Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
-
Chương 226: Quỷ kế Tô Lai
Sẵn sàng
******** “Hoan Hoan, Hoan Hoan, tôi xem cô không được khỏe lắm, sắc mặt không tốt, buổi chiều cô đừng làm nữa, để tôi thay cho cô.” Giờ nghỉ trưa trong siêu thị, một đồng nghiệp quan hệ ngày thường khá tốt rất nhiệt tình gọi Hứa Hoan Nhan lại, bởi vì cô hay giúp đỡ mọi người, lại chịu khó cần cù, tất cả mọi người đều yêu mến cô, chăm sóc cô nhiều hơn.
Hứa Hoan Nhan suy nghĩ một chút, quả thật hôm nay cô mệt chịu không nổi, vì thế không từ chối, cám ơn đồng nghiệp kia rồi rời khỏi siêu thị, đón xe buýt chuẩn bị về phòng trọ.
Lúc xuống xe, Hoan Nhan cảm giác chân mình sưng phù, bệnh phù này không thấy tốt hơn tí nào, bắp chân cô sưng to giống như một cái bánh bao vậy, Tằng Á Hi mấy lần đề nghị cô nghĩ việc, nhưng cô không chịu, mặc dù cô biết là ý tốt của hắn, nhưng Hứa Hoan Nhan không muốn mắc nợ hắn nhiều hơn nữa.
Hiện tại hắn một lòng với cô, là cô đã không thể trả nổi rồi.
Tô Lai xuống xe, áo khoác lửng màu vàng nhạt, mắt kính màu trà, giày cao gót hơn mười phân bước đi, khoan thai xinh đẹp, cô đứng ở đầu ngõ khắp nơi rác vương vãi, đứng xa xa nhìn thấy người phụ nữ đến gần, túi vải màu đen cùng màu với áo khoác dài, quần thể thao dài rộng, tóc có chút hơi rối, mang đôi giày dây cột màu đen, gương mặt chỉ lớn cỡ bàn tay, vừa trắng lại vừa gầy, Tô Lai khẽ giương cằm, xinh đẹp hướng về phía người kia đang cúi đầu chậm rãi đi tới….
Hứa Hoan Nhan suy nghĩ một chút, quả thật hôm nay cô mệt chịu không nổi, vì thế không từ chối, cám ơn đồng nghiệp kia rồi rời khỏi siêu thị, đón xe buýt chuẩn bị về phòng trọ.
Lúc xuống xe, Hoan Nhan cảm giác chân mình sưng phù, bệnh phù này không thấy tốt hơn tí nào, bắp chân cô sưng to giống như một cái bánh bao vậy, Tằng Á Hi mấy lần đề nghị cô nghĩ việc, nhưng cô không chịu, mặc dù cô biết là ý tốt của hắn, nhưng Hứa Hoan Nhan không muốn mắc nợ hắn nhiều hơn nữa.
Hiện tại hắn một lòng với cô, là cô đã không thể trả nổi rồi.
Tô Lai xuống xe, áo khoác lửng màu vàng nhạt, mắt kính màu trà, giày cao gót hơn mười phân bước đi, khoan thai xinh đẹp, cô đứng ở đầu ngõ khắp nơi rác vương vãi, đứng xa xa nhìn thấy người phụ nữ đến gần, túi vải màu đen cùng màu với áo khoác dài, quần thể thao dài rộng, tóc có chút hơi rối, mang đôi giày dây cột màu đen, gương mặt chỉ lớn cỡ bàn tay, vừa trắng lại vừa gầy, Tô Lai khẽ giương cằm, xinh đẹp hướng về phía người kia đang cúi đầu chậm rãi đi tới….
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook