Nợ Âm Khó Thoát
-
Chương 534
Lý Nửa Cân xuất hiện trong núi Cổ Tiền, hơn nữa lại còn không cho tôi biết, như vậy, trong này nhất định còn có ẩn tình.
Hiện tại Lý Nửa Cân nói cho tôi biết, người của Kháng Thiên giả vào trong này rất nhiều, hơn một trăm người, phải biết rằng nhiều người như vậy, đủ chiếm một phần lớn sức chiến đấu.
Đột nhiên, ở bên khác có hai thân hình phóng tới, khí mùi trên người, rõ ràng là cảnh giới Ngưng Anh điên phong!
- Chú ý, có trợ thủ xuất hiện, ngăn chặn một lát, tôi đi lấy long mạch! Anh cả, cho mượn kiếm dùng tí nào!
Sắc mặt Lý Nửa Cân nặng nề, ngay sau đó, tôi thấy mặt cậu ta u ám, bay thẳng xuống phía dưới, tiếng nói trầm trầm vang ra, mà Thị trong tay tôi, cũng ném về phía cậu ta.
Có lẽ bởi vì Lý Nửa Cân là huyết sát thi vương, cho nên Thị nằm trong tay hắn, có thể có được tác dụng rất lớn, mà hiện tại, sau khi hai tên Kháng Thiên giả khác tới, chúng tôi lập tức rơi vào cục diện không tốt.
Ba Ngưng Anh điên phong, còn lại vẫn có rất nhiều Tứ Khí Ngưng Anh, Tam Khí Ngưng Anh.
Xem ra, rất nhiều người của Kháng Thiên giả khi trước đã che giấu thực lực của mình, mà hiện tại khi tiến vào trong đây, rõ ràng là có mục đích khác.
Cùng lúc đó, Đoàn Lang và Hoàng Tiểu Tiên ngăn tôi lại ở phía sau, tôi biết, bọn họ muốn bảo vệ tôi.
Sắc mặt tôi u ám, sau đó hô lên:
- Vương huynh, Lục huynh, phiền hai anh tới đây hỗ trợ đối phó đám Kháng Thiên giả!
Khi tôi hô lên, lập tức ánh mắt của cả nhà họ Lục và nhà họ Vương đều bị thu hút sang phía tôi.
Mà lúc này, tôi cũng nhìn thấy trong dòng người, nhà họ Lý đã thu được con long mạch thứ sáu, nói như vậy, hiện tại cũng chỉ còn lại hai con long mạch, Lý Nửa Cân đang ra tay với một con, còn một con khác vẫn đang bị người ta bao vây tấn công.
Không lâu sau, Lục Thanh Sơn và Vương Diệu đã xuất hiện bên cạnh tôi, sắc mặt lạnh lùng âm hiểm nhìn đám người trước mặt.
- Mẹ nó, bọn khốn này đúng thật đã vào được đây rồi!
Vương Diệu nhìn chằm chằm đám Kháng Thiên giả, lạnh giọng quát lên.
Lục Thanh Sơn nhíu chặt mày, tiếng nói lạnh như băng vang ra:
- Lúc trước gia tộc không cho nhúng tay vào thì thôi đi, nhưng hiện tại nếu đã gặp được trong này, tôi đây cũng chỉ có thể không khách khí!
Lục Thanh Sơn nói xong, hai trưởng lão đột nhiên đứng dậy, dưới tình hình này, hai người đã hiểu rất rõ.
Cùng lúc đó, tôi nhìn thấy một thân ảnh phía đối diện từ từ bước ra!
- Khà khà khà, tốt lắm! người của tứ đại cổ tộc, hôm nay bản tôn thật muốn nhìn xem, tứ đại cổ tộc các người, rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh!
Tiếng nói âm u vang ra, một thân ảnh mặc áo choàng đen xuất hiện trước mắt mọi người, sắc mặt người này vô cùng âm hiểm.
tôi lập tức nhận ra, người này không phải ai khác, mà chính là Tứ hộ pháp từng tấn công Đạo Minh!
- Dô, đây không phải là tứ hộ pháp bị Đạo Minh tôi dọa chạy bán sống bán chết như một con chó hay sao? Nhanh như vậy chúng ta lại gặp nhau rồi!
Nhìn thấy người này, sát khí trong người tôi không hiểu sao dâng lên ngùn ngụt, phải biết rằng, lúc đó người này đã định tìm cách tra tấn tôi, cũng may đến lúc cuối, Hoàng Tiểu Tiên xuất hiện kịp thời, cũng đúng vào lúc Hoàng Tiểu Tiên xuất quan.
Sau khi tôi nói xong, sắc mặt tứ hộ pháp trở nên cực kì khó coi, dù sao đây cũng là chuyện xấu lúc đó của gã.
Bởi vì lão Doãn đột nhiên ra tay, người này đã bị doạ sợ tới mức bỏ của chạy lấy người, một chút ý chí chiến đấu tiếp cũng không còn.
- Thằng ranh, mày yên tâm, hôm nay tao sẽ cho mày cảm nhận được, cái gì là tuyệt vọng!
Tiếng nói u ám vang ra, tôi có thể cảm nhận được rõ sự oán độc trong giọng điệu của gã, rất rõ ràng, đối với chuyện lúc đó, e rằng trong lòng gã vẫn còn oán hận.
- Đồ chết giẫm kia, ai có ông nhiều tự tin thế? Ai không biết, còn tưởng ông là lão đại của Kháng Thiên giả nha!
Lúc này, Vương Diệu ở một bên không nhìn được nữa, trực tiếp lên tiếng.
Mặt mày tứ hộ pháp đột nhiên run rẩy, giọng nói âm u truyền ra:
- Giết cho tôi!
Sau khi người này nói xong, những thân ảnh phía sau lập tức bổ nhào tới chỗ chúng tôi, thấy như vậy, đồng tử tôi hơi co lại.
Trận đấu giữa hai bên đột nhiên bùng nổ, còn những kẻ mạnh cảnh giới Ngưng Anh điên phong, đã di dời sàn đấu lên trên không trung.
- Thiếu chủ, chúng ta làm gì bây giờ?
Một bên, người nhà họ Cơ lặng lẽ đứng quan sát, cũng chưa ra tay, một tên trưởng lão vội vàng lên tiếng hỏi Cơ Thánh Thiên.
Sắc mặc Cơ Thánh Thiên lạnh tanh, nhìn chằm chằm vào chiến trường một lát, thản nhiên nói:
- Cứ nhìn trước đã!
Cơ Thánh Thiên nói xong, tên trưởng lão muốn nói lại thôi, mà ở một bên, Kiếm Si mặt không cảm xúc, sau đó thấp giọng nói khẽ với hai trưởng lão khác sau lưng:
- Hai vị trưởng lão cũng ra tay đi! Tuy rằng Kháng Thiên giả chưa nhằm vào Phương Thốn Sơn, nhưng kẻ ác, phải giết!
Kiếm si nói xong chữ cuối, kiếm khí sắc bén lập tức bộc phát quanh thân.
Nhưng, cho dù trận thế mạnh đến thế, mà bên Kháng Thiên giả lúc nào cũng kịp thời có cao thủ ra tay, ngăn lại những kẻ mạnh bên này.
Lòng tôi nặng trĩu, bọn người kia, rốt cuộc có bao nhiêu kẻ mạnh tới đây?
Hiện tại Hoàng Tiểu Tiên, Đoàn Lang, nhà họ Lục, nhà họ Vương, Phương Thốn Sơn, nhà họ Lý, tổng cộng mười kẻ mạnh cảnh giới Ngưng Anh điên phong, nhưng Kháng thiên giả vẫn có đủ người để ngăn lại.
Về phần nhà họ Cơ lại không ra tay, trong lòng tôi có chút kinh ngạc, đây chính là Kháng Thiên giả, nhà họ Cơ chẳng lẽ có thể để mặc như vậy sao?
- Cơ Thánh Thiên, đã là lúc này rồi mà nhà họ Cơ còn chưa ra tay, lẽ nào định lát nữa một mình chống lại nhiều Kháng Thiên giả thế này, thì mới thể hiện được sức mạnh to lớn của nhà họ Cơ à?
Chính lúc này, Kiếm Si đột nhiên lên tiếng, người này không hề sợ hãi Cơ Thánh Thiên thậm chí là nhà họ Cơ, sau khi Kiếm Si nói xong, Cơ Thánh Thiên hừ lạnh đáp lời:
- Chuyện nhà họ Cơ tôi, không đến lượt Phương Thốn Sơn tham gia vào!
Hiện tại, trận chiến bên này đã hoàn toàn bùng nổ, những tu sĩ khác cũng đã chú ý thấy, rất nhiều người lúc này đã không còn hy vọng gì vào long mạch, mà lại trực tiếp chui vào bên trong ngọn núi phía dưới.
Bên trong núi này có lẽ nuôi dưỡng long mạch, nếu nói không có gì khác, thì nhất định là không có khả năng.
Rất nhiều người vẫn là thông minh, không chiếm được long mạch, nhưng vẫn có thể tranh đoạt cơ duyên.
- Há há há, tứ đại cổ tộc, nhiều kẻ mạnh thế này, cũng chỉ đến thế mà thôi!
Trong trận đấu, truyền ra tiếng nói vô cùng kiêu ngạo của tứ hộ pháp, người này hình như khá hài lòng với thành tựu của mình, dù sao bên này tập hợp nhiều kẻ mạnh như vậy, cũng vẫn chưa thể áp chế được đám người Kháng Thiên giả.
Rất rõ ràng, lần này Kháng Thiên giả chuẩn bị hết mức đầy đủ.
ầm ầm ầm…..
Đột nhiên, ở nơi nào đó vang lên một tiếng nổ lớn, âm thanh truyền ra, tôi trực tiếp quay đầu nhìn về nơi ấy.
Chỉ thấy nơi đó có hai thân ảnh bay ngược ra ngoài, phía trên không trung, không gian không ngừng vặn vẹo, long mạch cũng đã hoàn toàn bị áp chế ở giữa.
Trên không trung, hai cánh tay khổng lồ đang giằng co, cánh tay thoạt nhìn có chút dữ tợn, giống cánh tay của mãnh thú, bên trên tản ra khí thế khiến người ta sợ hãi.
Khi nhìn thấy hai cánh tay, lòng tôi đột nhiên kinh hãi, cuối cùng cũng hiểu ra câu nói của Lý Nửa Cân, cậu ta nói còn gặp được người quen.
Mà hiện tại hai vị này, chính là người quen của tôi.
Lương Triều Sinh và Phương Trình Chu!
Không sai, hiện tại bởi vì chiến đấu, mà hai người đã lộ diện, có điều không lộ ra gương mặt thật, nhưng tôi biết, trong thiên hạ, người có hai cánh tay khủng bố, chỉ sợ cũng chỉ có Lương Triều Sinh và Phương Trình Chu.
Hai người từng là sư đồ, giờ phút này lại đi tới bước thù hận nhau đến chết.
Lương Triều Sinh không còn nghi ngờ gì nữa, chính là kẻ thù không đội trời chung với tôi, không biết đã có bao nhiêu lần ông ta muốn giết tôi rồi, đến cả việc ở quê tôi, cũng là do một tay ông ta gây ra.
Về phần Phương Trình Chu, người này đến tận bây giờ tôi vẫn nhìn không ra, lúc đầu, Phương Trình Chu là tiểu quỷ tôi nuôi.
Nhưng về sau bởi vì một quyết định sai lầm của tôi, mà đã để cho Phương Trình Chu đào thoát.
Thời điểm ở trong thánh địa môn phái Âm Thi, người này tí nữa thì hại chết tôi, nhưng kì quái là, về sau lúc trong hố trời Âm Tang, người này lại cứu tôi một mạng, cho nên tôi chưa dám khẳng định, hắn rốt cuộc là thế nào, là địch hay là bạn?
Những điều này tôi đều không dám xác định, hiện tại vì tranh đoạt long mạch, Phương Trình Chu và Lương Triều Sinh đã chiến đấu ác liệt với nhau, ngay sau dó, tôi thấy Phương Trình Chu bay ngược ra sau, miệng phun ra máu tươi.
- Ha ha ha, đồ nhi ngoan của ta, thời gian đoạt được cánh tay này con còn kém xa ta, con không dễ dàng không chế được tự nhiên đúng không? Hôm nay long mạch này, là của vi sư rồi!
Tiếng cười ha hả điên cuồng của Lương Triều Sinh truyền ra, sau đó một tay bắt lấy một con long mạch, một tiếng thét vang lên, long mạch đã bị Lương Triều Sinh thu lại.
Phương Trình Chu mặt không cam lòng nhìn Lương Triều Sinh, nhưng tình huống này, đấu không lại chính là đấu không lại.
Cùng lúc đó, một tiếng rồng ngâm truyền ra, long mạch cuối cùng cũng đã bị Lý Nửa Cân thu đi, không thể không nói, sau lần ly biệt trước, thực lực của cậu ta lại có thêm thăng tiến.
Bị nhiều người bao vây tấn công như vậy, nhưng vẫn có thể một mình lấy đi long mạch, thực lực đẳng cấp này, đúng là đã đủ để kiêu ngạo.
Sau khi thu phục xong long mạch, Lý Nửa Cân xuất hiện bên cạnh chúng tôi, trên người vẫn phả ra hơi nóng của khí huyết sát.
- Người của Kháng Thiên giả không thu được con long mạch nào?
Trong lòng tôi tràn ngập khiếp sợ, thì thào với Lý Nửa Cân bên cạnh, sắc mặt Lý Nửa Cân u ám, sau đó lên tiếng:
- Không sai, mục đích của bọn chúng căn bản không phải là long mạch!
Lý Nửa Cân nói xong, lòng tôi chấn động, vậy mục đích của bọn chúng là gì? Tôi hỏi Lý Nửa Cân, cậu ta cũng không tiếp tục nói gì nữa.
Cả người Lý Nửa Cân lập tức lao ra, tiếng nói trầm trầm vọng lại:
- Cẩn thận chút, giữ gìn thực lực lát nữa còn có đại chiến!
Tiếng nói của Lý Nửa Cân truyền vào bên tai, lòng tôi không khỏi sợ hãi, dưới tình huống hiện tại, Lý Nửa Cân vẫn còn nói, trận chiến bây giờ chưa phải là đại chiến sao?
Ý là vẫn còn một đại chiến khác?
Quả thực khó mà tin nổi, lẽ nào Kháng Thiên giả vẫn còn hành động gì? Phải biết rằng, người trông núi Côn Lôn vẫn còn tồn tại, nếu thật sự muốn làm càn, người trông núi Côn Lôn không thể nhắm mắt làm ngơ.
Có điều nếu Lý Nửa Cân đã nói vậy, tôi tin là có lý do, bởi tôi biết, cậu ta nói vậy chắc chắn là có nguyên nhân.
Nếu mục tiêu của Kháng Thiên giả không phải là long mạch, vậy thứ bọn chúng muốn vẫn chưa đạt được, nói như thế, bọn chúng còn hành động gì đó cũng là chuyện đương nhiên.
Giờ phút này, tôi nắm chặt nắm đấm, lực Thiên Uy bùng nổ, bắn về phía người của Kháng Thiên giả.
Một quyền đánh ra, tên Kháng Thiên giả ở trước mặt tôi trực tiếp bay ngược ra sau.
Mà lại bay đúng vào chỗ Chung Mãng Hổ đang đứng, mắt thấy tên Kháng Thiên giả tới gần, Chung Mãng Hổ cắn một cái, máu tươi bắn tung tóe, tên Kháng Thiên giả chết nhăn răng.
Chính lúc này, một luồng áp lực trực tiếp tràn ngập ra khắp bầu trời và mặt đất.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook