Nghe phiên bản audio của truyện:

Bóng tối nuốt chửng tôi từ mọi phía.

Rồi tiếng nhạc len lỏi vào tai—ban đầu rất nhẹ, gần như thôi miên—nhưng càng cố ngăn cản, mọi thứ khác lại càng trở nên ồn ào hơn.

Mọi âm thanh như nổ tung trong đầu: tiếng cọt kẹt chậm rãi của chiếc ghế gỗ bên dưới, tiếng dây thừng oằn mình ken két, và cả những hơi thở nông thoát ra từ kẽ môi.

Từng tiếng động cào cấu vào dây thần kinh, trườn bò dưới lớp da, cho đến khi chiếm trọn mọi sự tập trung của tôi.

Nhưng chẳng bao lâu sau, tiếng nhạc đã thay đổi.

Tiii—

Một giai điệu quen thuộc vang lên, và toàn thân tôi bắt đầu run rẩy.

Nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm mạnh, rút cạn hơi thở khỏi lồng ngực. Tôi quay đầu, tim đập thình thịch, nửa tin nửa ngờ rằng mình đã để hở cửa sổ.

Nhưng ngay khoảnh khắc đầu quay đi, một cái lạnh buốt giá hơn ập xuống.

Không có cửa sổ nào cả.

Chưa từng có.

‘Nó đến rồi!’

Tôi nhắm nghiền mắt, bám chặt vào tay vịn ghế, bàn tay run lên như thể có thứ gì đó đang len lỏi vào tâm trí, đe dọa chiếm quyền kiểm soát.

‘Mình chỉ cần cầm cự trong năm phút. Năm phút thôi...’

Nhịp điệu khởi đầu chậm rãi—gần như dịu dàng—nhưng chính điều đó lại khiến mọi thứ tồi tệ hơn. Càng chậm, nó càng thêm quỷ quyệt, như thể đang ru tôi vào cơn mê. Từng nhịp điệu trượt sâu hơn, len lỏi vào tâm trí, cuốn phăng cả suy nghĩ của tôi theo nó.

Giờ đây, tôi nghe rõ nhịp tim mình—lớn, hỗn loạn, như thể đang vọng về từ đâu đó ngoài cơ thể.

Những vệt mỏng, lạnh lẽo trượt dài trên mặt. Mồ hôi? Hay nước mắt? Tôi không thể phân biệt. Nhưng cảm giác đó như được khuếch đại lên trong bóng tối.

Mỗi giây trôi qua đều là một sự hành hạ.

‘Đã bao lâu rồi...?’

Tôi muốn kiểm tra thời gian, nhưng ngay lúc định mở mắt, một tiếng cạch khẽ vang lên. Tim tôi đập nhanh hơn.

Cạch!

Âm thanh phát ra từ phía cánh cửa.

‘Có kẻ nào đó đã mở khóa?’

Tay nắm cửa kêu cọt kẹt khi xoay, theo sau là một tiếng uỵch trầm đục—cánh cửa đập vào chiếc bàn tôi đã dùng để chặn.

Cốp!

Một khoảng lặng kéo dài.

Và rồi—

Cánh cửa lại tông mạnh vào chiếc bàn.

RẦM!

Lần này, tiếng động to hơn trước, khiến toàn thân tôi giật nảy.

Nhưng như thể thế vẫn chưa đủ.

RẦM! RẦM!

Một lần. Hai lần. Rồi lại nữa. Mỗi cú tông một dữ dội hơn, mỗi tiếng va đập vang lên như một phát súng trong căn phòng chật hẹp, ngột ngạt.

Chiếc bàn rung lên bần bật dưới áp lực, gỗ kêu ken két, chân bàn miết sèn sẹt trên sàn.

Thứ ở ngoài kia—dù là người hay vật—không chỉ đơn thuần muốn vào trong.

Mắt tôi vốn đã mở, vậy mà chẳng thấy gì. Một màu đen kịt bao trùm. Tối đến mức tôi chẳng thể nhìn thấy bất cứ thứ gì.

‘...Cảm giác buồn nôn như chực trào ra khỏi cổ họng. Mình thực sự muốn ói.’

Toàn thân tôi run lên, bị một nỗi sợ hãi nguyên thủy siết chặt đến mức khiến lớp da như căng cứng lại.

Cứ mỗi lần cánh cửa bị tông vào, dạ dày tôi lại quặn thắt, lộn nhào như muốn trào ra ngoài.

‘Kẻ đang cố vào phòng rất có thể là ai đó bị âm nhạc ảnh hưởng, hoặc chính là gã Nhạc trưởng. May thay, nó có vẻ không đủ mạnh để phá tan cánh cửa.’

...Oái oăm thay, tôi dám chắc rằng chẳng có ai khác ở khu vực lân cận.

Điều này có nghĩa là…

Xoạch!

Tôi giật nảy mình, và tiếng đập cửa im bặt.

Tĩnh lặng.

Rồi, tiếng nhạc lại len lỏi vào, giờ đây đã to hơn khi nhịp điệu thay đổi.

Cánh tay tôi bắt đầu co giật. Ban đầu chỉ là những cử động nhỏ, rồi sắc hơn, thất thường hơn. Như thể giai điệu đang giật những sợi dây vô hình ẩn sâu dưới da.

Kéo nó di chuyển theo những cách ngoài tầm kiểm soát của tôi.

Tôi đột nhiên nhớ lại những cảnh tượng kinh hoàng trong Kịch bản đầu tiên, và tim gần như nhảy ra khỏi lồng ngực.

‘Bắt đầu rồi.’

Mọi chuyện khởi đầu bằng một cơn ngứa âm ỉ trên mặt. Ban đầu nó đủ nhẹ để tôi có thể lờ đi, nhưng điều đó nhanh chóng thay đổi. Cảm giác ngứa ngáy ngày càng rõ rệt, và tôi bắt đầu không thể chống cự được nữa.

“H-ha.”

Mỗi hơi thở đều run rẩy hơn hơi thở trước, trong khi tay tôi bất giác giật mạnh sợi dây thừng để cố gắng gãi mặt.

Thịch!

Nhưng dây thừng đã chặn tôi lại trước khi tôi kịp làm vậy.

Tôi cố trấn tĩnh, hít thở thật sâu, nhưng cơ thể không nghe lời.

Càng ngồi đó lâu, tình hình càng tồi tệ. Cơn ngứa dưới da ngày một dữ dội, lan ra nhanh chóng, như thể có thứ gì đó đang quằn quại ngay dưới bề mặt.

Mỗi giây trôi qua như kéo dài vô tận, mang theo một làn sóng khó chịu mới, cho đến khi toàn bộ cơ thể tôi có cảm giác như thể hàng ngàn con côn trùng khác nhau đang bò lúc nhúc dưới lớp da mặt.

‘Mình cần phải gãi… Mình cần phải gãi…’

Tôi bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng. Cơn ngứa không dừng lại. Nó chỉ ngày một tệ hơn theo thời gian, và tay tôi bắt đầu giằng co với sợi dây thừng khi tôi theo bản năng cố đưa tay lên mặt để gãi.

“Ực…!”

Sự khó chịu tăng lên cùng với tiếng nhạc. Thời gian càng trôi, cơn ngứa càng trở nên không thể chịu đựng nổi, gặm nhấm tâm trí tôi không ngừng.

‘…Hai phút nữa. Mình chỉ cần cầm cự thêm hai phút nữa thôi.’

Bộ đếm thời gian bên cạnh vẫn đang nhảy số.

Tôi chỉ cần kiên trì thêm một chút nữa.

Chỉ cần—

“…!?”

Một cảm giác lạnh buốt lướt qua mặt, khiến một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Cứ như một bàn tay lạnh lẽo và khẳng khiu vừa mới lướt qua mặt tôi.

Cảm giác đó khiến tôi hoàn toàn mất phương hướng khi nó tiếp tục mơn trớn trên khuôn mặt.

‘Không, không, không…’

Tôi từ từ quay lại nhìn về phía cánh cửa. Tuy nhiên, bóng tối ngăn cản tôi nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Ấy vậy mà…

Dù tối đen như mực, tôi vẫn hiểu rõ một điều: cánh cửa giờ đã mở toang.

Hơi thở như đông cứng lại trong lồng ngực khi tôi nhận ra sự thật.

Và rồi—

“Khặc!”

Bàn tay bệnh hoạn đó chộp lấy mặt tôi, giữ chặt như muốn đóng đinh tôi tại chỗ. Một hơi thở ấm nóng thì thầm bên tai phải, trong khi những cơn rùng mình chạy khắp cơ thể.

‘Thôi, toang rồi!’

Cánh cửa đáng lẽ không thể mở được. Ấy vậy mà, lại có kẻ đang đứng sau lưng tôi. Hơi thở tôi gấp gáp, tim đập thình thịch trong lồng ngực, nhịp đập của nó vang dội trong tai.

Bàn tay đó siết chặt mặt tôi hơn nữa, bịt cả miệng và mũi, như thể đang cố làm tôi ngạt thở.

‘Cứ đà này, mình chết thật mất! Phải làm gì đó!’

Tôi vội cúi đầu nhìn xuống cẳng tay, nơi tôi cảm thấy có thứ gì đó đang cựa quậy.

‘Đi!’

RẦM!

Một tiếng va chạm lớn vang lên khi bàn tay kia bị giật phắt ra, để lại tôi đang hổn hển hít thở.

“Haaa… Haaa…”

Lồng ngực tôi phập phồng theo từng nhịp thở, nhưng căn phòng giờ đây đang rung chuyển, một loạt những tiếng va chạm chói tai vang vọng trong bóng tối.

RẦM! RẦM! RẦM!

Tôi chỉ có thể ngồi yên trên ghế, bị bóng tối bao vây, không thể biết chuyện gì đang xảy ra.

Tôi như cá nằm trên thớt.

Chờ bị làm thịt.

‘Mình cần phải kiên trì thêm một chút nữa. Chỉ một chút nữa thôi.’

Tôi liếc nhìn những sợi dây thừng đang trói chặt cơ thể. Vì tính chất của tình huống, tôi đã không sắp đặt bất cứ thứ gì cho phép mình thoát khỏi dây trói. Điều này là để tôi không lạm dụng Hệ thống và sa vào cám dỗ của âm nhạc.

Tôi biết đây là quyết định đúng đắn, nhưng ngay lúc này, nó lại có vẻ là một quyết định sai lầm.

RẦM! RẦM! RẦM!

Âm thanh vẫn tiếp tục, ngày càng to hơn, điên cuồng hơn. Chiếc bàn rên rỉ dưới lực tác động, chiếc ghế cũng cọt kẹt theo.

Cả căn phòng rung chuyển, mỗi âm thanh đều được khuếch đại trong bóng tối, siết chặt lấy lồng ngực tôi.

Nhưng rồi…

Tất cả chìm vào im lặng.

“…..”

Âm thanh duy nhất vang vọng trong không trung là tiếng nhạc. Nó thật bình yên, nhưng đồng thời lại giống như một lời thì thầm nhẹ nhàng từ chính tử thần.

Cộp.

Một tiếng bước chân đơn độc sau lưng tôi. Sàn nhà kêu kẽo kẹt dưới sức nặng của nó.

Tôi không thể cử động. Tim tôi như đang đập thình thịch trong cổ họng.

Chẳng lẽ Kẻ Đi Đêm… đã thành công?

Tiếng bước chân dừng lại. Nó đang ở ngay sau lưng tôi.

Một hơi thở ấm nóng trườn xuống vành tai tôi.

Tôi cảm thấy hơi thở mình đông cứng lại trong lồng ngực.

Và rồi, ngay khi nỗi lo sợ chực chờ nghiền nát tôi—

Tiếng nhạc tắt lịm.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...