Nghe phiên bản audio của truyện:

Tĩnh lặng.

Ngay khi bản nhạc dứt, vạn vật như ngừng lại. Hơi thở sau lưng tôi cũng tan biến—kéo theo đó là tất cả mọi âm thanh.

Giờ chỉ còn lại mình tôi.

Hoàn toàn đơn độc, một sự cô độc đến phi lý trong căn phòng này.

Nhưng ký ức về những gì vừa xảy ra vẫn lởn vởn, bủa vây tâm trí tôi từ mọi phía.

Lồng ngực phập phồng hỗn loạn, đôi môi run rẩy, hai tay bám chặt vào tay vịn ghế đến mức đau nhói.

Phải mất vài phút—những phút dài đằng đẵng—tôi mới trấn tĩnh lại để có thể hít thở bình thường.

*Mình đã sống sót.*

*Ít nhất, mình hy vọng là thế.*

Bóng tối vẫn bao bọc lấy tôi như một lớp da thứ hai, mơn trớn bằng những cái chạm lạnh lẽo. Tôi chẳng thấy gì cả. Chỉ còn nghe thấy tiếng thở nặng nề, chậm chạp của chính mình khi cố gắng giữ nhịp.

Tôi cần phải di chuyển. Rời khỏi chiếc ghế này. Tận mắt chứng kiến căn phòng.

Tôi muốn biết liệu mọi chuyện vừa xảy ra có phải là thật không. Rằng... tất cả không phải do tôi tưởng tượng ra.

Nhưng chỉ có một vấn đề.

"Mình kẹt cứng rồi."

Kẻ Đi Đêm chẳng thấy đâu. Biến mất rồi. Như thể nó chưa từng tồn tại.

Tim tôi như thắt lại.

*Đừng nói là nó bị giết rồi nhé...*

Tôi không biết phải cảm thấy thế nào. Tôi chưa bao giờ có ký ức tốt đẹp gì về Kẻ Đi Đêm, nhưng nó là của tôi. Tôi đã phải chiến đấu vất vả để có được nó. Nó đã đứng về phía tôi. Để rồi tan biến, nhẹ hẫng như không...

"...Xem ra phiền phức to rồi đây."

Nếu không phải vì đang trong thế tuyệt vọng, tôi đã chẳng bao giờ gọi nó ra.

Dù sao thì, giờ tôi đã biết Kẻ Đi Đêm không hề bị ảnh hưởng bởi bản nhạc.

*Dù vậy, đây đúng là một vấn đề.*

Sự vắng mặt của Kẻ Đi Đêm khiến tình hình trở nên rắc rối hơn đôi chút. Kế hoạch ban đầu của tôi là để nó cởi trói cho mình khi mọi chuyện kết thúc, nhưng xem ra điều đó không còn khả thi nữa.

"Chẳng lẽ mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc gọi cho Kyle sao?"

Ánh mắt tôi chuyển sang chiếc điện thoại.

Một lý do khác khiến tôi luôn giữ nó bên mình là để phòng những trường hợp như thế này.

Nhưng làm sao tôi có thể giải thích tình hình hiện tại của mình cho cậu ấy được? Cái bộ dạng này ư?

Tôi nghĩ về căn phòng và tất cả những tiếng động mình đã nghe thấy. Chắc chắn văn phòng giờ đã tan hoang. Tôi sẽ giải thích chuyện đó với cậu ấy thế nào đây...?

*Hay là bảo mình đang cố mô phỏng một kịch bản kinh dị để lấy cảm hứng?*

Tôi cảm thấy có khả năng nó sẽ hiệu quả. Tuy nhiên, đây là điều cuối cùng tôi muốn làm. Vốn dĩ, Kyle không ngốc, cậu ta rất nhạy bén. Cậu ta thừa sức nhận ra những điểm mâu thuẫn trong câu chuyện của tôi, cùng với những manh mối rành rành ngay trước mắt.

Vì yêu cầu của Hệ thống, tôi tuyệt đối không thể để cậu ta phát hiện ra bất cứ điều gì liên quan đến nó.

Gọi cho cậu ấy là phương sách cuối cùng của tôi.

"Vậy thì...? Mình nên làm gì đây?"

Tôi ngửa đầu ra sau, vắt óc suy nghĩ.

Lật đổ chiếc ghế? Chà xát cho dây thừng đứt? Bẻ gãy cổ tay mình?

Ý tưởng sau lại càng hoang đường hơn ý tưởng trước. Vài ý tưởng phi lý đến mức tôi chỉ muốn tự tát mình một cái vì đã nghĩ đến chúng.

Tôi lướt qua tất cả các khả năng và đi đến một kết luận.

*Mình sắp điên thật rồi.*

Chỉ riêng việc thoáng nghĩ đến chuyện bẻ gãy cổ tay mình cũng đủ để chứng minh điều đó.

Thở dài một hơi nặng trĩu, tôi tiếp tục nghĩ về mọi giải pháp khả thi để thoát khỏi tình thế khó khăn hiện tại. Tuy nhiên, giải pháp nào cũng có vẻ vô dụng hơn giải pháp trước, và ngay khi tôi đành chấp nhận số phận phải gọi cho Kyle, một cảm giác bỏng rát chợt ập đến từ cổ tay.

"....!?"

Nhói buốt, đột ngột—như thể hàng ngàn cây kim đâm vào dưới da.

Tim tôi giật thót, nỗi sợ hãi quặn thắt trong bụng. Lại là Nhạc trưởng sao? Nếu đúng là như vậy thì...

*Ôi, không.*

Tuy nhiên, tôi nhanh chóng trấn tĩnh lại khi nhận ra đó là một thứ hoàn toàn khác.

"Cảm giác này..."

Tôi nhìn xuống cổ tay, nơi cơn đau bắt nguồn.

Một cảm giác quen thuộc mơ hồ ùa về cùng với cơn đau, và mắt tôi sáng lên.

*Nó trở lại rồi!*

Kẻ Đi Đêm bằng cách nào đó đã quay lại.

Tôi không thắc mắc bằng cách nào hay tại sao. Điều duy nhất trong đầu tôi lúc này là thoát khỏi đống dây thừng.

Không nghĩ ngợi gì thêm, tôi tập trung ý nghĩ vào cánh tay mình.

Một bóng đen trải ra trước mặt tôi. Tôi thở hắt ra một hơi mà không hề nhận ra mình đã nín thở từ lúc nào.

"Giúp ta tháo dây trói."

Nhưng—

"....."

Nó không nhúc nhích.

Cái bóng đứng im trước mặt, ánh mắt hướng thẳng về phía tôi mà không phát ra một tiếng động nào. Da đầu tôi tê rần dưới cái nhìn của nó, tôi lo lắng nuốt khan.

*Đừng nói là...*

Nó di chuyển, và cơ thể tôi căng cứng.

Nó tiến đến ngay trước mặt, hơi thở phả vào người trong khi tôi găm chặt mắt vào nó, không dám chớp.

Tôi không chớp mắt. Không thở.

Chỉ trân trân nhìn lại nó với nỗi lo âu tột độ.

Rồi, từ từ, nó vươn tay ra—và bắt đầu cởi dây trói.

Tôi không cảm thấy vui mừng khi dây thừng được tháo khỏi người mình. Suốt thời gian đó, ánh mắt tôi dán chặt vào Kẻ Đi Đêm trước mặt. Có gì đó ở nó khiến tôi bất an.

Gờn gợn.

Càng nhìn nó, tôi càng cảm thấy bất an, và ngay khi tất cả dây thừng được cởi ra, tôi lập tức thu nó trở lại cổ tay mình.

May mắn thay, tôi không gặp vấn đề gì với việc đó.

Sự im lặng trở lại. Tôi đứng dậy, giơ cả hai tay lên và mò mẫm trên tường tìm công tắc đèn.

Phải mất một lúc, nhưng tôi đã sớm tìm thấy nó.

Tách!

Khi đèn văn phòng bật sáng, mắt tôi bất giác nheo lại.

Tôi mất vài giây để thích nghi với ánh sáng, và chính lúc đó tôi mới nhận ra tình trạng của văn phòng.

Tôi hít vào một hơi lạnh.

*...Còn tệ hơn mình tưởng.*

Những vết nứt chằng chịt như mạng nhện trên mặt bàn gỗ, cánh cửa hằn sâu những vết lõm vỡ toác. Tấm thảm xám rách vài chỗ, sợi vải tưa ra như thể bị thứ gì đó cào xé.

Nhưng thứ khiến tôi sững người lại...

Là bức tường.

Một vệt đỏ tươi kéo dài trên nền tường trắng, gồ ghề và nham nhở—hệt như có thứ gì đó đã cào cấu để lại.

Và ngay phía trên nó, được viết nguệch ngoạc bằng cùng một màu đỏ:

[VI]

"Sáu?"

Tôi nhìn chằm chằm vào biểu tượng.

Tôi nhận ra nó—VI, chữ số La Mã cho số sáu.

"Cái này có nghĩa là gì? Một kiểu cảnh báo sao...?"

Dạ dày tôi quặn lại. Có phải nó đang cố nói với tôi rằng tôi chỉ còn sáu ngày nữa không? Rằng nó sẽ đến tìm tôi sau sáu ngày? ...Hay là sáu giờ? Sáu phút?

Đầu óc tôi quay cuồng với những suy đoán về các ký hiệu trên tường.

Tuy nhiên, tôi nhanh chóng thoát ra khỏi dòng suy nghĩ và chuyển sự chú ý sang máy tính. Một nỗi hoảng sợ mới dâng lên, tôi lao về phía đó và mở game. Cùng lúc, tôi mở khóa điện thoại và nhìn chằm chằm vào đoạn ghi âm.

Tôi hít một hơi thật sâu.

*Làm ơn đi mà. Làm ơn đi. Làm ơn đi...*

Ngón tay lơ lửng trên nút phát, tôi do dự một thoáng rồi mới nhấn xuống.

Ngay sau đó, một giai điệu quen thuộc bắt đầu vang lên trong không trung.

Tôi lắng nghe giai điệu một cách cẩn thận cho đến khi...

Tâm trí tôi bắt đầu mơ hồ.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi không ngần ngại tắt đoạn ghi âm rồi ngã phịch xuống ghế.

"Haha."

Một tiếng cười nhỏ thoát ra khỏi môi tôi.

"Thành công rồi."

Đoạn ghi âm...

Có tác dụng thật rồi.

Canh bạc của tôi đã thắng. Nhận ra điều đó, tôi lập tức bắt tay vào việc, vừa chuyển bản ghi âm sang laptop vừa khởi động engine game.

Tôi không có thời gian để lãng phí.

Nhất là khi nghĩ đến những ký hiệu sau lưng.

*Sáu...*

Chính xác thì nó có nghĩa là gì?

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...