Sẵn sàng
***

Gia gia, bây giờ không phải là con không muốn kết hôn, là cô gái mà gia gia nhìn trúng không vừa mắt con, cho nên, hôn lễ hủy bỏ, ok?"

Thân Tống Hạo hai chân vắt chéo, ngồi trên ghế salon, mặc dù lời nói bình thản nhưng mày cũng nhíu chặt, lộ ra sự tức giận của anh.

"Không có cửa đâu." Ông giống như đứa trẻ say sưa ăn chiếc bánh ngọt, vừa nói ra hai chữ.

"Được, cháu nội người cưới một cô gái không muốn gả cho hắn, người vui vẻ vậy sao?"

"Ừ, vui vẻ! Luôn luôn có người khuất phục ngươi, ta vui vẻ muốn chết!" Lão gia tử mặt mày hồng hào, thấy cháu nội tức giận, ông cảm thấy sung sướng.

Thân Tống Hạo hoàn toàn im lặng, ngồi trên ghế salon suy nghĩ, từ lúc đem cô ném xuống xe đến giờ, đã năm ngày, cô giống như mất tích, một chút tin tức cũng không có, không chỉ vậy, ba cô người được anh an bày trong viện an dưỡng cũng biến mất.

Lửa giận trong lòng càng lúc càng lớn!

"Nếu nghĩ đến người ta, phải đi tìm..." Ông cụ không nhanh không chậm mở miệng.

"Ai nghĩ đến cô ta? Ít tự mình đa tình!" Thân Tống Hạo giống như tâm sự bị vạch trần, lạnh lùng mắng, sau đó lại nói: "Con không thể không kết hôn sao?"

"Hừm."

"Không thể không có cô ấy?"

"Ừm"

"Nếu cô ta sống chết không muốn?"

"Vậy ngươi ôm gà mẹ bái thiên địa, tóm lại ta chị chấp nhận Nhan nha đầu."

"Ông xác định?"

"Trừ phi ngươi để ta chết." Ông uất ức dừng ăn bánh ngọt, tội nghiệp nhìn anh.

Thân Tống Hạo hoa tay múa chân một lúc, vẫn là đứng dậy, mặt âm trầm xông ra cửa.

Vừa lái xe vừa gọi điện thoại cho Kỳ Chấn, Thân Tống Hạo một tay cầm tay lái, mở miệng: "Này, tối nay cùng đi uống rượu..."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...