Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 267: Tàn nhẫn - Bức bách mẹ con chia lìa: Chợt là thiên đường, chợt là địa ngục

Sẵn sàng
******* “ Hoan Nhan à, sắc mặt cô xem ra quá kém, hay là nghỉ ngơi một chút đi, dù sao…Cô không nghĩ cho mình, cũng phải nghĩ đến đến đứa bé trong bụng cô chứ, có lẽ suốt đời này của Á Hi cũng chỉ có duy nhất đứa bé này, nghe lời bác nói, mau về nghỉ ngơi….” - Bạn đang xem truyện trên diễn đàn lê Quý Đôn.
Tằng Tử Mặc không đành lòng nhìn sắc mặt khó coi của cô đang trông chừng phía ngoài phòng giải phẩu cho Á Hi, luôn miệng khuyên nhủ.
“Đứa bé, đứa bé duy nhất…” Hoan Nhan cảm giác như mình sống lại, sức lực cũng dần khôi phục lại, cô ngước đôi mắt sưng vù vì khóc của mình, nhìn nét mặt già nua của người đàn ông: “Bác trai, con muốn sinh đứa bé này ra, cố gắng nuôi dạy cho thật tốt… Đây là đứa con của Á Hi, con sẽ lo lắng nuôi dạy thật tốt.”
“Đây là đứa bé nhà họ Tằng chúng tôi! Hứa Hoan Nhan, cháu của chúng ta chỉ có thể do người nhà họ Tằng nuôi dạy, ta không cho đứa bé nhận cô, tuyệt đối không cho phép!”
Sầm Bội Nghi chẳng biết từ trong phòng bệnh chạy ra từ khi nào, sắc mặt bà trắng bệch, vọt tới trước mặt Hứa Hoan Nhan lạnh lùng nói: “ Chờ đứa bé này ra đời, Hứa Hoan Nhan, cô vĩnh viễn không được xuất hiện trước mắt tôi và đứa bé, cô hại Á Hi thành ra như vậy, tôi không muốn cô trở lại gieo tai họa cho cháu của chúng tôi.”
“Bội Nghi, bà thật quá đáng! Á Hi ngã bệnh cũng không phải do Hứa Hoan Nhan điều khiển, đứa nhỏ này bất chấp tất cả nguyện ý lưu lại cho nhà họ Tằng chúng ta một đứa cháu nối dõi, bà đã không cảm kích, lại làm ra chuyện quá mừa như vậy, Bội Nghi, bà làm vậy thì có gì tốt?”
Tằng Tử Mặc nghe mấy lời của bà nói với Hoan Nhan cừa bực vừa tức giận, thành kiến của bà đối với Hoan Nhan quá sâu nặng, sau này đứa bé chào đời, không có ba cũng không có mẹ sao?
“Muốn cảm kích, ông đi mà cảm kích, tôi chỉ biết cô ta hại con tôi thảm thương như vậy, là do cô làm cho con tôi từ một đứa ngoan ngoãn hiểu chuyện trở thành như vầy, là do cô ta…. Làm hại tôi người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, tôi hận cô ta, cả đời này cô ta đừng nghĩ đến chuyện nàh họ Tằng chúng ta chấp nhận cô ta!”Di»ễnđànL«êQuýĐ»ôn.
Sầm Bội Nghi nói xong lại khóc òa lên, nếu không phải trong bụng cô có đứa bé của Á Hi, e là bà sẽ nhào tới xé nát cô ra.
“Bác gái, người muốn đứa bé sinh ra không có ba cũng không có mẹ sao?” Hoan Nhan khóc cơ hồ nói không ra lời, cô không cách nào chấp nhận cách nói chuyện của Sầm Bội Nghi, muốn cô chia cách với đứa bé, không bằng giết chết cô ngay bây giờ… “Đứa bé có người mẹ như cô, chi bằng không có còn tốt hơn….” Sầm Bội Nghi đúng là một người phụ nữ dễ yếu lòng, nhìn thấy bộ dáng Hứa Hoan Nhan bây giờ, mặc dù trong lòng vẫn còn tức giận, giọng nói vẫn hạ xuống một chút….
“Không cho bà nói mẹ tôi không tốt!” Chợt có tiếng nói non nớt của trẻ con từ trong hành lang bệnh viện vọng tới, Noãn Noãn tức giận xông tới, bàn tay nhỏ bé hung hăng đẩy Sầm Bội Nghi một phen, cô bé mím miệng, chỉ hung hăng nhìn bà chằm chằm: “Bà là người xấu, bà mới không phải là mẹ tốt ấy, nếu bà còn dám nói mẹ tôi không tốt, tôi sẽ kêu cậu tôi đánh bà!”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...