Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

'Khoan, khoan đã, cái quái gì thế này...?'

Cơn buồn ngủ ban nãy bay biến sạch. Tôi đăm đăm nhìn thông báo vừa hiện lên trên điện thoại, cảm nhận rõ sắc mặt mình đang thay đổi.

Tôi đọc đi đọc lại tin nhắn, rồi vội vàng mở ứng dụng Dock và đăng nhập.

———

[Lỗi!]

Tài khoản của bạn đã bị tạm khóa do nghi ngờ sử dụng bot. Chúng tôi sẽ liên hệ với bạn sau. Xin vui lòng kiên nhẫn.

———

Kiên nhẫn?

Kiên nhẫn cái đách ấy!

Tôi chỉ muốn ném phăng cái điện thoại ra ngoài cửa sổ xe, nhưng bản tính nhát gan đã níu tôi lại.

Điện thoại thì đắt, mà tôi còn đang ngồi trên xe của một sĩ quan cảnh sát, nên…

'Thôi bỏ qua chuyện đó đã... Tình hình này toang thật rồi.'

Nhiệm vụ của tôi có thời hạn, chỉ khoảng một tuần.

Nếu thất bại, cửa hàng sẽ bị đóng cửa. Tôi không thể để chuyện đó xảy ra được. Cửa hàng là yếu tố sống còn đối với tôi.

Đó là nơi duy nhất tôi có thể mua thuốc trị bệnh.

Nếu nó đóng cửa, thì tôi cũng coi như xong đời.

“Ukh.”

Tôi vò đầu, mắt dán chặt vào ứng dụng trước mặt. Tôi nhanh chóng gửi một tin nhắn giải thích rằng đây không phải là sự cố bot biếc gì cả, và tôi hoàn toàn vô tội. Gửi xong, tôi lại gửi thêm một tin. Rồi lại một tin nữa.

Chỉ để chắc chắn rằng họ hiểu được vấn đề.

Tôi chỉ dừng lại khi cảm thấy gửi thêm sẽ khiến họ bực mình. Việc duy nhất tôi có thể làm sau đó là hy vọng họ sẽ gỡ lệnh cấm trước khi quá muộn.

Nếu không thì mình toi thật rồi...

Mải chìm trong suy nghĩ, tôi không hề nhận ra khung cảnh xung quanh đã thay đổi. Và rồi, còn chưa kịp định thần, chiếc xe đã đột ngột dừng lại.

“Đến nơi rồi.”

“Hửm?”

Tôi ngẩng lên, thấy vị Sĩ quan đang nhìn mình từ ghế trước. Vẻ mặt ông lộ rõ sự lo lắng.

“Mọi chuyện ổn cả chứ?”

“...Vâng, mọi chuyện đều ổn ạ.”

Hít một hơi thật sâu, tôi nặn ra một nụ cười, rồi lấy đồ và bước ra khỏi xe. Tôi đã làm tất cả những gì có thể, giờ chỉ còn việc chờ đợi kết quả.

Bước ra khỏi xe, cảm nhận làn gió mát lạnh mơn man, tôi ngước nhìn tòa nhà cao tầng ở phía xa. Nó nổi bật hẳn lên giữa những công trình chọc trời xung quanh.

Vị Sĩ quan cũng đang nhìn về hướng đó.

“Ban đầu tôi khá lo cho sự an toàn của cậu, nhưng biết cậu ở cùng họ, tôi không cần phải lo lắng quá nhiều nữa.”

Nói rồi, vị Sĩ quan kéo cửa sổ xe lên.

“Tôi sẽ liên lạc với cậu nếu có bất cứ tình tiết mới nào trong cuộc điều tra. Giờ thì hãy nghỉ ngơi đi. Cậu xứng đáng được như vậy.”

“Cảm ơn ông...”

Ngay sau đó, xe của vị Sĩ quan lăn bánh đi.

Đứng ngây người giữa vỉa hè, tôi nhắm mắt lại rồi quay bước về phía Hội.

Một quyết định mà ngay sau đó, tôi đã phải hối hận.

**********************

Vài phút trước, tại Hội Tàn Tinh.

Cạch—!

Một cánh cửa trắng kẽo kẹt mở ra, và một nhóm người bước vào hành lang. Dẫn đầu là Kyle và Zoey, mặt họ ướt đẫm mồ hôi, như thể vừa kết thúc một buổi tập luyện cường độ cao.

Nhưng họ không phải là những người đáng lo ngại.

Phía sau họ, những người khác bước ra, mặt mày tái mét, toàn thân run rẩy. Đôi môi họ mấp máy như thể đến cả việc hít thở cũng là quá sức.

Trông họ như người mất hồn.

Chỉ có Myles có vẻ giữ được bình tĩnh hơn những người còn lại, nhưng ngay cả cậu ta cũng có ánh nhìn xa xăm, vô định.

Kyle và Zoey dừng lại, quay đầu nhìn xem đám tân binh thế nào. Một nét thương hại thoáng qua trên khuôn mặt Zoey khi cô thấy tình trạng của họ.

“Chà, không thể nói là các cậu làm tệ được. Thực tế, khá tốt là đằng khác. Các cậu chỉ chết có năm lần. So với mặt bằng chung thì thế là khá rồi đấy?”

Cô nhìn sang Kyle, cậu ta chỉ nhún vai và lẩm bẩm, 'Hồi tớ làm thì có chết đâu...'

Zoey cắn môi.

'Chết tiệt, mình cũng vậy...'

“Khụ.”

Cô đưa tay lên che miệng ho.

“Dù sao đi nữa, các cậu đều có một tương lai đầy hứa hẹn!”

“Oẹ!”

“...Ựa!”

Ký ức kinh hoàng ùa về khiến vài thành viên loạng choạng tiến đến bức tường gần đó, hai tay ôm bụng nôn khan.

Đây ít nhiều cũng là phản ứng mà Zoey đã lường trước.

Cánh Cổng mà họ vừa bước vào là một Cổng Xếp Hạng <E> Loại Dị Thường dạng vòng lặp khét tiếng. Cái chết là chuyện thường tình trong một Cổng như vậy, và việc để các tân binh có trải nghiệm Cổng đầu tiên ở đây cũng là thông lệ.

Việc này là để họ quen với ý nghĩ về cái chết.

Chỉ khi một đặc vụ có thể suy nghĩ thấu đáo và đánh giá tình hình trong khi đối mặt với nguy hiểm và sợ hãi tột độ, họ mới được coi là sẵn sàng cho những Cổng cấp cao hơn. Thật không may, đây không phải là một kỹ năng dễ thành thục, chỉ có một số ít người hiếm hoi thực sự làm được.

Zoey và Kyle là những ví dụ điển hình.

...Nhưng ngay cả họ cũng không hoàn hảo.

“Nghỉ ngơi đi. Tống hết mọi thứ ra khỏi người. Xong xuôi thì các cậu có thể về nhà và làm bất cứ điều gì mình muốn. Ngày mai và ngày kia không cần đến làm việc đâu. Hãy nghỉ một hai ngày để thư giãn đầu óc.”

Để giảm nguy cơ rối loạn căng thẳng sau sang chấn, việc cho các tân binh nghỉ vài ngày để xử lý những gì đã xảy ra là cần thiết.

Sau khi kiểm tra xong đám tân binh, Zoey dẫn tất cả họ trở lại khu vực đặc vụ hiện trường, nơi cô thấy các nhóm khác cũng đang lục tục tiến vào, tình trạng của họ cũng tương tự.

Đây là cảnh tượng thường thấy trong mùa tuyển dụng.

'Ồ, phải rồi...'

Cô định quay về ký túc xá thì đột nhiên nhớ ra điều gì đó và rút điện thoại ra.

'...Không biết vụ đó thế nào rồi nhỉ. Mình cá là cậu ta sợ tè ra quần rồi.'

Zoey bất giác cười khẩy khi nghĩ đến cảnh gã kia sợ đến nhảy dựng lên. Jamie khá đáng tin cậy trong việc dọa người khác.

“Cậu đang làm gì đấy? Định xem stream à?”

Như thể đọc được suy nghĩ của cô, Kyle thở dài rồi bước đến bên cạnh, ghé đầu vào xem.

Myles cũng tiến lại gần hơn.

Tất cả họ đều có phần tò mò muốn xem diễn biến tiếp theo của buổi stream lúc trước.

Cô đang mong chờ một cảnh tượng hài hước.

Nhưng thay vào đó... nụ cười trên môi cô vụt tắt.

Mắt cô mở to.

Kyle cũng không ngoại lệ.

Myles thì hít một hơi thật sâu.

Và rồi—

“Cái đéo gì thế này?”

Zoey chửi thề, tắt buổi stream đi rồi mở lại. Chắc là cô đã bấm nhầm kênh rồi. Chắc chắn là vậy.

Nó...

“Đúng là kênh đó thật mà!”

Đôi mắt cô mở to kinh ngạc khi mở lại buổi stream và thấy vô số bình luận.

—Không thật đâu.

—Chắc chắn là giả! Tôi không tin!

—....Có ai có clip ngắn về những gì đã xảy ra không? Tôi thực sự muốn xem, nhưng không có thời gian.

Nhưng đó không phải là điều duy nhất khiến cô bị sốc.

Không, đó là số lượng người xem hiện tại. Hơn ba mươi nghìn! Và đó là khi buổi stream đã kết thúc rồi.

“Rốt cuộc đã có chuyện quái gì xảy ra vậy?”

Zoey không phải là người duy nhất bối rối.

Kyle cũng hoang mang không kém, cậu ta dí sát mặt vào màn hình điện thoại.

“Này, lùi đầu ra một chút đi.”

Nhưng cậu ta nhanh chóng bị Zoey đẩy ra. Cô lướt điện thoại một hồi rồi cuối cùng cũng tìm thấy thứ mình cần.

“Đây rồi!”

Đó là một video highlight ngắn về những gì đã xảy ra.

Cô nhấn vào, và video bắt đầu phát.

Nhưng chỉ một phút sau, sắc mặt của tất cả những người có mặt đều thay đổi. Họ nhìn nhau, rồi lại đổ dồn ánh mắt về phía video.

Cái thể loại tâm thần gì thế này...

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...