Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục
-
Quyển 4 - Chương 154: Nguyên hình của Ôn Lương Vũ
Sẵn sàng
*******
Lúc rời đi thấy trời vẫn còn sớm, nàng tìm một nhà trọ ăn sáng. Nàng mới uống một chén súp đậu thanh mát, gặm nửa cái bánh bao, đã nghe thấy giọng Trường Thiên hơi có vẻ mệt mỏi vang lên bên tai nàng: “Xong việc rồi. Vào đi.”
Nàng kích động, suýt nữa thì ném bánh bao trên tay ra ngoài.
Lúc này mới qua chín canh giờ, Thuật Hoán Huyết đã làm xong rồi? Xem ra quá trình rất thuận lợi nha.
Bình thường đã quen với sự có mặt của hắn, có khi còn ngại hắn quá mức bá đạo, vậy mà mới vài canh giờ không có hắn, ngược lại trong lòng thấy mất mát.
Con người a, đúng là tiện mà!
Nàng cũng chẳng thèm quan tâm đến hình tượng, hai miếng nuốt xong cái bánh bao, ra cửa tìm cái hẻm nhỏ, nhanh chóng vào trong Thần Ma ngục.
Tầng dưới cùng vẫn không biến đổi mấy, chủ yếu là thảo dược và đồ dùng đều được Trường Thiên thu vào rồi. Nàng đi vào, Trường Thiên đang đứng làm thuật thanh tẩy bên suối nước, lau đi vết máu trên tay.
Trong không khí, tràn ngập mùi máu tanh nồng.
Máu trong cơ thể một người trưởng thành, tối đa cũng chỉ chừng năm lít máu. Ninh Tiểu Nhàn nghi ngờ, với kinh nghiệm của nàng, kiểu gì cũng phải có chừng mười người mất mạng, tương đương với việc số người của trại mã tặc chết đi, mới có thể tạo thành mùi tanh nồng như vậy. Nhưng mà từ đầu đến cuối chỉ có hai người a, hơn nữa người mất máu nhiều nhất chính là Ôn Lương Vũ.
Cái Thuật Hoán Huyết này đúng là bất thường!
Trường Thiên làm xong việc trên tay, xoay người ngồi lại dưới cây cột lớn. Ninh Tiểu Nhàn để ý, bước chân của hắn có vẻ nặng nề.
“Ngươi. . . . . Có khỏe không?” Nàng không chắc chắn hỏi.
Trường Thiên nhẹ nhàng ừ một tiếng, chỉ chỉ cái bàn đá đen bên cạnh, sau đó nhắm mắt dưỡng thần.
Hắn mệt muốn chết, không chỉ tiêu hao thần lực, ngay cả thần hồn cũng có chút mệt mỏi. Nếu không phải thân thể này không chảy mồ hôi, thì hiện giờ hắn đã cả người đầy mồ hôi rồi.
Quá trình làm Thuật Hoán Huyết cho Ôn Lương Vũ cũng không thuận lợi như Ninh Tiểu Nhàn nghĩ, ngược lại khó khăn hơn rất nhiều, khiến cho hắn phải đẩy nhanh tốc độ. Nếu là lúc trước, một thuật pháp nhỏ nhoi như vậy hắn chỉ vẩy tay là làm được.
Song bây giờ khác với quá khứ, hắn sử dụng thần lực càng lâu, lực khắc chế của Trói Long Tác với hắn lại càng lớn. Trong quá trình thi thuật, Trói Long Tác đã sớm sinh ra linh tính liều mạng áp chế thần lực của hắn, hắn vừa phải một mực chú ý làm, vừa phải áp chế trói long tác, hao tổn tinh khí thần, gấp cả trăm lần so với quá khứ!
Mặc dù cửa của Thần Ma ngục không lúc nào không mở rộng, có linh lực tràn vào bổ sung, linh trà hàng ngày chưa từng gián đoạn, nhưng tổng thể vẫn là nhập không bằng xuất. Trong cơ thể hắn, năng lượng còn lại đã vốn rất ít rồi, nếu không có phương pháp giải quyết, có lẽ không thể chống đỡ được đến cuối chuyến đi về phía Tây này rồi.
Ninh Tiểu Nhàn lo lắng nhìn hắn. Trường Thiên rất ít khi lộ ra vẻ mặt mệt mỏi trước mặt nàng, nhưng hiện tại sắc mặt của hắn lại trong suốt thêm vài phần, mơ hồ có phần xanh xao. Nàng biết, cơ thể của thần rất ít khi bị bệnh, nhưng thần sắc hắn mỏi mệt như thế, chỉ có thể nói là thần lực đã hao tổn quá mức. Nhưng mà đối với việc này, nàng thật sự bó tay, chỉ có thể lo lắng suông mà thôi.
Nàng nhất định phải nghĩ biện pháp!
Bên cạnh truyền đến tiếng động, cắt đứt suy nghĩ của nàng. Nàng quay đầu nhìn lại, trên bàn có một động vật nhỏ. Con vật này có màu gần giống với màu của cái bàn đá đen, sau khi vào đây nàng chỉ chăm chú nhìn Trường Thiên, lúc này mới nhớ tới: “Ôn Lương Vũ đâu?”
Cùng Kỳ có chút hả hê nói: “Chẳng phải là ở trên bàn sao!”
Mẹ ơi! Một người đàn ông cao hơn thước tám, làm Thuật Hoán Huyết xong, liền biến thành con vật nhỏ chỉ dài hơn cánh tay nàng một chút xíu? So với việc phẫu thuật thẩm mỹ còn kinh khủng hơn nhiều!
Nàng cúi người, mắt to trừng mắt nhỏ với con vật kia. Thấy nó xong, nàng thấy tiên đoán lúc trước của Trường Thiên rất chính xác. Nguyên hình thuần chủng của Ôn Lương Vũ, đúng là một con chồn! Thân thể thon dài, cái miệng nhỏ nhắn, tứ chi hơi ngắn, trên người phủ bộ lông màu tím mềm mại bóng loáng, phía sau còn có một cái đuôi to. Nguyên hình như thế này kém xa hồ ly, nhưng lại có chút giống với con chuột Tiểu Tùng mà nàng từng nuôi, dùng hai chữ để hình dung, chính là “Đáng yêu”!
Nhưng mà nàng cũng biết, mặc dù dáng vẻ của chồn khả ái, cũng là một loài động vật nhỏ hung dữ, thậm chí còn có thể lấy sóc làm thức ăn.
Lúc rời đi thấy trời vẫn còn sớm, nàng tìm một nhà trọ ăn sáng. Nàng mới uống một chén súp đậu thanh mát, gặm nửa cái bánh bao, đã nghe thấy giọng Trường Thiên hơi có vẻ mệt mỏi vang lên bên tai nàng: “Xong việc rồi. Vào đi.”
Nàng kích động, suýt nữa thì ném bánh bao trên tay ra ngoài.
Lúc này mới qua chín canh giờ, Thuật Hoán Huyết đã làm xong rồi? Xem ra quá trình rất thuận lợi nha.
Bình thường đã quen với sự có mặt của hắn, có khi còn ngại hắn quá mức bá đạo, vậy mà mới vài canh giờ không có hắn, ngược lại trong lòng thấy mất mát.
Con người a, đúng là tiện mà!
Nàng cũng chẳng thèm quan tâm đến hình tượng, hai miếng nuốt xong cái bánh bao, ra cửa tìm cái hẻm nhỏ, nhanh chóng vào trong Thần Ma ngục.
Tầng dưới cùng vẫn không biến đổi mấy, chủ yếu là thảo dược và đồ dùng đều được Trường Thiên thu vào rồi. Nàng đi vào, Trường Thiên đang đứng làm thuật thanh tẩy bên suối nước, lau đi vết máu trên tay.
Trong không khí, tràn ngập mùi máu tanh nồng.
Máu trong cơ thể một người trưởng thành, tối đa cũng chỉ chừng năm lít máu. Ninh Tiểu Nhàn nghi ngờ, với kinh nghiệm của nàng, kiểu gì cũng phải có chừng mười người mất mạng, tương đương với việc số người của trại mã tặc chết đi, mới có thể tạo thành mùi tanh nồng như vậy. Nhưng mà từ đầu đến cuối chỉ có hai người a, hơn nữa người mất máu nhiều nhất chính là Ôn Lương Vũ.
Cái Thuật Hoán Huyết này đúng là bất thường!
Trường Thiên làm xong việc trên tay, xoay người ngồi lại dưới cây cột lớn. Ninh Tiểu Nhàn để ý, bước chân của hắn có vẻ nặng nề.
“Ngươi. . . . . Có khỏe không?” Nàng không chắc chắn hỏi.
Trường Thiên nhẹ nhàng ừ một tiếng, chỉ chỉ cái bàn đá đen bên cạnh, sau đó nhắm mắt dưỡng thần.
Hắn mệt muốn chết, không chỉ tiêu hao thần lực, ngay cả thần hồn cũng có chút mệt mỏi. Nếu không phải thân thể này không chảy mồ hôi, thì hiện giờ hắn đã cả người đầy mồ hôi rồi.
Quá trình làm Thuật Hoán Huyết cho Ôn Lương Vũ cũng không thuận lợi như Ninh Tiểu Nhàn nghĩ, ngược lại khó khăn hơn rất nhiều, khiến cho hắn phải đẩy nhanh tốc độ. Nếu là lúc trước, một thuật pháp nhỏ nhoi như vậy hắn chỉ vẩy tay là làm được.
Song bây giờ khác với quá khứ, hắn sử dụng thần lực càng lâu, lực khắc chế của Trói Long Tác với hắn lại càng lớn. Trong quá trình thi thuật, Trói Long Tác đã sớm sinh ra linh tính liều mạng áp chế thần lực của hắn, hắn vừa phải một mực chú ý làm, vừa phải áp chế trói long tác, hao tổn tinh khí thần, gấp cả trăm lần so với quá khứ!
Mặc dù cửa của Thần Ma ngục không lúc nào không mở rộng, có linh lực tràn vào bổ sung, linh trà hàng ngày chưa từng gián đoạn, nhưng tổng thể vẫn là nhập không bằng xuất. Trong cơ thể hắn, năng lượng còn lại đã vốn rất ít rồi, nếu không có phương pháp giải quyết, có lẽ không thể chống đỡ được đến cuối chuyến đi về phía Tây này rồi.
Ninh Tiểu Nhàn lo lắng nhìn hắn. Trường Thiên rất ít khi lộ ra vẻ mặt mệt mỏi trước mặt nàng, nhưng hiện tại sắc mặt của hắn lại trong suốt thêm vài phần, mơ hồ có phần xanh xao. Nàng biết, cơ thể của thần rất ít khi bị bệnh, nhưng thần sắc hắn mỏi mệt như thế, chỉ có thể nói là thần lực đã hao tổn quá mức. Nhưng mà đối với việc này, nàng thật sự bó tay, chỉ có thể lo lắng suông mà thôi.
Nàng nhất định phải nghĩ biện pháp!
Bên cạnh truyền đến tiếng động, cắt đứt suy nghĩ của nàng. Nàng quay đầu nhìn lại, trên bàn có một động vật nhỏ. Con vật này có màu gần giống với màu của cái bàn đá đen, sau khi vào đây nàng chỉ chăm chú nhìn Trường Thiên, lúc này mới nhớ tới: “Ôn Lương Vũ đâu?”
Cùng Kỳ có chút hả hê nói: “Chẳng phải là ở trên bàn sao!”
Mẹ ơi! Một người đàn ông cao hơn thước tám, làm Thuật Hoán Huyết xong, liền biến thành con vật nhỏ chỉ dài hơn cánh tay nàng một chút xíu? So với việc phẫu thuật thẩm mỹ còn kinh khủng hơn nhiều!
Nàng cúi người, mắt to trừng mắt nhỏ với con vật kia. Thấy nó xong, nàng thấy tiên đoán lúc trước của Trường Thiên rất chính xác. Nguyên hình thuần chủng của Ôn Lương Vũ, đúng là một con chồn! Thân thể thon dài, cái miệng nhỏ nhắn, tứ chi hơi ngắn, trên người phủ bộ lông màu tím mềm mại bóng loáng, phía sau còn có một cái đuôi to. Nguyên hình như thế này kém xa hồ ly, nhưng lại có chút giống với con chuột Tiểu Tùng mà nàng từng nuôi, dùng hai chữ để hình dung, chính là “Đáng yêu”!
Nhưng mà nàng cũng biết, mặc dù dáng vẻ của chồn khả ái, cũng là một loài động vật nhỏ hung dữ, thậm chí còn có thể lấy sóc làm thức ăn.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook