Nợ Âm Khó Thoát
-
Chương 626
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Tôi không biết phải làm thế nào để khiến người con gái trong lòng ngừng khóc nức nở, hiện tại, tôi mới cảm thấy được niềm may mắn từ trước tới nay chưa từng có.
Tôi của lúc này, cho dù gặp phải bất kì tình thế không lối thoát nào, dù có chỉ còn lại hơi thở cuối, tôi cũng phải sống sót bằng mọi giá.
Bởi vì tôi không thể chết, không dám chết!
Tôi không biết bản thân mình sau khi chết, thì hai cô gái này sẽ biến thành bộ dáng gì, còn có rất nhiều chuyện không thể dự đoán, tôi đều không dám cam đoan.
- Đồ khốn!
Một tiếng nói u oán vang lên, nắm đấm của Hoàng Tiểu Tiên đánh lên người tôi, nhưng tôi không cảm thấy đau đớn, cứ ôm chặt Hoàng Tiểu Tiên vào lòng.
- Đúng, anh là đồ khốn! đây là lần cuối cùng!
Tôi vuốt vuốt mái tóc đen nhánh, muốn nói với cô ấy suy nghĩ trong lòng mình.
……..
Màn đêm!
Trên bàn ăn, một ngọn đèn dầu tỏa ra ánh sáng ố vàng, trên bàn chỉ có vài đĩa thức ăn chay, ba người, ba bát cơm.
Tôi nhìn bàn ăn trước mặt, ăn một cách ngon lành.
Cảnh vật chung quanh quen thuộc, chỉ là vật còn người đã sớm mất, tôi và lấy và để cơm trong bát.
Trúc Tẩm Ngưng và Hoàng Tiểu Tiên bên cạnh thỉnh thoảng lại gắp đồ ăn cho tôi, kêu tôi ăn từ từ, tôi nhớ rõ trước kia, bà nội cũng nói với tôi những lời này.
Nhưng hiện tại, người đã đổi.
Cơm nước xong xuôi, nhìn ánh trăng trên trời, bên cạnh có hai bóng người quen, mỗi bên tay của tôi nắm tay một người, cảnh này, không biết là niềm ao ước ngưỡng mộ của biết bao nhiêu người.
- Đi, đưa các em đi gặp bà nội anh!
Thật lâu sau, tôi thấp giọng nói.
Chuẩn bị xong hương nến, tôi dẫn theo Trúc Tẩm Ngưng và Hoàng Tiểu Tiên đi tới ngọn núi sau nhà, sau núi, là nơi khởi nguồn của mọi chuyện, nấm mồ lúc trước mai táng dì Hồng và Lý Nửa Cân đã không thấy đâu.
Chỉ còn lại một ngôi mộ cỏ dại mọc thành bụi, đó là bà nội tôi, tôi tiến lên, nhổ hết đám cỏ dại, Hoàng Tiểu Tiên và Trúc Tẩm Ngưng sau lưng đều không nói chuyện.
Mãi cho tới khi tôi làm xong, mới tiến lên cùng tôi thắp hương.
Quỳ cả một buổi tối, tôi thỉnh thoảng lại giới thiệu với bà nội, tôi đã tìm cho bà hai người cháu dâu tài giỏi.
- Bà nội, hai người đấy! bà chắc chưa từng nghĩ qua cháu bà lại lợi hại như vậy đúng không ạ?
- Bà nội, bà đi rồi cũng tốt, thanh tịnh rồi!
- Bà yên tâm, một ngày nào đó, cháu sẽ dẫn ông nội, bố cháu, mẹ cháu, cả nhà cùng trở về thăm bà!
………
Phía chân trời hửng sáng, tôi ngẩng đầu lên nhìn.
- Đã tới lúc trở về! chuyện chờ tôi làm vẫn còn rất nhiều, rất nhiều!
Xoay người, nhìn thôn làng tan hoang sau lưng, nơi này từng náo nhiệt ồn ào, nơi nơi đều có bóng người qua lại, hy vọng có một ngày, còn có thể trở lại như trước kia.
- Đi thôi!
Tôi kéo Hoàng Tiểu Tiên và Trúc Tẩm Ngưng bên người, trước mắt hiện ra một lỗ hổng không gian, tôi nắm tay hai cô gái, bước vào trong.
……..
Đạo Minh!
Cả Đạo Minh hiện tại đã nằm trong tình thế vô cùng cấp bách, bên ngoài, một đám người áo choàng đen đông như kiến, trên bầu trời, rõ ràng có vài gã áo choàng đen đang công kích đại trận hộ tông của Đạo Minh.
Bên trong Đạo Minh, đại sảnh nghị sự!
Phía dưới là một đám nguyên lão của Đạo Minh, đã trôi qua đúng mười ngày, đám Kháng Thiên giả đã làm loạn ở bên ngoài đúng mười ngày, mười ngày này, vẫn chưa từng đình chỉ các đòn tấn công lên đại trận hộ tông của Đạo Minh.
‘hạt nhân’ của đại trận hộ tộng nằm trong tay minh chủ Đạo Minh, trong cả Đạo Minh, không ai có thể thôi động.
- Hai vị tiền bối, cứ tiếp tục thế này cũng không phải biện pháp, chúng ta phải làm sao bây giờ?
Trịnh Thu có chút lo lắng, nhìn Lý Nửa Cân đang ngồi trên ghế chủ vị và Đoàn Lang, hiện tại cả Đạo Minh cũng chỉ còn lại hai vị cảnh giới Ngộ Đạo.
Những người khác, lúc trước đều đã bị minh chủ mang đi, cũng chưa từng quay lại.
Trịnh Thu cũng được coi là người già kỳ cựu trong Đạo Minh, cũng không hỏi nhiều, nhưng hiện tại, người trong cả Đạo Minh đều đang rất sợ hãi.
Kẻ mạnh trên cảnh giới Tứ Khí Ngưng Anh đều không thấy đâu, mà Kháng Thiên giả bên ngoài thì vô cùng hung hăng, chỉ cần đại trận hộ tông vỡ vụn, cả Đạo Minh sẽ rơi vào tình thế tuyệt vọng.
- Hay là, gọi bà xã của minh chủ về?
Đoàn Lang nhìn Lý Nửa Cân bên cạnh, hắn biết quan hệ giữa Lý Nửa Cân và minh chủ, mà lúc này, Đoàn Lang cũng có ý nghe theo chủ ý của Lý Nửa Cân.
Sắc mặt Lý Nửa Cân nặng nề, bởi vì cách quá xa, cảm ứng giữa hai người đã trở nên vô cùng yếu ớt, thậm chí đã có cảm giác biến mất, điều duy nhất hắn có thể xác định, là đối phương vẫn chưa chết.
Nếu đối phương thực sự đã chết, như vậy hắn cũng sẽ có cảm giác.
Nhưng tình hình hiện tại đã khác, đại quân Kháng Thiên giả tiếp cận, rất rõ ràng là biết Đạo Minh đang vô chủ, hiện giờ, rốt cuộc phải làm thế nào đây?
Bên ngoài, ước chừng có năm cảnh giới Ngộ Đạo đã tới đây, hơn nữa trong đó có một cảnh giới Ngộ Đạo hậu kỳ, vẫn đang không ngừng tấn công đại trận hộ tông của Đạo Minh.
Đại trận này đã được nâng cấp, tuy rằng đủ để ngăn cản cảnh giới Ngộ Đạo hậu kỳ, nhưng thời gian lâu dần, cũng không phải là cách.
Hắn và Đoàn Lang tự bảo vệ bản thân thật ra không có vấn đề, nhưng những đệ tử Đạo Minh thì sao? Nên đi đâu về đâu?
- Hiện tại, cho dù là viên binh của chúng ta cũng không có biện pháp!
- Chúng ta đã xây dựng thông đạo không gian giữa môn phái Thanh Thành và Lê tộc, nhưng căn cứ theo tin tình báo, môn phái Thanh Thành và Lê tộc đều đang bị Kháng Thiên giả tấn công, rất rõ ràng, Kháng Thiên giả đã quyết tâm muốn tiêu diệt Đạo Minh!
Lý Nửa Cân trầm ngâm một lát, liền lên tiếng, hắn không phải là chưa từng nghĩ qua những chuyện này, nhưng hiện tại, hắn lại phát hiện. tất cả đều vô dụng.
Hơn nữa dựa theo tin tình báo, thì vị kia hình như cũng đã rời khỏi tỉnh Qúy Châu, hẳn là ra ngoài có việc, Kháng Thiên giả ập tới đúng lúc này, không phải là không có nguyên nhân.
- Khà khà khà, đệ tử Đạo Minh, chúng bay sắp chết rồi, mau chóng đầu hàng, nói không chừng còn có thể giữ lại tính mạng!
Bên ngoài, một tiếng cười to lập tức truyền vào trong, Lý Nửa Cân và Đoàn Lang đột nhiên đưa mắt nhìn lên phía phát ra tiếng nói.
Sắc mặt Trịnh Thu nặng nề, câu hỏi vẫn luôn giữ kín trong lòng, cuối cùng cũng buột miệng nói ra.
- Hai vị tiền bối, không biết minh chủ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Lý Nửa Cân và Đoàn Lang nhìn Trịnh Thu, Trịnh Thu là bậc kỳ cựu trong Đạo Minh, thậm chí luôn tiếp quản trông nom tất cả mọi chuyện trong Đạo Minh.
Lúc này, Lý Nửa Cân mới lên tiếng:
- Hắn đã rơi vào hôn mê sâu, tạm thời không thể tỉnh lại!
Lý Nửa Cân nói xong, sắc mặt Lý Nửa Cân đột nhiên đại biến, bởi vì hắn cũng có một ít liên hệ với đại trận hộ tông, cho nên lúc này hắn cảm giác được, đại trận hộ tông bắt đầu dao động.
- Không hay, đại trận bắt đầu hơi lung lay rồi!
Tiếng nói nặng trĩu của Lý Nửa Cân vang lên, sắc mặt Đoàn Lang nặng trình trịch.
Hít sâu một hơi, kế đó đứng dậy, đi ra ngoài.
- Cùng lắm thì, cá chết lưới rách!
Tiếng nói trầm trầm của Đoàn Lang vang lên, trong giọng nói, mang vẻ dứt khoát!
Lý Nửa Cân đi theo cạnh Đoàn Lang, hai người đi ra ngoài, sắc mặt của tất cả đệ tử Đạo Minh đều giận dữ, đồng thời, ánh mắt còn có chút hoảng sợ, bởi vì tình huống này, quá đỗi bất thường.
Kẻ mạnh của Đạo Minh đâu?
- Minh chủ đâu? Vì sao minh chủ vẫn chưa ra mặt?
- Sức mạnh của Đạo Minh chúng ta đâu? Đạo Minh tôi có vài vị cảnh giới Ngộ Đạo, thậm chí, hơn mười cảnh giới Ngưng Anh điên phong, những kẻ mạnh đó đều đi đâu mất rồi?
- ………
Thân ảnh của Lý Nửa Cân và Đoàn Lang xuất hiện giữa không trung, mặc dù có ngăn cách của đại trận hộ tông, nhưng vẫn có thể nhìn thấy tất cả tình cảnh bên ngoài.
- Kháng Thiên giả, thật đúng là tốn nhiều sức quá đi.
Lý Nửa Cân thấp giọng thì thào, giọng nói tràn ngập sát khí lạnh lẽo, cảnh giới Ngộ Đạo, đúng năm tên, một tên trong đó là Ngộ Đạo hậu kỳ, cánh tay này, thực không phải to bình thường!
Cho dù là một số tông môn cổ xưa, cũng chưa chắc đã có thực lực như vậy, nhưng chỉ vì đối phó Đạo Minh, mà Kháng thiên giả lại điều động nhiều người đến như thế?
Kẹt kẹt!
Đột nhiên, phía trên không trung, xuất hiện một vết rạn, trên màn chắn hào quang màu vàng, một vết rạn bắt đầu kéo dài.
Hai mắt gã áo choàng đen trên không sáng lên, nhìn vết rạn trước mặt.
- Khà khà khà, không thể không nói, đại trận hộ tông này thật đúng là có chút khó giải quyết, có điều, hiện tại không còn thứ này, tao xem chúng bay còn dựa vào cái gì nữa!
Âm thanh u ám truyền ra, sau đó, trong tay gã ngưng tụ một hình cầu màu đen cực kì nồng nặc, hình cầu đánh thẳng lên đại trận hộ tông.
Ngay sau đó, đại trận hộ tông ầm ầm vỡ vụn, phát ra một tiếng nổ.
ầm ầm ầm….
Màn hào quang màu vàng đã hoàn toàn biến mất khỏi khoảng không trung quanh sơn trang Đạo Minh, cả đám đệ tử Đạo Minh sợ hãi nhìn đám Kháng Thiên giả đông nghìn nghịt bên ngoài.
- Đệ tử Đạo Minh, thề sống chết phản kích!
Thân hình Lý Nửa Cân bắn ra, âm thanh mang theo khí thế hùng hậu vang vọng khắp không trung, trên người Lý Nửa Cân, khí huyết sát cuồn cuộn tràn ngập ra ngoài.
- Chậc chậc chậc, Đạo Minh, từ này về sau, Đạo Minh không còn tồn tại nữa!
Trên không trung, gã áo choàng đen vô cùng ngạo mạn, nhìn xuống phía dưới, thì thào, âm thanh vừa vang ra, thân người Lý Nửa Cân bỗng rung lên, bởi vì hắn đột nhiên cảm nhận được, một luồng khí mùi quen thuộc đang tới gần.
Xoẹt….
Không gian bị xé rách, ba thân ảnh bước ra, nhìn thấy tất cả những gì trước mắt, đồng tử tôi co lại, sát khí trên người dâng lên ngùn ngụt.
Hay cho đám Kháng Thiên giả, trong lòng vốn vẫn còn sót lại ít lửa giận, lúc này, đã hoàn toàn bùng nổ.
- ồ? Màn kịch không tồi, chính chủ của Đạo Minh đã trở lại!
Hình như đã chú ý thấy sự xuất hiện của tôi, trên không trung, một gã áo choàng đen nhìn tôi chằm chằm, lên tiếng nói, lúc này tôi cũng đã thấy, trên người gã có một luồng khí khiến tim người khác đập nhanh.
- cảnh giới Ngộ Đạo hậu kỳ!
Hoàng Tiểu Tiên bên cạnh trầm giọng nói, lòng tôi hơi chấn động, gớm thật, cảnh giới Ngộ Đạo hậu kỳ đều đã tới đây rồi, xem ra Đạo Minh tôi đã khiến Kháng Thiên giả hao tâm tổn trí.
- minh chủ, minh chủ trở về rồi!
- minh chủ đã trở về, chúng ta được cứu rồi!
- …….
Nhìn thấy bóng người trên không, cả Đạo Minh như tìm được chỗ dựa tinh thần, tất cả mọi người đều hoan hô reo hò.
- Há há há, một đàn kiến thú vị, lúc này cho dù chúng mày có gọi minh chủ về, cũng chỉ khiến chúng tao phải giết thêm vài người thôi! Dù sao sau khi tiêu diệt Đạo Minh, cũng phải đi tìm nó, hiện tại vừa hay, cũng bớt được không ít thời gian!
Gã áo choàng đen nhìn tôi, cười lạnh, thè đầu lưỡi ra liếm liếm môi, tôi cũng đã chú ý thấy, ánh mắt nhìn Hoàng Tiểu Tiên và Trúc Tẩm Ngưng của gã, không ngờ lại có chút dơ bẩn.
Tôi chau mày, hít sâu một hơi, sát khí bao phủ, chuyện này, tôi không thể nhẫn nhịn!
- Không tồi, đều đã phá vỡ được đại trận hộ tông rồi!
Tôi bước lên từng bước, tới bên cạnh Lý Nửa Cân và Đoàn Lang, nhìn đại trận đã vỡ vụn, thản nhiên lên tiếng.
- Hừ, thằng ranh, đã là lúc nào rồi, còn giả thần giả quỷ, chỗ dựa của mày không phải chính là đại trận hộ tông này sao? Hiện tại, mày đã không còn! Hôm nay, Đạo Minh sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới đất, tao sẽ giết sạch không chừa lại ai!
Tiếng nói lạnh giá của gã vang ra, khí đen trên người dày đặc, giống như trên không trung Đạo minh, nhiệt độ đã giảm bớt đi nhiều.
Lòng tôi trùng xuống, cảnh giới Ngộ Đạo hậu kỳ, quả thực không phải mạnh bình thường, có điều, tôi lại chẳng có tí xíu kinh sợ nào.
Nếu ở chỗ khác, có lẽ tôi sẽ lo lắng, phải làm sao để chạy thoát, nhưng đáng tiếc, đây lại là Đạo Minh, sào huyệt của tôi!
- Tự tin không tồi, đáng tiếc, có lẽ khiến ông thất vọng rồi!
Tôi thản nhiên lên tiếng, cùng lúc đó, ấn kết trong tay tôi bắt đầu biến hóa, chính lúc này, mặt đất trong sơn trang Đạo Minh bắt đầu run rẩy!
- Long khởi!
Một tiếng quát trầm trầm truyền ra từ trong miệng tôi!
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook