Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
-
Chương 295: Quấn quít làm phiền theo đuổi, bắt đầu mở màn: Cái chết!
Sẵn sàng
** Thân thiếu, không phải anh đã trở vể Singapore rồi sao?” Nhìn biệt thự nhà họ Thân ở thành phố A đã dời đi, còn ở Singapore anh vì cô đã chuẩn bị chu đáo tất cả nhưng bây giờ lại cho chuyển vể nơi đây, Kỳ Chấn hơi ngạc nhiên theo lý thuyết khi ông cụ mất đã có di ngôn không lý nào Thân Tống Hạo không tuân theo .
“Tạm thời tôi ở lại nơi đây, các người vẫn như cũ ở bên Singapore, những chuyện nhỏ nhặt bên đó các người tự làm chủ không cần phải hỏi ý kiến tôi.” Thân Tống Hạo vừa chỉ đạo công nhân khuân vác vừa hướng Kỳ Chấn nói .
A Dương nghe mấy lời nói này cuả Thân Tống Hạo không khỏi thở một hơi dài nhẹ nhõm: “Tốt rồi, tôi tưởng đâu anh lại dời tổng bộ tới đây, nếu mà như vậy không phải tôi không thể trở lại Singapore sao?”
“Ồ, Tần Thiếu Dương anh tại sao lại lo lắng không trở về Singapore được vậy?” Trần Nhị lập tức tiếp lời lén lút nhìn cậu ta: “Không phải mới vừa kết hôn ở đó nên không nỡ xa người?
“Tôi nói, A Dương anh cũng không quá coi trọng nghĩa khí rồi, có một dạo không thấy bóng dáng anh đâu, mọi chuyện trong công ty giao hết cho tôi và Trần Nhị xử lý, có phải anh mãi đi tán gái phải không?” Kỳ Chấn cũng cười đi tới bắt đầu ép hỏi.
Tần thiếu gia nhướng cao lông mày khẽ vặn vào nhau, cậu cũng chưa bao giờ gặp qua phụ nữ nào khó khăn như vậy “Ôi xem ra Thái tử gia hắc đạo của chúng ta động lòng rồi.” Thân Tống Hạo tranh thủ lúc rảnh rỗi quay mặt sang không nhanh không chậm nói một câu. Anh mặc áo sơ mi màu đen tay áo được xắn lên thật cao, vạt áo một nửa nằm trong lưng quần, một nữa thì xốc xếch bỏ ra ngoài, tuy rằng không kềm chế được cái hơi nóng bức người kia thế nhưng khóe môi vẫn nhếch lên nụ cười, làm Kỳ Chấn giật mình la lên: “Thân thiếu còn anh thì sao? Tôi xem ra anh cũng động lòng rồi” Thân tống hạo cười nhạo một tiếng rồi lại cúi đầu đáy mắt thoáng tia mất mát, nếu là Nhan Nhan nghĩ như vậy nói như vậy thì tốt rồi, Kỳ Chấn trong lúc nhất thời không biết nói gì cho phải lúng túng chốc lát rồi xoay mặt lại đi trêu ghẹo a Dương: “Thiếu Dương, cô gái đó hình dáng như thế nào, khi nào thì đem qua ra mắt anh em đây?”
Trần Nhị thấy không khí có chút nặng nề, củng lật đật nói theo phá tan bầu không khí ảm đạm: ”Phải rồi, cho tới bây giờ chúng ta còn chưa thấy có một ai cự tuyệt một người oai phong lẫm liệt như Thái tử gia của chúng ta nha.”
Tần Thiếu Dương phun ra khỏi miệng một ngụm khói thuốc lá vòng khói dài nhỏ, con ngươi nguy hiểm nheo lại, anh nhếch môi cười lạnh: “Trở lại Singapore không chiếm hữu được cô ấy, tôi không mang họ Tần!”
“Tạm thời tôi ở lại nơi đây, các người vẫn như cũ ở bên Singapore, những chuyện nhỏ nhặt bên đó các người tự làm chủ không cần phải hỏi ý kiến tôi.” Thân Tống Hạo vừa chỉ đạo công nhân khuân vác vừa hướng Kỳ Chấn nói .
A Dương nghe mấy lời nói này cuả Thân Tống Hạo không khỏi thở một hơi dài nhẹ nhõm: “Tốt rồi, tôi tưởng đâu anh lại dời tổng bộ tới đây, nếu mà như vậy không phải tôi không thể trở lại Singapore sao?”
“Ồ, Tần Thiếu Dương anh tại sao lại lo lắng không trở về Singapore được vậy?” Trần Nhị lập tức tiếp lời lén lút nhìn cậu ta: “Không phải mới vừa kết hôn ở đó nên không nỡ xa người?
“Tôi nói, A Dương anh cũng không quá coi trọng nghĩa khí rồi, có một dạo không thấy bóng dáng anh đâu, mọi chuyện trong công ty giao hết cho tôi và Trần Nhị xử lý, có phải anh mãi đi tán gái phải không?” Kỳ Chấn cũng cười đi tới bắt đầu ép hỏi.
Tần thiếu gia nhướng cao lông mày khẽ vặn vào nhau, cậu cũng chưa bao giờ gặp qua phụ nữ nào khó khăn như vậy “Ôi xem ra Thái tử gia hắc đạo của chúng ta động lòng rồi.” Thân Tống Hạo tranh thủ lúc rảnh rỗi quay mặt sang không nhanh không chậm nói một câu. Anh mặc áo sơ mi màu đen tay áo được xắn lên thật cao, vạt áo một nửa nằm trong lưng quần, một nữa thì xốc xếch bỏ ra ngoài, tuy rằng không kềm chế được cái hơi nóng bức người kia thế nhưng khóe môi vẫn nhếch lên nụ cười, làm Kỳ Chấn giật mình la lên: “Thân thiếu còn anh thì sao? Tôi xem ra anh cũng động lòng rồi” Thân tống hạo cười nhạo một tiếng rồi lại cúi đầu đáy mắt thoáng tia mất mát, nếu là Nhan Nhan nghĩ như vậy nói như vậy thì tốt rồi, Kỳ Chấn trong lúc nhất thời không biết nói gì cho phải lúng túng chốc lát rồi xoay mặt lại đi trêu ghẹo a Dương: “Thiếu Dương, cô gái đó hình dáng như thế nào, khi nào thì đem qua ra mắt anh em đây?”
Trần Nhị thấy không khí có chút nặng nề, củng lật đật nói theo phá tan bầu không khí ảm đạm: ”Phải rồi, cho tới bây giờ chúng ta còn chưa thấy có một ai cự tuyệt một người oai phong lẫm liệt như Thái tử gia của chúng ta nha.”
Tần Thiếu Dương phun ra khỏi miệng một ngụm khói thuốc lá vòng khói dài nhỏ, con ngươi nguy hiểm nheo lại, anh nhếch môi cười lạnh: “Trở lại Singapore không chiếm hữu được cô ấy, tôi không mang họ Tần!”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook