Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

—Cười chết mất!!!

—Ông anh buồn nôn kìa! Hahaha!

—Sợ đái ra quần rồi lol

—Mời cái thể loại khách mời gì thế này?

Khung chat ngay lập tức bùng nổ khi nghe Seth lên tiếng. Sao mà không bùng nổ cho được cơ chứ? Lời nói của cậu hoàn toàn lệch tông so với vẻ ngoài của mình.

Chỉ một khoảnh khắc trước khi cậu cất lời, tất cả mọi người đều đã nín thở.

Giữa không gian tăm tối, vẻ ngoài của cậu trông có phần ma mị. Nhưng cái ấn tượng đó đã tan biến ngay khi những lời kia thoát ra khỏi miệng cậu.

"Cậu muốn ói à?"

"...Cũng gần như vậy."

Nghe Seth đáp, Jamie mỉm cười. Có lẽ... mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều so với cậu nghĩ.

Thực tế, cậu có thể tận dụng cơ hội này để dọa cậu ta một phen khiếp vía và kiếm chác vài đoạn clip để đời.

Điều này có thể không hoàn toàn phù hợp với phong cách livestream thường thấy, nhưng nó cần thiết để giữ nhiệt cho kênh.

● Live

Lượt xem: 597

Liếc sang số người xem, cậu lặng lẽ mím môi.

...Ít hơn dự tính ban đầu kha khá.

'Đúng như dự đoán, mình phải làm thế này thôi.'

Đây là một sự sụt giảm rõ rệt so với lượng người xem thường lệ. Chủ yếu là do vị trí của nơi này, nhưng cậu có thể thấy rằng khán giả đang bắt đầu chán với nội dung cũ rích của mình.

Cậu phải khuấy động mọi thứ lên, và Seth chính là mục tiêu hoàn hảo.

"....Không có nhà vệ sinh à?"

"Tiếc là không."

Jamie lắc đầu, đồng thời chuyển sự chú ý trở lại buổi phát trực tiếp. Số người xem đã nhích lên một chút.

'Chắc là màn tấu hài lúc đầu đã kéo thêm được vài người.'

Số người xem bây giờ là 633.

Vẫn chưa ổn lắm.

"Tôi chắc rằng nhiều người trong số các bạn đã biết về Bảo tàng Nghệ thuật Velora. Đây là một địa điểm khá nổi tiếng đối với một số buổi stream tương tự."

—Biết thừa, lol.

—...Biết rồi sao còn đến đây?

—Nhạt như nước ốc.

Jamie lờ đi khung chat và tiến về phía trước, vệt sáng từ đèn pin rạch ngang bóng tối, tiếng cỏ khô sột soạt vang lên dưới chân. Cậu vừa đi vừa nói, thỉnh thoảng liếc lại để chắc chắn Seth vẫn bám theo sau.

"Bảo tàng đã đóng cửa đúng bảy năm trước. Theo thông báo chính thức, họ đổ lỗi cho một vụ rò rỉ gas—nhưng chúng ta đều biết sự thật chẳng phải vậy. Lý do thực sự? Đó là vì bức tranh đã bị đánh cắp khỏi bảo tàng."

Jamie không thực sự thấy cần phải giải thích lịch sử của tòa nhà, vì nhiều người đã biết rồi.

Tuy nhiên, vẫn có những người chưa biết.

Vì vậy, cậu vẫn quyết định giải thích. Bản thân điều này sẽ giúp tăng thêm sự căng thẳng tâm lý cho những người đang xem.

"...Bức tranh có tên là Quý Cô Dưới Cây Dù Trắng. Lời đồn kể rằng nó được vẽ để tôn vinh vẻ đẹp của con gái nhà tài trợ bảo tàng. Lý do khuôn mặt cô gái không được hé lộ là để người xem có thể tự mình tưởng tượng ra nét đẹp của cô—"

"Sai rồi."

Một giọng nói trầm trầm đột ngột cắt ngang lời Jamie khiến cậu cau mày, lập tức lia máy quay về phía Seth.

Vẫn đang ôm bụng, Seth nhìn vào máy quay với đôi mắt vốn đã vô hồn. Cậu dừng lại, rồi nhìn Jamie khi cậu bắt đầu nói.

"Sai? Ý cậu là sao? Đây là thông tin được công nhận rộng rãi mà. Lý do—"

"Lý do chiếc ô được dùng để che mặt cô ấy không phải là một lựa chọn nghệ thuật."

Seth lại một lần nữa ngắt lời Jamie.

Lần này, Jamie không đáp lại mà chỉ lặng lẽ nuốt nước bọt. Không hiểu sao, một sự căng thẳng kỳ lạ bắt đầu hình thành.

Cậu không phải là người duy nhất cảm thấy điều đó.

Khung chat cũng cảm nhận được và tạm thời im bặt.

Cho đến khi—

—Vãi, đáng sợ thật. Thằng cha này trông sợ vãi.

—Tao suýt tin sái cổ luôn đấy wtf

—Không, ông này bị nhập rồi 💀

Quả thực, cái giọng trầm khàn của Seth, đi cùng với sự trống rỗng vô hồn trong mắt cậu, đã phủ một bầu không khí căng thẳng đến rợn người lên buổi stream.

Nhưng tất nhiên, đó chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Buổi stream nhanh chóng trở lại như cũ chỉ trong vài giây.

'Mẹ kiếp, suýt chút nữa thì mình cũng thấy rợn cả người.'

Jamie thở phào nhẹ nhõm trong khi nhìn vào khung chat. Trong một khoảnh khắc, cậu cũng đã có chút căng thẳng. Và điều này, đối với cậu, thật kỳ lạ.

Đặc biệt là sau tất cả những gì cậu đã trải qua, và tất cả những điều kinh hoàng hơn nhiều mà cậu đã thấy.

Ấy vậy mà lại bị lung lay chỉ bởi vài lời nói...

Đôi mắt Jamie nheo lại khi cậu liếc về phía Seth.

'Cậu ta đúng là làm mình sởn gai ốc.'

Dù vậy, cậu vẫn giữ những suy nghĩ đó cho riêng mình và nở một nụ cười trước máy quay.

"Haha, có vẻ như chúng ta có một chuyên gia về vấn đề này rồi. Tốt đấy. Điều đó chẳng phải sẽ khiến toàn bộ sự kiện này trở nên suôn sẻ hơn cho tất cả chúng ta sao? Tôi bắt đầu cảm thấy an toàn hơn rồi đấy!"

Cậu cười cho qua chuyện cùng với khung chat khi họ tiến gần đến tòa nhà. Khi đến cửa, Jamie vươn tay đẩy nó ra. Cánh cửa kêu kẽo kẹt.

Chầm chậm.

Rất chầm chậm.

Kéééét—

Âm thanh kéo dài đến khó chịu, khi một mùi bụi bặm và ẩm mốc nồng nặc phả ra từ bóng tối.

"Đi nào..."

Bên trong, cả viện bảo tàng bị bóng tối nuốt chửng. Jamie giơ đèn pin lên, quét một vệt sáng ngang qua sảnh chính rộng lớn. Sàn đá cẩm thạch nứt nẻ với những ô gạch đen trắng xen kẽ, trông như một bàn cờ cũ kỹ. Phía trước, một chiếc cầu thang gỗ bề thế vươn mình vào bóng tối, mất hút trên tầng hai.

"Nơi này trông vẫn y như lần cuối tôi nhớ."

Jamie bước một bước, âm thanh bước chân của cậu được khuếch đại bởi tiếng vang xung quanh.

Cậu nhanh chóng nói tiếp.

"Như tôi đã nói, bảo tàng đóng cửa bảy năm trước sau khi bức tranh mất tích. Kể từ đó không ai tìm thấy nó. Một số người nói nó bị đánh cắp để tống tiền các nhà tài trợ. Những người khác thì nói..." cậu hạ giọng, "nó đã biến mất vào ngày cô gái làm mẫu cho bức tranh qua đời. Cứ như thể bức tranh được liên kết với sinh mệnh của cô ấy, nó đột nhiên biến mất. Phụt. Cứ như vậy đấy."

Jamie làm một động tác tan biến bằng tay khi đi sâu hơn vào sảnh. Cậu đang phóng đại câu chuyện một chút, nhưng tất cả đều là vì buổi stream.

Đâu là sự thật, đâu là dối trá? Không ai biết.

Bí ẩn của bức tranh vẫn chưa được giải đáp, ngay cả sau bảy năm đã trôi qua.

"Và vì vậy, lý do chúng ta có mặt ở đây là để tìm ra sự thật đằng sau bức tranh và Quý Cô Dưới Cây Dù Trắng! Liệu cô ấy có thực sự xinh đẹp như lời đồn, hay đó chỉ là một sự thổi phồng?"

Bước thêm một bước nữa, Jamie lén liếc vào điện thoại của mình.

Đó là lúc cậu thấy một tin nhắn xuất hiện.

[Chúng tôi đang ở tầng hai. Sẵn sàng bắt đầu bất cứ lúc nào.]

Jamie cố nén một nụ cười tự mãn khi tiếp tục tường thuật khung cảnh cho người xem. Lượt xem trực tiếp hiện tại đang ở con số 801 đáng thất vọng, khiến lòng cậu chùng xuống một chút, nhưng cậu vẫn tiếp tục, đi sâu vào lịch sử của bảo tàng và mọi thứ đằng sau nó.

'Cứ cố cho qua chuyện đã. Dọa cho ra trò vào. Phần quảng bá kênh sẽ lo phần còn lại.'

Những khung tranh cũ kỹ xếp dọc theo bức tường khi họ đi qua, giờ đây trống rỗng, chỉ còn lại những đường viền bạc màu.

Cuối cùng, họ dừng lại trước một căn phòng nhất định, được bao quanh bởi các khung tranh ở mọi phía, phía trên là một chiếc đèn chùm.

Jamie dừng lại và lia máy quay xung quanh.

"Đây chính là nơi lưu giữ những bức tranh chính. Vì những lý do hiển nhiên, không còn bức tranh nào nữa, nhưng nếu chúng ta—Hả?"

Giữa lúc đang giải thích, Jamie đột ngột dừng lại.

Đó là vì cậu đột nhiên nhận thấy khung chat của mình đang bùng nổ.

—CƯỜI SẶC SỤA!!!

—Bahahahaha!

—Anh ta đang làm cái quái gì vậy!? Hahahaha!

—Tao cá là ảnh làm vậy vì sợ quá không dám nhìn đấy! LOL!!!

"Cái... cái gì?"

Jamie nhoài người tới, kiểm tra các bình luận. Rồi, từ từ, cậu quay đầu lại—

Và thấy Seth.

Đứng bất động. Một cặp kính râm chễm chệ trên mặt.

Giữa bóng tối.

Vô cảm. Dáng đứng thẳng tắp. Chỉ... đứng yên tại chỗ, nhìn về phía ô cửa trống rỗng.

"...Trời đất ơi."

Đeo kính râm ở một nơi tối tăm? Jamie run rẩy khi nhìn cảnh tượng đó. Cậu gần như muốn tát vào mặt mình.

Đầu tiên là vụ buồn nôn, giờ lại đến cái này?

Zoey đã giới thiệu cho cậu cái thể loại dở hơi nào thế này?

Trong khi Jamie rên rỉ và khung chat tiếp tục cười như điên, không ai nhận thấy sự thay đổi tinh tế trên khuôn mặt của Seth.

Ánh nhìn trống rỗng của cậu đã cứng lại đôi chút.

Không phải vì buổi stream.

Mà vì một bóng hình nhỏ bé đang đứng ngay sau ô cửa phía trước—

Một cô bé, đang lặng lẽ ngó ra từ sau chính cánh cửa đó.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...