Nợ Âm Khó Thoát
-
Chương 658
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Hoàng Tiểu Tiên rời đi, một mình rời khỏi Đạo Minh, quay về Hồ tộc, trong lòng tôi khó tránh cảm thấy lo lắng, nhưng không có biện pháp, cô ấy cũng muốn mạnh hơn, sau khi nhìn thấy quyết tâm trở nên mạnh hơn của cô ấy, tôi thầm tự trách mình.
Tôi còn quá yếu, ngay cả người phụ nữ của mình cũng không bảo vệ tốt! nếu tôi đủ mạnh, Hoàng Tiểu Tiên có lẽ không cần lo lắng về vấn đề trở nên mạnh hơn.
Trong lúc tôi đang suy nghĩ sâu xa, một bóng hình xinh đẹp tiến tới ôm tôi từ phía sau, tiếng nói ôn nhu của Trúc Tẩm Ngưng truyền đến:
- Anh đừng nghĩ nhiều, em biết suy nghĩ của chị Tiểu Tiên, bao gồm cả suy nghĩ của em, cũng giống vậy!
- Chúng em không muốn làm người phụ nữ đứng sau lưng anh, mà muốn là người cùng anh chiến đấu, chỉ cần vào lúc anh cần, chúng em có thể góp chút sức lực, đây mới là điều chúng em muốn!
Nghe vậy trái tim tôi nghẹn lại, xoay người, ôm Trúc Tẩm Ngưng vào lòng.
- Kiếp trước rốt cuộc anh đã tích được bao nhiêu phúc? Thì mới có thể cùng lúc gặp được hai người các em?
Tiếng nói nhàn nhạt truyền ra, Trúc Tẩm Ngưng lẳng lặng tựa đầu vào trong lòng tôi, không nói lời nào!
- Đúng rồi, em cũng muốn quay về Lê tộc, em cảm giác cơ hội đột phá của mình sắp tới, cho nên phải quay về Lê tộc phá bỏ xiềng xích sau cùng!
Thật lâu sau, Trúc Tẩm Ngưng hơi ngẩng đầu, nhìn tôi nói, nghe vậy tôi cười ảm đạm, sau đó đáp:
- Vừa đúng lúc, anh cũng có chút chuyện muốn thỉnh giáo tiền bối Xi Hậu!
Lúc trước tôi chưa nói với Trúc Tẩm Ngưng chuyện tôi muốn tới Lê tộc, hiện tại Trúc Tẩm Ngưng vừa hay lại muốn quay về, vậy thì có thể cùng nhau về Lê tộc rồi!
Lần này chiếm được cái chân, chắc hẳn Kháng Thiên giả cũng thu tay lại một chút, dù sao vừa mới đạt được thắng lợi, có lẽ cục số chín cũng sẽ phản kích Kháng Thiên giả.
Thấy hai người con gái bên cạnh mình đều đang suy nghĩ cách tăng thực lực, tôi cũng phải nghĩ biện pháp tăng lên một chút, có điều, còn phải chờ tôi trở về sau chuyến đi tới Lê tộc đã rồi nói.
Đêm hôm ấy, tôi và Trúc Tẩm Ngưng cùng nhau rời khỏi Đạo Minh, đi tới Lê tộc.
Dọc đường đi không trì hoãn, đi thẳng Lê tộc, trước tiên, tôi ôn lại chuyện cũ với thành viên trong gia đình, sau khi ôn chuyện xong, Trúc Tẩm Ngưng mới nói rõ mục đích quay về của mình, Trúc Trường Không nghe thấy Trúc Tẩm Ngưng sắp sửa đột phá lên cảnh giới Ngộ Đạo, sắc mặt mừng rỡ.
- Tốt, tốt lắm! bây giờ ông đi tìm lão tổ, để cho con vào trong tổ địa bế quan!
Lúc này tôi cũng lập tức nhìn Trúc Trường Không, lên tiếng nói:
- Ông nội, con cũng có chút chuyện muốn hỏi vị tiền bối trong tổ địa, ông giúp con thông báo với ạ!
Dù sao kia cũng là lão tổ của Lê tộc, không phải nói tôi muốn gặp, là có thể gặp, hơn nữa tôi biết, cho dù là Trúc Trường Không đã thông báo, có thể được gặp Xi Hậu hay không, cũng khó nói trước, tôi dặn Trúc Trường Không mang nhiều thêm một câu, ‘chuyện về huyết kiếm Thị!’
Chắc hắn lần này Xi Hậu hoàn toàn hiểu được tôi muốn nói cái gì, vậy nếu tất cả đều đúng là do lão làm, vậy thì cũng sẽ gặp tôi.
Cứ như vậy, Trúc Trường Không lập tức rời đi, hiển nhiên là đi bẩm báo với Xi Hậu!
Không lâu sau, Trúc Trường Không trở lại, có điều ông ấy chỉ kêu Trúc Tẩm Ngưng tới tổ địa trước, lại chẳng nói gì với tôi, điều này khiến tôi hơi sửng sốt, lẽ nào, Xi Hậu không muốn gặp tôi? Hay là nói phù văn màu đỏ không liên quan gì tới Xi Hậu?
Nhưng chính lúc này, Trúc Trường Không lại gọi riêng tôi ra một chỗ!
- Ông nội, không biết tiền bối kia nói gì?
Lần này tôi đến đây chủ yếu là mang theo chuyện này tới, cho nên trong lòng rất nóng lòng muốn biết đáp án, tôi cứ vậy nhìn Trúc Trường Không, vội vàng hỏi.
- Lão tổ đã biết vấn đề con muốn hỏi, ngài ấy kêu ông đưa lại một câu cho con, bảo con yên tâm, ngài ấy sẽ không hại con, thứ đó, đúng là có liên quan tới ngài ấy!
Trúc Trường Không nói xong, bèn lặng thinh, tôi nhíu chặt mày, quả nhiên, vấn đề phù văn màu đỏ xuất hiện, chính là do Xi Hậu, có điều lão nói lão sẽ không hại tôi?
Đúng vậy, tôi không có cảm giác phù văn kia có uy hiếp gì với mình, chỉ là, lão làm như vậy là vì cái gì?
- Với lại, Lê tộc chúng ta đột phá lên cảnh giới Ngộ Đạo có khác biệt với các con, lần này Tiểu Ngưng tiến vào tổ địa, chỉ sợ cần một ít thời gian thì mới ra ngoài được, cho nên nếu con có chuyện gì, có thể đi lo liệu trước, đến lúc Tiểu Ngưng xuất quan, ông sẽ thông báo cho con!
Trúc Trường Không biết tôi thân là minh chủ Đạo Minh, công việc quấn chặt lấy thân, nói thật, tôi cũng không bận rộn như vậy, dù sao chuyện vặt trong Đạo Minh, tôi gần như đều giao cho Trịnh Thu, mà tôi cũng đang dùng tất cả tài nguyên của Đạo Minh, nâng cấp thực lực của Trịnh Thu.
Dù sao Trịnh Thu đang quản lý Đạo Minh, không có thực lực, rất khó khiến người khác kính phục!
Cho nên hiện tại, thực lực của Trịnh Thu đã là cảnh giới Ngũ Khí Ngưng Anh, còn những người mạnh hơn Trịnh Thu, cũng là bởi vì tôi, mà nghe theo mệnh lệnh của Trịnh Thu, đây chính là chỉ thị của tôi đối với cả Đạo Minh.
Rời khỏi Lê tộc, tôi cũng không trì hoãn lại trên đường, dọc đường, tôi vừa đi vừa nghĩ ngợi linh tinh, đột nhiên, muốn về quê.
Nhưng, khi tôi về tới quê, lại phát hiện, xung quanh nhà chúng tôi đã được dọn dẹp sạch sẽ, tôi còn nhớ lần trước lúc bản thân đang hôn mê sâu, là Hoàng Tiểu Tiên và Trúc Tẩm Ngưng đã ở bên cạnh tôi, cho nên hai cô ấy mới dọn dẹp sạch sẽ căn nhà của chúng tôi.
Nhưng đã trôi qua lâu vậy rồi, hiện tại vì sao vẫn sạch sẽ như vậy?
Tôi đi vào trong nhà, muốn nhìn xem trong đó có người hay không!
Nhưng sau khi tôi vào trong, lại phát hiện bên trong không một bóng người, cả căn nhà tràn ngập một mùi hương là lạ, tôi nhíu mày, rốt cuộc là ai?
Trên bàn có một bó Huân Y Thảo màu tím, mùi hương cũng là truyền ra từ trong đó, rất nồng đậm, thậm chí có chút gay mũi.
Tôi đi lại xung quanh rất lâu, nhưng chung quy vẫn không tìm thấy bóng người!
Cuối cùng, tôi chỉ có thể bất đắc dĩ rời đi, bởi vì tôi phải quay về Đạo Minh, mau chóng thăng cấp thực lực của mình, đây mới là chuyện tôi sốt ruột nhất!
Ngay khi tôi rời đi không lâu, không gian bỗng nứt ra, một thân ảnh bước ra từ bên trong, nhìn theo bóng lưng tôi rời đi, ánh mắt có chút khó tả.
Ngơ ngẩn thật lâu, mới nhàn nhạt nói:
- Tỉnh lại là tốt rồi, xem ra, trời xanh có mắt!
Người ấy thấp giọng thì thào, nhưng không ai nghe thấy tiếng nói của nàng, nàng đi vào trong phòng, nhấc bó Huân Y Thảo lên, vất ra bên ngoài, nàng rất ghét những mùi hương nồng nặc gay mũi.
Huân Y Thảo nàng vừa mới lấy ra, để vì, che giấu khí mùi của mình lưu lại trong căn nhà này!
……..
Sau khi về tới Đạo Minh, đang chuẩn bị bế quan, nhưng không ngờ, ở trong Đạo Minh, lại có một vị khách, thấy vị khách này tới, tôi hơi bất ngờ, hoàn toàn không tin nổi cô ấy sẽ tới Đạo Minh.
- Cô Thanh Nhi, không tiến đón từ xa!
Đúng vậy, người tới đúng là đệ tử của tiền bối trông núi Côn Lôn, Thanh Nhi, trên người cô ấy mặc một bộ áo quần màu xanh, hình như chưa từng đổi qua, nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng tới dung mạo tuyệt sắc.
- Không sao, chỉ là…. Tôi đi ngang qua đây, nên tới thăm anh!
Nhìn Thanh Linh trước mặt, tôi rõ ràng cảm nhận thấy cô ấy không được tự nhiên.
- Không biết cô Thanh Nhi tới tỉnh Qúy Châu có chuyện gì? Nếu như Đạo Minh có thể hỗ trợ, cô Thanh Nhi cứ nói một câu là được!
Từ lần trước vô tình nhìn thấy thân thể của Thanh Nhi, tôi đã có chút áy náy, dù sao cũng là vô tình nhìn thấy hết của người ta.
Hơn nữa người ta còn không để tâm lắm!
- Tôi xong chuyện rồi, đang quay về, chỉ là qua đây thăm anh thôi!
Thanh Nhi khẽ nói, hai má ửng đỏ, thậm chí thi thoảng còn không dám nhìn tôi!
- Cái đó, anh đưa tôi đi chơi đi! Tôi thấy chỗ này của anh hình như khá đẹp!
Không đợi tôi nói chuyện, Thanh Nhi lại lên tiếng, tôi gật đầu, sau đó dẫn Thanh Nhi đi dạo khắp Đạo Minh.
Vừa đi, trong đầu tôi đột nhiên cứ lảng vảng giọng nói của Thanh Nhi, hơn nữa còn khắc rất sâu, đột nhiên, thân người tôi khựng lại, sau đó xoay mạnh người, nhìn Thanh Nhi trước mặt.
Thanh Nhi hình như bị ánh mắt của tôi làm cho mất tự nhiên, ánh mắt có chút né tránh!
- Anh , anh nhìn tôi làm gì?
Tôi cứ nhìn chằm chằm Thanh Nhi, thật lâu sau, tôi mới lên tiếng dò hỏi cô ấy:
- Lần trước, giọng nói xuất hiện trong đầu, gọi tôi tỉnh lại, có phải là của cô hay không?
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook