếng tựa như dòng suối mát chảy róc rách.
- Lão... lão gia..., chàng thương tình chút đi mà. Nô gia mới là lần đầu, chịu không nổi lão gia trừng phạt...
Từ bóng người nhấp nhô uyển chuyển, tiếng nỉ non của Ngọc Đường Xuân nghe như một cơn gió dịu dàng, mơ hồ kèm theo tiếng thút thít.
Giọt nến hoá thành màu đỏ sặc sỡ, rực rỡ và tươi đẹp hệt như người con gái trên giường. Không biết qua bao lâu, tiếng rên rỉ nỉ non khe khẽ ấy bỗng nhiên trở nên gấp gáp và vui sướng. Cuối cùng, chim hót suối reo, róc rách rồi ngừng, giường hoa đã yên tĩnh trở lại...
Thì thầm an ủi một lúc, qua một lúc sau, có lẽ do trong màn oi bức, Dương Lăng kéo tấm màn bên giường lên. Trên chiếc giường hoa xuân sắc vô biên, thân ngọc Ngọc Đường Xuân nằm ngang, cánh tay ngó sen duỗi nhẹ dưới cổ Dương Lăng, khuôn mặt xinh xắn mướt mồ hôi ngập tràn niềm vui sướng và thoả mãn. Nàng nép vào ngực Dương Lăng, thì thầm trong hạnh phúc:
- Lão gia, Ngọc Nhi rất yêu chàng, chàng đã khiến Ngọc Nhi lên mây rồi... Ơ... Đừng cử động mà, người ta muốn ôm chàng, ôm chàng...
Âm thanh càng lúc càng nhỏ. Sau khi triền miên lên đỉnh, Ngọc Đường Xuân đang uể oải nép vào lòng Dương Lăng, trên môi còn mang theo nụ cười ngọt ngào, tựa chừng đã hơi mỏi mệt. Dương Lăng đét lên bờ mông căng tròn của nàng một cái, cô nàng chỉ dùng giọng mũi phát ra một tiếng kháng nghị mê hồn, thân thể rã rời, ngay cả ngón tay cũng lười chẳng muốn cử động.
Nàng vùi đầu vào lòng Dương Lăng, mái tóc mượt mà như mây phủ lên tấm lưng trần trơn như thoa mỡ. Đen có, trắng có, rất nhạt mà lộng lẫy. "Ôi! Có hiền thê mỹ thiếp như vầy, có cho vương hầu cũng không đổi." Nghe tiếng thở nhẹ nhàng như của chú mèo nhỏ từ trong vòng tay mình từ từ vang lên, Dương Lăng hài lòng suy nghĩ.
Nến đỏ cũng đã cháy hết, tim nến nổ lốp đốp, thoạt mờ thoạt tỏ. Trong trời đêm tĩnh mịch, không biết từ đâu đột nhiên vọng đến những tiếng than khẽ. Đang đắm chìm trong cảnh bồng lai, vừa định gối mỹ nhân say giấc nồng, tim Dương Lăng liền đập đánh thịch, y sực nhớ đêm nay vẫn còn một lần động phòng nữa...
(Hết quyển ba)
Chú thích:
(1) Trích từ một hí khúc về Ngọc Đường Xuân (Tô Tam). Lời rằng:
苏三离了洪洞县,
将身来到大街前。
未曾开言心好惨,
过往君子听我言。
Hán Việt:
Tô Tam li liễu Hồng Động huyền,
Tương thân lai đáo đại nhai tiền。
Vị tằng khai ngôn tâm hảo thảm,
Quá vãng quân tử thính ngã ngôn。
Đến năm 1920, tại huyện Hồng Động, tỉnh Sơn Tây vẫn còn lưu hồ sơ vụ án Tô Tam.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook